Tóc lưa thưa, toàn thân bốc mùi hối thối, Đơn Viên Hành nằm trên một cái giường trải vải trắng, cử động một chút là có nước vàng chảy ra vải.
Mặt ông ta không tìm ra nổi một chỗ nào da lành lặn, mũi không thấy đâu, chỉ còn hai cái lỗ đen khủng bố, may đôi mắt còn chuyển động, người ta mới nhận ra đây là một người sống.
Úy Trì Văn một thân thanh sam, đầu đội mũ tiến hiền, trước cao bảy tấc, sau cao ba tấc, hai tua dài tám tấc, thể hiện thân phận quan lớn ăn lộc hai ngàn thạch của hắn.
Đơn Viễn Hành nói chuyện vô cùng gian nan nên Úy Trì Văn không nhiều lời, lấy ra bức chiếu thư đen, đọc: “ Vương viết: Khanh vốn chẳng phải nòi nhà tướng, chẳng phải hào môn. Nhưng mưu tính sâu xa, giỏi chấp hành lệnh, mở cửa son mà đãi khách, thanh danh tựa trúc bạch, há chẳng phải đại trượng phu. Nay gia phong Đơn Viễn Hành làm tả đô đốc kiểm thị Mật điệp ti Cáp Mật, ban mũ tiến hiền ba cấp.”
Đọc xong chiếu thư, Úy Trì Văn giao Đơn Viễn Hành xem, đợi ông ta xem xong cho vào cái hộp gỗ đàn tinh xảo.
“ Chúc mừng đô đốc, mũ tiến hiền ba cấp là quan nhị phẩm, cả Cáp Mật có sáu người mà thôi.”
“ Tìm ... Tìm được con ta chưa?” Đơn Viễn Hành khàn khàn hỏi:
“ Lệnh ái mười bốn năm trước theo trượng phu di cư Dương Châu, phu gia Trương thị, sống ở Điền Tử phường mười bốn năm, con Trương Nghêu đang học ở phủ học Dương Châu, thứ tử Trương Phương mười hai tuổi không thích học, theo cha kinh doanh hiệu quan tài, trưởng nữ Trương Mỹ mười một, đang đợi trong khuê phòng.”
“ Đã có sứ giả tới Dương Châu, hẳn không bao lâu nữa cả nhà lệnh ái sẽ tới gặp đô đốc.”
Đơn Viễn Hành hé miệng cười, không may đụng tới chỗ thối rữa vừa đóng vảy, máu tươi chảy ra, làm khuôn mặt tươi cười trở nên cực kỳ hung dữ:” Đại vương trừ thăng quan tiến chức cho ta, còn chỉ thị gì nữa không?”
Úy Trì Văn trịnh trọng lắc đầu:” Không, đô đốc hẳn cũng biết, với tính cách đại vương, không làm chuyện thỏ chết chó vào nồi.”
Đơn Viễn Hành gật gù, tuy điệu cười có đáng sợ, nhưng mang theo vẻ hạnh phúc, vất vả kéo tay nắm bên giường, giá sách lớn tách ra hai bên, để lộ một gian mật thất:” Đó là toàn bộ thu hoạch của mật điệp Đông Kinh những năm qua.”
Úy Trì Văn không vào mà nhỏ giọng hỏi:” Đô đốc còn có yêu cầu gì không? Vãn bối toàn lực thỏa mãn.”
Đơn Viễn Hành mệt mỏi nói:” Đưa cả nhà ta tới Thanh Hương thành gặp đại vương, ta muốn dùng cái thân nát này đổi lấy trăm năm phú quý cho chúng.”
Úy Trì Văn khom người mỉm cười:” Như ngài mong muốn.”
Trong tiểu viện tử Thiết gia, Úy Trì Văn ngồi trên cối xay, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hắn không ngờ rằng mật điệp Đông Kinh do Đơn Viễn Hành lãnh đạo thối nát như thế, nhân thủ rất nhiều, hiệu suất cực kém, riêng số lượng người nhận bổng lộc lên tới sáu trăm tám ba, bang phái kiểm soát không dưới mười bốn cái, nhìn vô cùng hưng vượng, song người thực sự khống chế được ít đáng thương.
Tứ đại thiên vương dưới tay Đơn Viễn Hành càng làm sằng làm bậy, giết người phóng hỏa, buôn bán muối lậu, bắt cóc tống tiền, mở kỹ viện, mở đổ trường, vay nặng lãi, không chuyện ác gì không làm.
