Gân xanh trên trán Thiết Hỉ nổi chằng chịt, nó thấy mình như đứa ngốc, không hề có chút nhã nhặn lịch thiệp khi ở trước mặt người khác, người Y Tái Đặc không rời vương thất Cáp Mật, đó là quy củ, bất kể tặng đi bao nhiêu, phải trở về nguyên vẹn với vương thất Cáp Mật.
Đó là giao ước giữa Cáp Mật vương và người Y Tái Đặc, bọn họ chỉ chấp nhận phục vụ cho vương thất Cáp Mật thôi, nói cách khác vương cung Cáp Mật là nhà của người Y Tái Đặc.
“ Phải đòi Cái Chổi và Viên Đạn về.” Thiết Hỉ đứng hẳn trên ghế gào lên:
Thiết Đản cười:” Cháu thật thiếu kiên nhẫn, họ không cần về vội, Bắc Hải quận vương phủ không ai dám làm hại họ đâu. Thế tử, nói thật, cháu làm việc này cũng quá bá đạo rồi, người ta là nữ nhân, e lệ là bình thường. Giờ chẳng lẽ người ta không chịu thì cháu muốn cướp à?”
Thiết Hỉ nghiến răng:” Cướp thì sao, cô ta tưởng cháu không dám à?”
“ Cháu mà dám thì Đản thúc bội phục.” Thiết Đản cảm thấy rất thú vị, dù đại chất tử có thông minh tới đâu vẫn là đứa trẻ con, cười ha hả:” Kỳ thực tiểu nha đầu đó không thoát khỏi lòng bàn tay của cháu, bây giờ cháu cướp nó về làm gì, ủ ấm chăn à? Hai đứa con nhỏ lắm.”
Thiết Đản hoang mang, không rõ vì sao mình tặng quà cho Triệu Xu, còn rất ngu xuẩn tặng cả Cái Chổi và Viên Đạn đi, đến khi người ta từ chối thì lại nổi giận, trấn tĩnh lại: “ Đản thúc, giờ phải làm sao?”
“ Người ta từ chối cháu là đúng, không từ chối mới là kẻ ngu xuẩn. Nhớ, lần sau tặng quà cho nữ nhân phải đưa sinh lễ trước, nếu không định cưới thì cho tiền, cướp cũng được, đừng làm chuyện ngu xuẩn này.”
Thiết Hỉ hậm hực:” Sao lúc cháu hạ lệnh thúc không nói, giờ nói còn tác dụng gì?”
Thiết Đản trừng mắt:” Cháu là thế tử, lại là trữ quân, cháu hạ lệnh thì mọi người phải làm, kể cả Đản thúc, khi đó cháu hạ lệnh quá nhanh, làm gì cho ta cơ hội ngăn cản, đành làm trước tính sau.”
“ Nhưng mà cháu còn nhỏ.”
“ Cha cháu lúc nhỏ hơn đã dẫn bọn thúc đi mưu tính võ trạng nguyên cho Dương Hoài Ngọc rồi, không thể làm hỏng việc rồi đổ cho mình còn nhỏ, cháu đâm đầu vào tường hoàn toàn là do bất cẩn thôi.”
Thiết Hỉ nghe giáo huấn, nghiêm túc gật đầu:” Sau này cháu sẽ cẩn thận, lần sau nữ nhân thối đó sẽ không có cơ hội ý kiến này nọ nữa.”
Chuyện Thiết Hỉ làm buổi chiều, đến tối Triệu Trinh biết hết, thậm chí biết rõ ràng từng chi tiết, vì thế mặt rồng hớn hở suốt tối.
Ông ta thích nhìn thấy ngoại tôn bá đạo mà vụng về, càng thích thấy ngoại tôn bị bêu xấu.
Sau khi tìm hiểu rõ đầu đuôi, tâm tình khoan khoái Triệu Trinh thậm chí còn uống một chén rượu máu hươu trước khi ngủ.
Lúc này trên đất đai Tây Hạ rộng lớn, lưu dân Tây Hạ chạy khắp nơi, bọn họ trốn vào núi sâu, trốn xuống lòng đất, hoặc kết đội ngũ tự bảo vệ mình, hoặc trơ lỳ ở nhà đợi sự thẩm phán của vận mệnh.
Mất đi bảo vệ của quốc gia, họ là con mồi, là bò dê.
Mạnh Nguyên Trực nhảy xuống chiến mã, giày da dẫm lên đất phèn xốp.
