“ Ngươi làm việc có bao giờ chịu suy nghĩ không hả?” Thiết Tâm Nguyên cởi tạp dề ra, ngồi xuống tường thấp của hoa viên, tức giận quát:
Lý Xảo cãi ngay:” Chẳng phải tới giờ ta mới làm việc không suy nghĩ, ngươi còn giao cho ta làm, giờ oán trách không phải muộn rồi à?”
Thiết Tâm Nguyên bị câu này làm tức điên:” Trong mắt ngươi nữ nhân đó quan trọng hơn huynh đệ sao?”
“ Thế lão bà của ngươi quan trọng hay huynh đệ bọn ta quan trọng?”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra:” Trong tình huống cực đoan, lão bà quan trọng hơn một chút.”
Lý Xảo bê bát lên húp sạch nước:” Thế còn gì phải nói nữa?”
“ Dù thế nào ngươi cũng không thể làm tùy tiện như thế, giao vũ khí vào tay người Thổ Phồn khiến bây giờ Lãnh Bình, Vương Trụ tác chiến rất vất vả.”
“ Nếu bọn họ lấy được Phật cốt xá lợi trong Tang Da tự thì hi sinh thế nào cũng đáng.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Phật cốt xá lợi gì, ngươi nói rõ hơn xem nào.”
Lý Xảo nhìn huynh đệ, đám Hỏa Nhi liền đi một vòng, ra hiệu không có ai.
“ Năm xưa Xích Tùng Đức Tán vì thống nhất Ô Tư Tàng, đoàn kết lòng người, nghênh đón cao tăng Thiên Trúc Liên Hoa Sinh nhập Tạng truyền giáo. Liên Hoa Sinh thành công sáng lập tự viện Phật giáo đầu tiên của đất Tạng có đủ Phật, pháp, tăng, tên là Tang Da tự.”
“ Công tích lớn nhất của Liên Hoa Sinh không phải là truyền bá Phật pháp mà là áp chế hoàn toàn Bổn giáo, chính là giáo phái của Tát Già.”
“ Xích Tùng Đức Tán vì thế mà diệt trừ được huân quý theo Bổn giáo, nâng đỡ tầng lớp quý tộc mới, cuối cùng hoàn thành nguyện vọng thống nhất đất Tạng của tổ tiên Tùng Tán Cán Bố.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Nói trọng điểm xem.”
“ Liên Hoa Sinh dương danh tứ hải là nhờ Phật cốt xá lợi, Tang Da tự do ông ta xây dựng tuy đẹp, nhưng thiếu thứ ngưng tụ tín ngưỡng, vì thế ông ta nói với Xích Tùng Đức Tán. Ở Trung Thiên Trúc có một ngôi chùa sở hữu xã lợi của Thích Già Mâu Ni, đó là bảo vật vô thượng của Phật gia chỉ cần Tang Da tự có Phật cốt xá lợi có thể quét hết tà ma đất Tạng …”
Tiếp theo thuần túy là câu chuyện thất phu vô tội, mang ngọc có tội.
Khi đó quân đội mạnh nhất lịch sử Thổ Phồn vì Phật cốt xá lợi tới Trung Thiên Trúc, người Trung Thiên Trúc dù anh dũng kháng cự, nhưng không khác gì châu chấu đá xe, quân đội Thổ Phồn nghiền nát mọi sự phản kháng.
Thế là Phật cốt xá lợi chẳng những không bảo vệ được tín đồ Trung Thiên Trúc, ngược lại còn mang tới tai họa kinh khủng nhất, Ma Yết Đà quốc dưới móng sắt của người Thổ Phồn thành đống đổ nát, người Thổ Phồn nhân đà chiến thắng hoành h ành làm ác không biết kiêng dè gì hết.
Xích Tùng Đức Tán cuối cùng mang được Phật cốt xá lợi về Tang Da tự, nghe nói vào ngày đặt Phật cốt xá lợi, sáu nghìn chúng tăng đọc kinh Phật, chấn động tuyết sơn, mây màu xuất hiện, tảng đá nở hoa, hương thơm lạ truyền đi hơn trăm dặm ...
Thế nhưng Thổ Phồn hưng thịnh nhất thời, sau đó chia thành sáu đại tộc, rồi lại thành mười chín bộ tộc, lại có khởi nghĩa nông nô, mười chín bộ tộc tiếp tục chia rẽ, từ đó chiến loạn liên miên tới một trăm sáu mươi năm rồi tới thời tứ vương thống trị, lại đánh một chập, tứ vương dần điêu linh.