Nếu chẳng phải bệnh Đơn Viễn Hành đã nguy kịch, Úy Trì Văn đã chặt đầu ông ta.
Xem xong danh sách, Úy Trì Văn đốt đi.
Thế tử là hoàng trữ tương lai của Đại Tống, trên người tuyệt đối không được có vết bẩn nào.
Các Cạc ợ hơi rượu từ ngoài đi vào, hái một quả lê còn chưa chín, nhai rau ráu:” Sao mà mặt dài hơn mặt lừa thế, Đơn Viễn Hành không chịu giao quyền à?”
“ Giao rồi, nhưng mật điệp Đông Kinh ổ tội ác, không diệt trừ sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của thế tử.”
Cạc Cạc bị lê chua làm nhăn mặt:” Thế thì ra tay thôi, sắp tới ta cũng phải giết Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ, đoán chừng động tĩnh sẽ khá lớn.”
“ Lấy mạng Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ chỉ là chuyện nhỏ, lấy gia tài của hắn mới là việc lớn, chúng ta tới đây chẳng mang theo tiền tài gì hết, mọi chi tiêu phải kiếm từ nhà hắn, đừng sơ xuất.”
Cạc Cạc ném quả lê đi:” Hay đổi đi, ta giúp ngươi diệt trừ nhọt độc, ngươi lấy tiền của Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ.”
“ Trước khi tới Đông Kinh, đại vương đã phân công công việc cho chúng ta, đại vương làm gì cũng có hàm nghĩa, cứ tuân theo tốt hơn. Đông Kinh phồn hoa, dễ làm người ta biến chất.”
Có Úy Trì Văn và Cạc Cạc tới, tâm tình Thiết Hỉ tốt lên rất nhiều, nó không phải đi gặp Đơn Viễn Hành như khô lâu, cũng không cần nơm nớp phòng bị Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nữa.
Có hai người này nó sẽ được giải thoát khỏi sự vụ phiền hà.
Gần đây tính khí hoàng tổ phụ rất nóng nảy, số lần đánh đòn hoạn quan và cung nữ không ngừng tăng lên, trước kia không như thế.
Xu thế trên triều đường cũng quỷ dị, đám phiên vương ở xa không biết vì sao nhìn thấy hi vọng mới, liên tục phái người ra vào phủ trọng thần.
Nay thế cục Đại Tống tốt chưa từng có, có thể nói là tốt nhất từ khi khai quốc tới giờ.
Liên tiếp nhổ hai cái đinh Thanh Đường, Tây Hạ, giờ kẻ địch của Đại Tống chỉ còn nước Liêu.
Mà nước Liêu đối diện với uy hiếp của Cáp Mật, Đại Tống đã bắt đầu thu hẹp quy mô binh lực, phó binh của huân quý bị Liêu hoàng tước đoạt, chính thức biên nhập vào Vương trướng quân.
Người thông minh đều nhìn ra, người Khiết Đan sợ rồi.
Người Tống trở nên kiêu ngạo.
Phương nam thì mậu dịch quốc tế hưng thịnh, phương bắc thì không còn uy hiếp, đám sĩ đại phu Đại Tống bắt đầu cuộc sống ăn chơi mơ màng như kẻ say, vô số thi ca tán dương thịnh thế được ca cơ biểu diễn khiến người ta nghe thấy xương khớp mềm nhũn.
Ngay cả ngoài phố xá thậm chí có lời đồn, tới lúc Cáp Mật quy thuận rồi, còn Thiết Tâm Nguyên phong cho một cái chức phiên vương là đủ.
Thiết Hỉ từ trên ghế lớn nhảy xuống, ngồi ở bậc thềm hỏi:” Văn ca, Đơn Viễn Hành đã đi chưa?”
“ Đi rồi, ông ta làm việc không tốt, dù sao cũng biết điều, giao lại toàn bộ, không phụ đại vương ban thưởng.”
Thiết Hỉ thông minh không hỏi sâu vào chi tiết, nó không muốn biết quá nhiều, phụ thân nói, người cầm quyền chỉ cần biết kết quả, đưa quá nhiều yêu cầu với thuộc hạ chỉ khiến kết quả không được như ý.
“ Nếu không phải là kẻ tội ác cùng cực, mong Văn ca nể tình khoan thứ, dù sao cũng là người từng ra sức vì Cáp Mật ta.”
Úy Trì Văn cung kính thi lễ:” Thần tuân lệnh.”
Thiết Hỉ cười tiếp nhận, đây không phải tán gẫu chuyện thường ngày, tôn ti trên dưới cần phải có.