Hắc Sơn đã trong tầm mắt, quân đội của hắn không thể tiếp tục tiến lên nữa, thám báo của người Khiết Đan kết đội quần thảo, nếu còn tiếp tục tiến lên sẽ không tránh được một cuộc xung đột.
Nhổ cọng cỏ trong miệng ra, Mạnh Nguyên Trực ra lệnh cho một viên giáo úy:” Mang cở của ta đi gặp Tiêu Hiếu Mục, nói với hắn, ta muốn người Tây Hạ trong tay hắn, bảo hắn ra giá.”
Giáo úy giơ cờ soái cùng ba chục kỵ binh hướng về phía du kỵ Khiết Đan.
Mạnh Hổ ghìm cương ngựa, bất mãn hỏi:” Phụ thân, có thể cướp, sao phải trả tiền?”
“ Dùng tiền giải quyết được thì không phải xuất binh, quân tốt Cáp Mật huấn luyện ra không dễ, không tùy tiện dùng.”
“ Làm lính là để đánh trận, nếu không cần chúng làm gì.”
“ Bảo vệ quốc gia, dẹp phản loạn, mở rộng bờ cõi, quân nhân tất nhiên không thể tiếc tính mạng, còn bây giờ chẳng qua là bắt lao công thôi.” Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Đợi khi nào con hiểu giá trí sinh mạng tướng sĩ thì sẽ cách vị trí tướng quân không xa.”
Mạnh Hổ gật đầu, rồi lại không phục:” Chúng ta cần nhiều lao công thế làm gì, vì cái đường sắt kia sao?”
“ Đại vương tầm nhìn xa hơn đời, đang làm một việc chưa từng có, một khi hoàn thành, Tây Vực và quan nội không bị chia cắt nữa. Đây là cơ nghiệp chưa từng có, một khi hoàn thành có thể sánh với Trường Thành, Đại Vận Hà, đại vương lưu danh sử sách.”
Trưởng sử Hàn Cung nói tiếp:” Tuyệt diệu nhất là công trình to lớn này, nếu như sử dụng bách tính của chúng ta, khó tránh khỏi vì lao dịch nặng nề mà khiến giang sơn lung lay.”
“ Nay có người Tây Hạ làm con đường này, vừa giảm lao dịch trong nước, vừa giúp chúng chuộc lại tội lỗi vô biên năm xưa, là đèn sáng cứu vớt chúng khỏi địa ngục.”
Mạnh Hổ mất kiên nhẫn:” Tóm lại là chúng ta cần cực kỳ nhiều lao dịch phải không?”
Hàn Cung cười:” Tất nhiên là càng nhiều càng tốt, nếu như tìm được núi sắt thích hợp ở Đại Tống, hành lang Hà Tây, Cáp Mật, xây dựng xưởng luyện sắt lớn, phân đoạn thi công, không tới mười năm, đường sắt ắt thành.”
Mạnh Hổ hét lớn:” Vậy còn đợi gì nữa, chúng ta lập tức đi bắt, không cho tên tặc tử Tây Hạ nào thoát khỏi trừng phạt.”
Đường sắt này kỳ thực có từ lâu ở Cáp Mật, mới đầu là dùng ở Hoàng Kim cốc, dùng vận chuyển vàng, bây giờ tuyến đường sắt liên thông Cáp Mật và Thanh Hương thành đã chính thức đi vào vận hành, cứ một tuần hương có chiếc xe ngựa cực lớn do sáu con ngựa kéo đi về hai nơi.
Đoạn đường một trăm hai mươi dặm giữa Thanh Hương thành và Cáp Mật thành chỉ cần một canh giờ là nhẹ nhàng tới nơi.
Cảnh tượng xuất hiện trong mơ, nay đã thành hiện thực.
Thiết Tâm Nguyên chẳng bỏ nhiều tinh lực vào nó, năm xưa chỉ dạy tương tác doanh ý tưởng cơ bản rồi bỏ đó, y biết thứ đơn giản này không làm khó được những người thợ tài giỏi.
Thế là trải qua mười năm thí nghiệm, cuối cùng họ đã hoàn thiện cả một hệ thống vận chuyển.
Đường sắt giữa Cáp Mật và Đại Tống không khác gì đường sắt giữa Cáp Mật thành và Thanh Hương thành, chỉ xa hơn mà thôi.
So ra thì Lý Xảo bặt vô âm tín khiến y chú ý hơn.
Đầu của Hạt Chiên đã đặt trên bàn, đầu đám thủ lĩnh bộ tộc làm phản cũng treo trên Thanh Đường thành, song Vương Trụ và Lãnh Bình lùng sục khắp cao nguyên không thấy bóng dáng Lý Xảo, Trác Mã.