Trạch Mã chính là hậu nhân của một trong tứ vương, tự xưng là có tổ tiên là Xích Tùng Đức Tán.
Tát Già bao năm qua tấn công La Ta không phải vì muốn thống trị nơi đó, mà là vì Phật cốt xá lợi trong Tang Da tự.
Hạt Chiên sau khi chiến bại, vì đoàn kết lòng người cũng nhắm vào Phật cốt xá lợi, hắn đầu tư tinh lực vào đó còn nhiều hơn là dồn sức gây dựng lại lực lượng.
Những chuyện này nếu không phải Trác Mã nói với Lý Xảo, Cáp Mật quốc tới nay vẫn không biết gì.
Sau khi nghe tin về Phật cốt xá lợi, bao nghi hoặc trong lòng, Thiết Tâm Nguyên tan biến, sự cố chấp của Tát Già, Ngọc Liên Hương kiên trì, Trác Mã làm phản đều có lời giải thích..
Trong tứ vương, thế lực La Ta vương nhỏ nhất, nhưng tồn tại lâu nhất, chính là nhờ sự bảo hộ của Tang Da tự, đó là thánh địa thực sự trong lòng người Thổ Phồn.
Chưa tới mức cùng đường, không ai dám bất kính với Tang Da tự, mà Tát Già và Hạt Chiên đều đã cùng cùng được rồi.
“ Trác Mã nói ra bí mật sâu xa nhất rồi, ngươi có thể tha cho nàng một lần không?” Lý Xảo cẩn thận hỏi:
“ Hừ, Trác Mã sở dĩ mang bí mật này nói với ngươi, là muốn ngươi dùng nó giữ mạng, ngươi còn có mặt mũi lấy nó ra xin tha mạng cho nàng à?”
Lý Xảo xoa tay:” Ta làm gì nguy hiểm tới tính mạng, làm sao ngươi giết ta chứ? Nếu ngươi tha cho nàng, ta hứa dẫn nàng vào sơn cốc này, cả đời không ra nữa.”
“ Nếu Trác Mã theo ngươi tới đây còn có thể thương lượng, nhưng sợ là cô ta tới Tang Da tự rồi, đại ca nhị ca nhận lệnh dẹp loạn, quân lệnh truyền ra, không ai được sống. Cho dù lão bà của ngươi được thần thánh nhập thể thoát khỏi vòng vây, Tát Già và đám tín đồ Tang Da tự liều có tha cho cô ta không? Phu thê các ngươi đúng là một đôi trời sinh, làm việc hoàn toàn không có suy nghĩ gì hết.”
Lý Xảo cũng là đại tướng quân, không khó tưởng tượng ra kết quả đó, bóp tay Thiết Tâm Nguyên:” Con ta cũng là con ngươi, ngươi xem mà làm, ta đi Thổ Phồn một chuyến, nếu như không phải vì về đây giải thích cho ngươi thì ta đã theo nàng ở Nhật Nguyên Sơn rồi.”
Thiết Tâm Nguyên gạt tay hắn ra nghiến răng tức giận:” Tên khốn kiếp nhà ngươi đúng là ăn tanh quen mùi, lão từ không tin nữ nhân đó có sức dụ hoặc lớn như thế.”
Lý Xảo đứng lên, còn chưa kịp nói gì thêm đã nghe tay trái cạch một tiếng, Thủy Nhi đứng im lặng ở bên nãy giờ đột nhiên còng tay hắn lại:” Ngươi ...”
Cạch!
Hỏa Nhi ở bên phải cũng làm chuyện tương tự.
“ Bà nương đó chết rồi mới được thả hắn ra.” Thiết Tâm Nguyên nói xong đi luôn, không cho Lý Xảo cơ hội nói gì hết:
Lý Xảo hét lớn giật mạnh dây xích, hoàn toàn không ăn thua, nhìn đám huynh đệ cười thảm:” Các ngươi đúng là hảo huynh đệ đấy.”
Thủy Nhi mặt già nua khắc khổ nói:” Xảo ca, không đáng, trong nhà còn có ba đứa bé.”
“ Đáng hay không lão tử tự biết, mau thả ta ra.” Lý Xảo la hét:
Hỏa Nhi lắc đầu:” Không mở được, cái còng này làm bằng phong ma đồng, ruột chì, là nguyên liệu làm hỏa thương, bọn đệ dù muốn cũng chẳng thể giúp được.”
Lý Xảo trừng mắt muốn toét ra, gầm gừ:” Nàng là tẩu tử của các ngươi.”
Phúc Phi mặt âm trầm:” Ả hạ độc huynh, thứ tẩu tử đó không cần nhận nữa.”