Triệu Trinh nằm trên ghế tựa, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, khóe môi hơi nhếch lên, Vương Đức Dụng là lão thần ba triều, lòng trung thành không cần hoài nghi.
Ở Đại Tống bây giờ, người dám chất vấn hoặc công kích Thiết Hỉ không nhiều.
Một phần là do Triệu Trinh dung túng, phương diện khác quân đội hùng cường của Cáp Mật chính là chỗ dựa lớn nhất của Thiết Hỉ.
Với một đế vương mà nói, tất cả mọi người cùng nói một lời không phải chuyện tốt, chứng tỏ mặt u ám không ai giám sát hoặc nhìn thấy, vô cùng nguy hiểm.
Ông ta rất thích Thiết Hỉ, đứa bé này là nam tử có huyết mạch gần với minh nhất, giao giang sơn xã tắc lại cho nó, Triệu Trinh không có chướng ngại tâm lý nào.
Đứa bé này trên mông có cái bớt cực kỳ giống ông ta, cho dù là ngoại tôn, nhưng thế là quá đủ rồi, bí mật này Triệu Trinh không nói ra ngoài.
Những kẻ ngoài kia cho rằng mình tham tài phú của Cáp Mật mới lập ngoại tôn làm thái tôn, thực là trò cười, nếu không có liên hệ máu mủ, Cáp Mật và Đại Tống là đối thủ mưu đồ lẫn nhau.
Ở phương diện tình thân, Thiết Tâm Nguyên đã xử lý rất tốt, ít nhất biểu hiện ra như người một nhà, dù Cáp Mật bị thiệt hay Đại Tống bị thiệt, đều coi là chuyện trong nhà để xử lý, hai nước đi từ xung đột bấp bênh tới ngày hôm nay không dễ dàng gì.
Thiết Hỉ quỷ bên cạnh Triệu Trinh, khẽ đấm chân cho hoàng ngoại tôn, môi mím chặt, bị Vương Đức Dụng chất vấn, nó rất không thoải mái.
“ Sao vậy?”
Thiết Hỉ ủy khuất nói:” Chỉ xử lý một đám cặn bã mà Vương Đức Dụng không bỏ qua.”
Triệu Trinh cười:” Tam quân Đông Kinh đều dưới sự giám sát của ông ta, bỗng nhiên lại biến mất hơn hai trăm người, tất nhiên phải hỏi tới. Hơn nữa cháu làm chẳng che dấu nhiều, không hỏi cháu thì hỏi ai?”
“ Mẹ cháu nói ở Đông Kinh kỵ húy nhất là lén lút che đậy, dù không làm việc xấu cũng bị người ta cho là mưu đồ bất lương.”
Triệu Trinh cười lớn, vỗ tay vịn ghế ngồi dậy:” Thế mẹ cháu có dạy đạo lý, người bề trên không nhận sai không? Người ta vừa hỏi cháu đã nhận hết sao được.”
“ Nhưng hoàng tổ phụ cũng hạ chiếu thỉnh tội cơ mà.”
Triệu Trinh xoa đầu Thiết Hỉ:” Nhẫn lỗi với trời cao, đất dày, tổ tiên và anh linh đã mất cùng với bách tính thiên hạ, không tính là nhận lỗi, chỉ là phương thức xoa dịu phẫn nộ dân gian thôi.”
“ Sau này chăm chỉ sám hối trước tổ tiên, chăm cầu khấn trước thần linh, hay nói lời mà bách tính muốn nghe, như thế dù cháu làm chuyện xấu thì bách tính cũng tha thứ cho cháu, còn tổ tiên, thần linh có tha thứ hay không không quan trọng.”
“ Nhớ, không được nhận sai ở chuyện mình làm sai, nếu không người ta sẽ hoài nghi trí tuệ và tài năng lãnh đạo của cháu.”
Thiết Hỉ nhất thời không hiểu, định về Đông cung viết thư hỏi phụ thân.
.... ....
Mặc dù mới hơn nửa tháng, lê trong vườn Thiết gia đã dần chín, trông rất ngon mắt.
Thấy Úy Trì Văn ném hạt lê đi, cho tay vào chum rửa, Cạc Cạc mặt đen xì:” Ta vừa lấy nước ở đó nấu trà.”
“ Không sao, tay ta sạch lắm, với lại ta mới rửa hai lần, ngươi có uống cũng không sao. Nghe nói trong quân có khi phải uống cả nước đái ngựa cơ mà.”
Cạc Cạc đẩy Úy Trì Văn ra, đóng chum lại:” Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ chạy rồi mà ngươi nhàn nhã gớm nhỉ.”
Úy Trì Văn phì cười:” Hình như đây là chuyện của ngươi mà.”
“ Ngươi giết người như thế ai mà chẳng sợ? Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ có móc ngoặc với những kẻ đó, thấy ngươi giết người không chạy mới là lạ, nên chuyện này do ngươi gây ra.”
Úy Trì Văn hái một quả lê nữa:” Được rồi, có manh mối gì không?”
“ Hôm qua có một đội ngũ đi về Lạc Dương, vốn không có gì đáng nghi, nhưng những kẻ này vừa rời thành là phóng như điên, kỵ thuật cực cao.”
“ Yên tâm, tới giờ ta chưa nhận được tin Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ bỏ đi, hắn không thoát được đâu.”
“ Ngươi gài người bên cạnh hắn à? Ai? Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ giảo hoạt lắm, đứng để bị lừa.” Cạc Cạc nóng ruột hỏi:
“ Lão bà què của hắn.”