“ Cô phụ cũng đừng tùy tiện tới hoa lâu Đông Kinh, cô cô gửi thư yêu cầu ta trông coi người chặt một chút.”
Cạc Cạc rất thích được Thiết Nhạc, Thiết Hỉ, Thiết Nhị gọi mình là cô phụ, những lúc như thế hắn liếc xéo Úy Trì Văn một cái.
Úy Trì Văn hừ mũi:” Vì một cái cây bỏ cả cánh rừng, không phải hành vi trí giả.”
“ Ngươi chỉ ghen tỵ thôi.” Cạc Cạc cười ha hả:
Chập tối, Úy Trì Văn và Cạc Cạc lặng lẽ rời thành, đánh xe ngựa tới một nông trang thấp thoáng trong rừng.
Khi bọn họ tới nơi có bảy người bị trói chặt hai tay, cúi đầu quỳ tên mặt đất, quân tư mã Lâm Thịnh tay cầm một cuộn văn thư, đứng dưới cái cây chết khô, mặt cũng như người chết.
Hắn không ngờ rằng võ sĩ Cáp Mật thân kinh bách chiến tới Đông Kinh hơn một năm đã xuất hiện những kẻ biến chất, đó mới chỉ là sáng lọc qua, thực sự không dám tưởng tượng đào sâu thêm còn moi ra bao nhiêu kẻ nữa.
Úy Trì Văn nhảy xuống xe nhìn lướt qua:” Chỉ có bảy tên thôi?”
Lâm Thịnh khom người:” Mới chỉ là bước đầu.”
Hán tử ngoài cùng nhìn thấy Cạc Cạc, vội vàng gọi:” Giáo úy!”
Cạc Cạc giật mình nhìn kỹ võ sĩ đó, lấy văn thư trong tay Lâm Thịnh xem, nghiến răng:” Thùng Phân, ngươi thực sự đem hành trình của thế tử nói với đám đĩ điếm thanh lâu?”
Phùng Thông cúi đầu:” Thuộc hạ, chỉ lỡ lời, không phải có ý bán đứng thế tử.”
Lâm Thịnh lạnh nhạt bổ xung:” Hắn và kỹ nữ đầu bảng của Hoành Thịnh lâu đã bàn tính chuyện quy ẩn điền viên.”
Phùng Thông rối rít nói:” Lỗi là của thuộc hạ, không liên quan tới Phương Quan.
“ Ha ha ha, không ngờ là kẻ có tình ý. Lâm Thịnh, Phương Quan là ai, tối nay lão tử đi gặp.”
Lâm Thịnh liếc mắt nhìn Phùng Thông bị hai tên vị ấn xuống đất không cho vùng vẫy:” Vốn là một ả nha hoàn thái rau ở phủ Hàn Kỳ, giá hai trăm quan, vì một câu nói của Phùng Thông khiến thế tử bị sĩ tử Quốc tử giám Đại Tống chuẩn bị trước, làm khó đủ điều, cuối cùng bị Tống đế mắng bất học vô thuật.”
Cạc Cạc đá Phùng Thông lộn nhào:” Con tiện tỳ đó đâu?”
“ Chắc là chết rồi, Hàn gia vì chối bỏ liên quan thế nào cũng giết người bịt miệng, dù sao thuộc hạ lôi tên Phùng Thông này từ trong chăn của ả ra.”
Trong lúc đó Úy Trì Văn đã xem hết văn thư, bực mình phất tay:” Nếu chứng cứ đã xác thực thì lập tức hành hình, gửi công văn về Thanh Hương thành, tước đoạt quyền lợi của hộ tịch vàng, biếm làm hộ tịch lam, đồng thời mang danh thiếp của ta tới Hàn phủ, hỏi xem chúng muốn gì.”
Lâm Thịnh phất tay một cái, huyết quang lóe lên, đầu người lăn lông lốc xuống đất.
Rừng im phăng phắc, chỉ có bảy cổ thi thể vẫn đang ồng ộc tuôn máu ra từ cổ.
“ Lấy đầu của chúng cảnh cáo tất cả, phạm sai lầm không sao, quan trọng là biết hối cải, đứng ra thừa nhận, gia quyến không bị ảnh hưởng, dù là bị xử tử cũng ghi vào danh sách trận vong.”
Giọng Úy Trì Văn như gió lạnh từ địa ngục truyền tới khiến người quanh đó đều dũng sĩ bách chiến cũng phải rùng mình.