Buổi sáng Đông Kinh vẫn bắt đầu bằng tiếng mõ của đầu đà cầm canh, lừa kéo dạ hương xa từ phường đi ra, men theo chân thành tới Kim Thủy môn.
Tiếp đó là từng cỗ xe chở nước nóng, rao vang phố xem nhà ai cần, thi thoảng nhận lấy tiếng chửi bới cáu kính của người ngủ muộn đang gắt ngủ.
Đại hộ đã khói bốc lượn lờ, nha hoàn nhà tiểu hộ xách giỏ ra ngoài cùng chủ phụ nhà nghèo đi ra phố mua đồ ăn sáng.
Hiệu bánh canh Thất ca luôn tấp nập, một bát bánh canh nóng hổi, hai miếng bánh nướng, đủ đảm bảo cho nam nhân trong nhà vất vả cả này.
Chuông sớm còn chưa gõ, chưa tới lúc nam nhân ra ngoài kiếm tiền.
Đông Kinh từ lúc trống trải tới đông nghìn nghịt chỉ một tuần hương.
Mắt Triệu Trinh không tốt lắm, cho dù đeo kính lão cũng nhìn không rõ. Hôm nay ông ta cầm một cái kính viễn vọng màu đen ánh kim, mang đầy vẻ thời đại công nghiệp.
Thiết Hỉ đang ngồi trên bàn ăn, cháo gạo nếp mền, trơn, rất không hợp khẩu vị của nó, Triệu Trinh vì không ăn mặn, nên mười mấy món ăn trên bàn đều không có thịt, Thiết Hỉ không thích.
“ Ngày nào cũng thế, chẳng thay đổi gì cả ...” Triệu Trinh đưa kính viễn vọng cho thị tòng, ngồi xuống bàn cầm bánh bao thong thả ăn:
Trước kia ông ta cho rằng mỗi ngày như một, không thay đổi là tốt nhất, bây giờ tin tức tới từ Cáp Mật khiến ông ta nhìn Đông Kinh mấy chục năm chẳng có chút thay đổi mà sốt ruột.
Mặc dù Cáp Mật không giống với quốc gia trăm năm căn cơ như Đại Tống, phương thức làm việc ở Cáp Mật cũng không thích hợp với Đông Kinh, người nơi này cái gì cũng chậm quen rồi, đột nhiên có biến hóa sẽ khiến họ trở tay không kịp.
Nhưng không thể phủ nhận Cáp Mật hừng hực khí thế giống như tảng đá lớn ném vào mặt hồ phẳng lặng của Đại Tống, gợi lên vô số đợt sóng lăn trong lòng người.
Có thể tận dụng được nó hay để nó dần dần lắng xuống, cuối cùng phẳng lặng như cũ, phải xem vào dẫn dắt ra sao.
“ Từ hôm nay trở đi, cháu theo hoàng tổ phụ tham gia triều hội, nghe thật kỹ, nhìn thật kỹ, chớ nhiều lời.”
Thiết Hỉ bất ngờ tròn xoe mắt, nhưng nhanh chóng gật đầu.
Triệu Trinh nói xong là đứng ngay dậy, Thiết Hỉ cũng không ăn được nữa, vừa rồi nó ăn rất nhanh, nhưng mà còn chưa no.
Thấy tôn nhi mắt vẫn thèm thuồng nhìn bánh bao, Triệu Trinh mỉm cười lấy hai cái đặt vào tay Thiết Hỉ, ông ta cũng cầm một cái, hai tổ tôn vừa đi vừa ăn.
Bí thư giám nhíu chặt mày, hành vi không có phong phạm hoàng gia này làm ông ta không biết có nên ghi vào khởi cư trú hay không.
Triều hội ngày hôm nay cũng chẳng có gì khác với thường ngày, vẫn là nghị luận truân điền, chẩn tai, phủ tuất, chẳng hứng thú mà nghe.
Điều duy nhất khác biệt là Thiết Hỉ mặc quan phục nhị phẩm đứng sau Văn Ngạn Bác tham dự triều nghị.
Thiết Hỉ từ đầu tới cuối không nói gì cả, tay cầm cái bút cứng Cáp Mật mới có, ghi chép mọi chuyện xảy ra ở triều nghị.
Ồ, đó gọi là quan chính.
Bình chương sự Văn Ngạn Bác chỉ liếc nhìn nó đúng một cái.
Thiết Hỉ quan chính cũng không có gì lạ.
Chỉ sau một chiến dịch, nhân khẩu Tây Hạ biến mất bảy phần, biên quân bắt tù binh đại đa số là phụ nhân trẻ nhỏ cùng vô số bò dê vật tư, trong đó vét sạch Hưng Khánh phủ đã có thể bù đắp được hao phí viễn chinh.
Một Tàng Ngoa Bàng cùng Tây Hạ hoàng đế Lượng Tộ chạy tới Hắc Thủy Trấn Yến quân ti cách sa mạc giằng co với Địch Thanh, Dương Văn Quảng.
Rết trăm chân chết chưa ngã, bây giờ Văn Ngạn Bác phải làm là giết chết Tây Hạ, sau đó lưu danh sử sách.
Công tích thu phục Yến Vân thì Văn Ngạn Bác không dám nghĩ, năm xưa Thái tông từng nói "phục yến vân giả vương", tới giờ vẫn còn hiệu lực, song không ai dám tranh thủ.
Khắp thiên hạ, người có thể thu phục Yến Vân lại không sợ phạm kỵ húy hoàng gia chỉ có vị Cáp Mật vương thế tử thôi.