“ Gì? Không phải phu thê chúng ân ái lắm à? “ Cạc Cạc lắc đầu:” Lý tướng quân cũng vì một nữ nhân mà chạy mất đó thôi, ta thấy nên tăng cường phòng bị thì hơn, cần phái thêm người giám thị cả nhà hắn.”
Úy Trì Văn nhìn Cạc Cạc vội vàng rời đi thì nhún vai, tới căn phòng cũ của Thiết Tâm Nguyên, thuần thục nạy một viên gạch dưới gầm giường, lấy ra bọc giấy dầu.
Trước tiên hắn nhìn kỹ cái bộc, nhớ rõ cách thắng nút, cẩn thận lấy sợi lông trắng ở cuối sợ dây thừng ra, đây hẳn là lông hồ ly, dùng cuốn sách kẹp sợi lông lại mới mở thừng.
Bên trong có cuốn bút kỳ dầy, viết bằng bút than, nhưng hắn không đọc được, chỉ biết dùng tiếng Âu Ba La (Europa) viết.
Âu Ba La là một quốc gia rất xa, xa tới mức làm người ta tuyệt vọng, chẳng hiểu vì sao đại vương lại biết thứ văn tự kỳ quái này.
Bút kỳ này không phải lần đầu hắn mở ra xem trộm, thậm chí còn chép một đoạn, nhờ trưởng lão Bái Hỏa giáo bác học nhất Đông Kinh giải đáp, hắn tin bên trong ghi toàn bộ bí mật của đại vương.
Vị trưởng lão đó chỉ có thể nói đó là văn tự Âu Ba La, nhưng không hiểu bên trong viết gì.
Úy Trì Văn đốt đèn, lấy một cuốn sổ khác, chép từng chữ một, hắn tin, trên thế giới sẽ có người giải được bí mật này, như thế hắn sẽ hiểu đại vương thêm một phần.
Hắn cực kỳ có kiên nhẫn với loại công việc khô khan này, tới trời sáng chép xong chữ cùng ký hiệu cuối cùng, sau đó buộc lại cái bọc, đặt lông hồ ly vào chỗ cũ.
Hôm nay đưa bút ký này tới chỗ thế tử điện hạ, đó là lời dặn của đại vương.
Xe ngựa đi vào Đông cung, Úy Trì Văn mang cái bọc tới cho Thiết Hỉ, hồi hộp nói:” Đây là mật hàm đại vương lệnh thần giao thế tử.”
Thiết Hỉ vui mừng hoan hô cầm lấy kéo dây thừng, thoáng cái xé tan nát cả giấy dầu, chẳng thể đủ kiên nhẫn để mở nút thắt.
Úy Trì Văn thống khổ nhìn sợi lông hồ ly bay lên, lần đầu cảm thấy mình làm việc quá mức cẩn thận đã thành một thứ bệnh, hắn tốn hai ngày nghiên cứu cách thắt nút, chỉ đề không ai phát hiện ra manh mối.
Rõ ràng là Thiết Hỉ hiểu văn tự trên đó, khi đọc phát ra âm thanh kỳ quái, song cũng êm tai.
Mặc dù đã cố khắc chế muốn biết nội dung bút ký, Úy Trì Văn vẫn bất giác hỏi:” Trên đó viết gì mà thế tử đọc say mê thế?”
“ Đây là nhật ký của cha ta, đoạn này kể lúc cha ta phát hiện ra nấm độc ...” Thiết Hỉ chỉ đoạn trên cùng cười khanh khách:” Buồn cười lắm, cha ta bò đi hái nắm .. Á, là năm Khánh Lịch thứ sáu.”
À thì ra là một thứ giống khởi cư trú của đại vương, Úy Trì Văn chẳng hứng thú, nếu muốn biết đã vào tương tác doanh hỏi các vị thống lĩnh, hoặc trực tiếp đi tìm thái hậu, thái hậu rất thích kể chuyện hồi nhỏ của đại vương.
Giờ hắn chỉ muốn biết đây là thứ văn tự gì, không làm rõ được, Úy Trì Văn thấy mình chết không nhắm mắt, vì nếu không mình lần đầu tiên lén giở trò sau lưng đại vương thành vô nghĩa.
“ Thế tử, đây là văn tự gì vậy?” Úy Trì Văn cẩn thận hỏi:
“ Chữ bính âm, Văn ca ca chưa học à?” Thiết Hỉ ngạc nhiên:
“ Học? Học ai?” Úy Trì Văn sửng sốt:
“ Học cha ta, Xảo thúc, Hỏa thúc, Thủy thúc, à phải cô phụ Cạc Cạc cũng học, sao huynh lại không học?”
Úy Trì Văn như bị sét bổ trúng đầu, chợt nhớ ra hình như Cạc Cạc từng oán trách với hắn một việc, liên quan chữ bính âm, khi đó Cạc Cạc học vỡ lòng, còn hắn từ chối học cùng Cạc Cạc ngu xuẩn.
Ngáo ngáo ngơ ngơ rời Đông cung, ngồi xe ngựa đi qua ngõ Ông Trọng, qua cầu Hạ Mã, cuối cùng đứng bên sông gần đám phụ nhân giặt y phục, xé nát bút ký mà mình sao chép, rải đầy mặt nước.
Tiếng chửi của đám phụ nhân chẳng lọt vào tai, Úy Trì Văn thẫn thờ đứng lên về tiểu viện tử Thiết gia.