Thiết Tâm Nguyên thấy người Tống đã tiếp nhận đường sắt, đồng thời đánh giá cao nó, lúc này lập sở giao dịch cổ phiếu là thuận theo dòng nước, giải quyết triệt để vận mệnh quỷ nghèo, chỉ cần thao tác thỏa đáng, mình sẽ mau chóng giàu có.
Y rất tự tin, chưa bao giờ nghe nói có sở giao dịch cổ phiếu nào lỗ vốn.
Còn cái sở này lập ở Thanh Hương thành là tốt nhất, khi Âu Dương Tu còn hoang mang thì y bắt đầu tưởng tượng ra cảnh khi Thanh Hương thành trở thành trung tâm tài chính toàn thế giới sẽ ra sao rồi.
Khi tỉnh lại Thiết Tâm Nguyên thấy nước dãi của mình làm ướt cả góc bàn, còn Âu Dương Tu thì đi từ bao giờ.
Cũng tốt, để ông ta suy nghĩ hiểu được bao nhiêu, dù sao thì ký ức của Thiết Tâm Nguyên về việc chơi cổ phiếu không tốt lắm.
Ôm một lão bà mà còn sờ mông một lão bà khác thì sẽ không có kết cục tốt, cho nên trán Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng có thêm quả đào.
Người ra tay là Triệu Uyển, Úy Trì Chước Chước thì lại rất kỳ vọng một ngày được chăn lớn ngủ cùng, như thế ở mức độ nào đó, nàng thấy mình ngang hàng với Triệu Uyển, vì thế nàng không giận, còn cười rất không biết xấu hổ.
“ Ta định chia đường sắt ra bán.”
Triệu Uyển đang nổi điên nghe thấy trượng phu nói thế, quả đào thứ hai trong tay không bay ra nữa, cấp bách sờ trán y:” Có sốt đâu.”
Thiết Tâm Nguyên tóm lấy tay nàng lau bừa trên mặt:” Lão tử sắp có tiền rồi, không phải nghe hai bà nương chửi lão tử bại gia nữa.”
Từ lúc biết tầm quan trọng của đường sắt, hai nàng thiếu chút nữa bán cả trang sức lấy tiền, giờ nghe trượng phu muốn bán đi, làm sao nhẫn nhịn được, Triệu Uyển hét lên:” Đó là giang sơn của nhi tử thiếp.”
“ Giang sơn là đất đai, ai lấy đi được?”
“ Chính chàng nói một khi xây lên đường sắt nó sẽ là huyết mạch quốc gia, giờ huyết mạch giao vào tay người khác, nhi tử dù sở hữu giang sơn không có huyết mạch thì khác gì xác chết.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn mắt nàng lóe hung quang không dám kích thích nữ nhân điên này nữa:” Đường sắt vẫn do nhi tử nàng nắm giữ, chỉ là không thuộc về nhi tử, tiền thu được không vào túi nhi tử, chỉ có ít thuế thôi.”
“ Thế là sao?”
“ Chúng ta thành lập một cửa hiệu, gọi là đường sắt Cáp Tống, đừng vặn vẹo vội, tạm thôi, sau này nhi tử có thể đặt cái tên hay hơn.”
“ Sau đó?”
“ Sau đó chúng ta kiếm cho cửa hiệu vô số chủ, rồi dùng tiền những người chủ đó làm đường sắt, kiếm thêm chủ mới, cứ thế làm nên toàn bộ đường sắt ... Đây là con đường kiếm tiền lâu dài, đợi đó, sau khi ta hoàn thiện kế hoạch, các nàng lên cơn điên cũng chưa muộn.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ má Triệu Uyển, ném cho Úy Trì Chước một ánh mắt ám muội rồi vào thư phòng.
Đợi khi Thiết Tâm Nguyên từ thư phòng ra thì trận tuyết đầu tiên của Cáp Mật trong năm lả tả rơi.
Suốt một tháng rưỡi, thư phòng của Thiết Tâm Nguyên lúc nào cũng đông nghịt người.
Âu Dương Tu đặt bút cuối cùng lên kế hoạch phát hành cổ phiếu đường sắt, thư phòng yên tĩnh tới rơi một sợi tóc cũng nghe được.