Bất kể là ai lên ngôi báu, cuối cùng Văn Ngạn Bác vẫn là Đại Tống Ngô quốc công, là đỉnh cao nhân thần, tới mức đó, triều chính biến ảo thế nào cũng không can hệ tới người lên tới cực hạn nữa.
Vì vậy ông chẳng cần chọn phe, với địa vị siêu nhiên của ông ta, càng ít can dự quốc sự, vinh diệu càng lâu dài.
Triều nghị rườm ra tới trưa mới kết thúc, Triệu Trinh đã vô cùng mệt mỏi, khi đi vẫy vẫy tay với Thiết Hỉ, dẫn nó ra sau.
Đi cùng còn có Văn Ngạn Bác, tham tri chính sự Tằng Công Lượng, Khai Phong tri phủ Đinh Độ, tri xu mật viện sự Vương Đức Dụng.
Thiết Hỉ rất cảnh giác với Vương Đức Dụng.
Người này tuổi quá thất tuần, bình thường ở trên triều cơ bản không nói gì, nhưng là một trong số những người có sức ảnh hưởng lớn tới hoàng tổ phụ.
Ánh mắt âm lãnh như có như không của lão già đó lướt tới, Thiết Hỉ cảm giác lão già này không có thiện cảm với mình, may nhờ có Văn Ngạn Bác ôn hòa làm nó bình tĩnh hơn, huống hồ chẳng cần lấy lòng Vương Đức Dụng.
Triệu Trinh rất mệt, phải nghỉ chốc lát, đám Văn Ngạn Bác ngồi ở thiên điện chờ đợi, ai nấy thoang thả uống trà không nói gì cả.
Ghế ở thiên điện rất cao, Thiết Hỉ ngồi trên đó chân không chạm tới đất, song ngồi vẫn vững vàng, so với các trọng thần khác, công phu dưỡng khí có vẻ không kém là bao, chỉ có chút buồn cười.
Vương Đức Dụng không thích Thiết Hỉ, nhưng không dám chất vấn tư cách ngồi đây của nó, sau đứa bé này có phụ thân hung ác hơn mãnh thú, không phải thứ mãnh thú nuôi trong hoa viên, mà mãnh thú khát máu thực sự.
Thấy đứa bé này ngồi trên ghế một tuần hương mà chẳng tỏ ra sốt ruột, hỏi:” Thế tử ở Đông Kinh vẫn khỏe mạnh chứ?”
Vương Đức Dụng vừa lên tiếng, những người khác liền mở mắt ra, có điều lập tức khép lại.
Thiết Hỉ trượt từ trên ghế xuống, cung kính thi lễ:” Phiền lão đại nhân hỏi tới, Thiết Hỉ ở kinh vẫn tốt.”
“ Vẻn vẹn mười sáu ngày , Đông Kinh mất tích ba trăm nhân khẩu, thế tử có biết không?
- Chính xác là hai trăm mười sáu người, đều là thuộc hạ của Cáp Mật, phụ vương ta nghe nói chúng làm xằng làm bậy hỏng thanh danh của Cáp Mật nên đã triệu hồi.
Vương Đức Dụng nhướng mi thọ, trầm giọng nói:” Cáp Mật dùng gián điệp với Đại Tống.”
Thiết Hỉ lắc đầu:” Khi phụ vương ta còn là thần tử Đại Tống đã có những người này, bao năm qua, phụ vương ta gây dựng Tây Vực không quản thúc được chúng.”
“ Huynh đệ nghĩa khí năm xưa giờ biến chất, ỷ vào thanh danh của phụ vương ta làm xằng, phụ vương ta sợ ta bị chúng làm hỏng mới triệu hồi, có chỗ nào không thỏa đáng, lão đại nhân trách phạt ta là được.”
Vương Đức Dụng không ngờ Thiết Hỉ thẳng thắn như thế, thừa nhận luôn.
Văn Ngạn Bác mỉm cười, thằng tiểu tử này không kém gì phụ thân, người Cáp Mật ở Đông Kinh rất bắt mắt là trọng điểm giám thị của Mật điệp ti.
Thế lực Đơn Viễn Hành bành trướng quá nhanh, tất nhiên là long xà hỗn tạp, Khai Phong phủ nể mặt Thiết Tâm Nguyên không nghiêm tra.
Không ngờ đám người này ỷ quốc thế Cáp Mật ngày càng lên mà hoành hành không biết kiêng dè, Vương Đức Dụng vốn chuẩn bị diệt, ai ngờ người Cáp Mật ra tay trước.
“ Nói thế mật thám của Cáp Mật ở Đông Kinh bị thế tử nhổ sạch?”
Thiết Hỉ lắc đầu:” Còn một số người chạy việc cho ta.”
“ Những ai?” Vương Đức Dụng truy hỏi:
Thiết Hỉ nhíu mày:” Thị nữ, ma ma, vệ sĩ, lão đại nhân cho rằng ta một mình ở Đông Kinh mới hợp à?”
Vương Đức Dụng thấy tiểu tử này đã cáu, ông ta tuổi cao đi tranh luận với tiểu thiếu niên mất thể thống, nhắm mắt lại. Thiết Hỉ cũng hừ một tiếng rời thiên điện đi vào tẩm cung Triệu Trinh.
Văn Ngạn Bác lạnh nhạn nói:” Vương công quản nhiều rồi đấy.”
Vương Đức Dụng tức giận đứng lên:” Đó đều là con dân Đại Tống.”
Văn Ngạn Bác mỉm cười tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Tằng Công Lượng thở dài:” Giờ con dân Cáp Mật, con dân Đại Tống còn khác biệt gì sao?”