Còn chưa tới Tết Trung Thu mà Đông Kinh đã giăng đèn khắp nơi rồi, thương nhân thích náo nhiệt còn tết tháp đèn cực lớn.
Mỗi năm Trung Thu không chỉ là ngày vạn dân cuồng hoan ngắm trăng, càng là thời điểm tốt thương gia bán hàng. Thực ra trước đó người Hán không mấy coi trọng Trung Thu, đến khi Đại Tống khai quốc, thương cổ thịnh vượng thì Trung Thu mới được ban cho ý nghĩa mới, ăn bánh trung thu, nắm trăng, ngắm hoa quế cùng các hoạt động của triều đường dần dần thành phong trào.
Trung Thu cũng là thời điểm tốt để huân quý qua lại liên hệ tình cảm, nơi ở của Thiết Hỉ càng khách khứa đổ tới như thủy triều.
Thiết Hỉ từ sáng ăn mặc trang trọng đứng ở phòng khách, mỉm cười hành lễ với quan viên tới tặng quà, giao lưu tình cảm, ai cũng cho rằng nó sắp thực sự thành chủ đông cung, thành sự tồn tại người người ngưỡng mộ.
Thiếu niên búi tóc đội kim quan, mặt như bạch ngọc, mắt đen láy như mực, ăn mặc vừa vặn, nụ cười ôn hòa, lễ nghi chu đáo thể hiện được hào phóng, tuổi còn nhỏ mà mùi sách vở không che dấu được.
Người tới đa phần là quan viên trung tầng, còn nhân vật cỡ Văn Ngạn Bác, Bàng Tịch, Vương Khuê thì tất nhiên không hạ mình đi thăm một đứa vãn bối, cho dù là đông cung thái tử cũng không được, đó là tôn nghiêm cuối cùng của họ.
Bao Tử mặc trọng giáp, tay cầm trầm mã đao ngồi im lìm ngời đại sảnh như tượng, hai bên là mười mấy võ sĩ Cáp Mật cao lớn, giáp sắt đen toàn vết chém sứt mẻ, nhìn là biết mãnh sĩ trải qua trăm trận.
Chủ nhân hiền hòa, hạ nhân uy phong, dưới hoàn cành đó dù Thiết Hỉ như gió xuân mơn man, khách khứa cũng không dám có chút thất lễ nào.
Khi Thiết Hỉ tiễn đợt khách cuối cùng đi rồi, Bao Tử liền treo biển tạ khách.
Thiết Hỉ ăn qua loa bữa trưa rồi thổi nho sam thoải mái tới thư phòng, Chiêu Văn quán đại học sĩ Lương Thích đang đợi nó, hôm nay giảng bài tới Lương Huệ Vương.
Đó là nội dung đột xuất thêm vào, chắc là vì nhìn thấy khách khứa nườm nượp mới thêm vào.
Khi Thiết Hỉ vào cửa thì Lương Thích đã ngồi trên giường, vừa xem sách vừa ấm trà.
“ Lâu rồi chưa đọc Mạnh Tử, vừa rồi xem qua liền thấy có tâm đắc, thế tử thong thả, đợi lão phu ôn tập lại một lượt rồi giảng bài.” Lương Thức tựa hồ đã chìm đắm trong kinh nghĩa thư văn, lắc đầu ngâm nga ra tiếng, có vẻ say sưa lắm:
Thiết Hỉ mỉm cười, rót trà cho sư phó, sau đó ngồi xuống bàn viết chữ, chữ mẫu là do Triệu Trinh viết, bút tích của ông ta tuy không có bố cục như Nhãn Liễu, nhưng bút tích mượt mà, liên miên bất tuyệt, cũng là thư pháp hiếm có.
Trẻ con nhà khác luyện chữ đều theo sư phó kế thừa tuyệt học cổ nhân, Thiết Hỉ thì không cần, với nó mà nói bất kể thư pháp hay hành văn đều là công cụ, học của ai đều được.
Thiết Hỉ không giống với Thiết Nhạc, từ nhỏ nó được mẹ liên tục nhồi cho tư tưởng, nó là người tôn quý nhất thế gian, bởi thế đây thành mộng tưởng của nó, phấn đấu tiến tới mục tiêu này không biết mệt mỏi.
Hai năm qua ở Đông Kinh, cùng với tuổi tác tăng trưởng, nó đã hiểu ba chữ "tôn quý nhất" là gì, đôi khi đứng trên tường hoàng cung nhìn ra, xa, chúng sinh muôn vẻ trong tầm mắt đều sẽ phải sinh sống theo ý nguyện của mình, Thiết Hỉ không kìm được kích động.
Vì đạt được mục tiêu này, nó từ bỏ những thứ không phù hợp, ví như quật cường, giữ sự nhất trí với hoàng tổ phụ là điều chính xác nhất, điểm này Thiết Hỉ học được từ trên người bị hoàng tổ phụ giết chết.
Không biết từ lúc nào Lương Thích bỏ sách xuống, đứng sau lưng Thiết Hỉ gõ bàn:” Tâm loạn rồi, hai chữ này viết không tốt, ngay cả phần hình cơ bản cũng không có.”
Thiết Hỉ giật mình, mực ở đầu bút nhỏ xuống, làm tờ giấy nhuộm một mảng mực lớn, nhưng rất nhanh nó tập trung lại, đặt bút, lần này Lương Thích không nói gì nữa.