“ Vậy là xong rồi sao?” Lưu Phân thất hồn lạc phách lẩm bẩm:
Thiết Tâm Nguyên cũng như bị rút gân, dựa vào ghế nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, bọn họ đã đánh giá quá thấp độ khó của đường sắt, cứ nghĩ chuyện rồi thế nào có cách giải quyết.
Hoắc Hiền đứng lên đấm lưng:” Chúng ta làm chuyện chưa từng có, phía trước tối om, tất nhiên khó tránh khỏi bước hụt.”
Âu Dương Tu cười lớn:” Ít nhất đường sắt đã làm ra, hơn nữa còn đang kéo dài, Cáp Mật vẫn quốc thái dân an, thế là đủ rồi .... Chỉ là lão phu thấy, mình như kẻ lừa gạt vậy ...”
Ở xã hội nặng tính tông tộc như Đại Tống, muốn mau chóng bán được đồ, quan trọng nhất phải có người tiếp thị nội tộc đạo đức cao vời, nếu là người ngoại tộc đem đồ tốt tới dù cho không chăng nữa thì người ta vẫn nghi ngờ.
Âu Dương Tu, Lưu Phân chính là nhân viên tiếp thị tốt nhất.
Tô Thức lúc xúi quẩy làm quan ở Hoàng Châu khen ngợi món thịt lợn không ai muốn ăn, sau đó món thịt kho liền biến thành thịt Đông Pha vang danh tứ hải.
Âu Dương Tu tiếng tăm cao hơn Tô Thức nhiều, Lưu Phân cũng chẳng thua kém bao nhiêu, hai người này một thẳng thắn, một thật thà vang danh nhân thế.
Nếu Thiết Tâm Nguyên không biết gì cả về bối cảnh phía sau của đường sắt, chỉ cần Âu Dương Tu nói một tiếng, đường sắt là vụ mua bán tốt, nhất định y sẽ theo, mà còn theo mạnh.
Vì hai vị này là người tốt, quân tử thực bảo họ nói dối còn khó hơn bảo họ đi chết.
Thực tế đường sắt đúng là vụ mua bán tốt, lấy lợi ích của tuyến đường sắt giữa Thanh Hương thành và Cáp Mật thành mà tính, chỉ cần mười năm là thu lại hết vốn, còn lại là lãi, lãi rất nhiều.
Đường sắt do quốc gia vận hành, chủ sở hữu có thể tùy ý ra lệnh xe ngựa chạy đi đâu tùy thích, còn có thể xác định tuyến đường sắt mới.
Như thế tài phiệt Hà Bắc có thể xây đường sắt ở Hà Bắc, tài phiệt Đông Nam xây đường sắt ở đông nam, thế phiệt đất Thục xây đường sắt xuyên Thục, không triều đại nào hiểu rõ ý nghĩa có hàng hóa thông suốt thiên hạ như người Tống, nên đường sắt là một biến cách long trời lở đất với họ.
Cải cách thương nghiệp mà Vương An Thạch theo đuổi sẽ mau chóng thành hiện thực, một khi nam bắt liên thông, Đại Tống đang dần đi xuống sẽ bừng lên sinh cơ mới.
Trong điện Đại Khánh, Triệu Trinh bỏ kính xuống, sờ tấm bản đồ cực lớn thở dài:” Trẫm hận không thể sống thêm năm mươi năm nữa.”
Tào hoàng hậu vội nói:” Bệ hạ xuân thu đỉnh thịnh, sao nói lời làm người ta chua xót như thế?”
“ Ài, cứ nói thiên tử vạn niên, làm gì có thiên tử nào vạn niên, trăm năm còn chưa có. Không phải trẫm tiếc mạng, nhưng thời gian tốt đẹp tới quá muộn, quá trễ, nếu là mười năm trước, trẫm đủ tự tin liều một phen.”
Tào hoàng hậu nhìn mấy tuyến đường màu đỏ trên bản đồ:” Nói vậy là đường sắt rất có lợi cho xã tắc?”
Triệu Trinh chỉ bản đồ:” Có đường sắt, Phủng Nhật quân ở Đông Kinh chỉ cần ba ngày là tới được Nhạn Môn Quan, hai mươi ngày có thể tới bất kỳ đâu ở Đại Tống. Năm xưa Nông Trí Cao làm loạn mà trẫm có con đường sắt này, làm gì có chuyện để tên tặc tử đó lớn mạnh tàn hại bách tính tây nam.”