Tới khi viết hết ba nghìn chữ lớn, Thiết Hỉ thổi khô mực, đặt lên bàn của Lương Thích, đợi bình luận.
Lương Thích không xem chữ viết mà ngồi trở lại giường:” Chữ của ngươi không xem cũng được, viết có tốt tới mấy cũng không bằng bệ hạ.”
Thiết Hỉ khom người:” Học sinh tất nhiên không thể so với hoàng tổ phụ.”
“ Thế nào cũng phải phấn đấu, ngươi trả lời như thế làm lão phu thất vọng.”
Thiết Hỉ lần nữa khom người:” Gia phụ từng nói, không được nóng vội không được kiêu ngạo đó là đạo cầu học.”
“ Phụ thân ngươi có tiếng kiệt ngạo khó thuần, lời khiêm tốn ấy sao nói ra được, không chửi mắng bọn ta là hủ nho là kiếm chế lắm rồi.” Lương Thích vuốt râu cười:
Thiết Hỉ lắc đầu:” Ở Cáp Mật, Hoắc tướng quốc, Lưu trung thư, Hoàng thị lang, những bậc đại nho đó thường là thượng khách ở vương phủ. Đợi năm sau Cáp Mật cũng mở khoa khảo tuyển sĩ rồi, sĩ tử Cáp Mật lẫn Đại Tống đều có thể tham gia, phụ thân học sinh sao có thể gọi bậc đại nho như sư phó là hủ nho chứ.”
Lương Thích vuốt râu, rất hài lòng với câu trả lời của Thiết Hỉ, Cáp Mật mở khoa khảo tuyển sĩ là một bổ xung lớn cho Đại Tống, Đại Tống mỗi năm hơn ba mươi vạn người tham gia khoa khảo, vậy mà được xướng danh hai trăm người.
Trước kia cử tử thi trượt mang oán hận, thậm chí có người đi theo Tây Hạ, Khiết Đan, quay lại làm hại Đại Tống. Nay tốt rồi, có thể quang minh chính đại làm quan ở Đại Tống, một là không bị đồng song khinh thường, hai là không mang tiếng phản tổ, ba là có lợi cho Cáp Mật và Đại Tống dung hợp trong tương lai.
Do thương nghiệp mậu dịch tấp nập hai ngước, nay không ai coi Cáp Mật là nơi man hoang nữa, tới Cáp Mật ngắm Tuyết Sơn hùng vĩ, ra đại mạc chứng kiến thế gian bao la, tận hưởng phong tình Tây Vực đã thành trào lưu của cử tử Đại Tống.
Lương Thích đối với đứa đệ tử này có cả mừng lẫn lo, mừng là tuy nó tuổi mụ mới mười hai, nhưng làm việc ăn nói đều vững vàng khoát đạt hơn trẻ cùng tuổi.
Lo là nó mang máu huyết Thiết Tâm Nguyên, kẻ khiến Tây Vực chưa bao giờ ngừng khói lửa chiến tranh, đám đại nho như ông ta sợ Thiết Hỉ sẽ thành Hán Vũ đế thứ hai.
Cũng may Thiết Hỉ còn nhỏ, sống xa Thiết Tâm Nguyên, còn có thể uốn nắn, Lương Hành áp tâm tư xuống, bắt đầu giảng bài:” Thế tử đã đọc xong Mạnh Tử, vậy bắt đầu đọc Lương Huệ Vương, chúng ta cùng thảo luận hàm nghĩa kỳ ảo trong đó .....”
Mặt trời ngả về phía tây, bài học dài dằng dặc cuối cùng kết thúc.
Thiết Hỉ tiễn Lương Thích đi, như sâu lười nằm oặt xuống giường, tay vươn ra nhón bánh ăn lót dạ, nghe tin tức Thiết Đản thu thập được.
“ Đản thúc, nghe nói gia cảnh Triệu Xu không tốt?”
“ Triệu Xu tuy là trưởng nữ của Bắc Hải quận vương, nhưng là do cố vương phi sinh ra, cố vương phi cũng không phải hào môn đại hộ, không được Bắc Hải quận vương sủng ái.”
“ Mười một năm trước Bắc Hải quận vương lập phi mới, Triệu Xu kỳ thực đã bị phụ thân bỏ quên, lần này nếu không phải hoàng hậu triệu tập theo danh sách, Triệu Xu chưa chắc đã được tham gia.”
“ Nói thực nữ tử này quá nhu nhược, không phải lương phối.”
Thiết Hỉ rầu rĩ:” Lúc đó cháu đối diện với một đám oanh yến nhức đầu, tìm thấy một người yên tĩnh, còn để ý gì thứ khác, trong cả trăm người cháu nhìn thấy nàng, cũng là duyên phận.”
“ Đằng nào cũng phải chọn một người, chẳng bằng chọn người vừa mắt chút, nữ tử khác thì trang diểm diêm dúa lòe loẹt, chỉ có nàng một thân thanh y mộc mạc.”
“ Đản thúc, nữ tử đó rất thú vị, thúc chọn hai ma ma, hai thị nữ làm một bộ trang sức đẹp mang phủ Bắc Hải quận vương, cháu muốn xem sẽ xuất hiện biến hóa gì.”