Lý Xảo chưa về, Úy Trì Chước Chước đi mua lông cừu đã về trước.
Cáp Mật tháng tám, ban ngày nóng bức, buổi tối mát lạnh, Úy Trì Chước Chước ngồi xe ngựa đi dưới trời nắng chói chang suốt ngày, khi về tới Thanh Hương thành đã là buổi chiều.
Nhìn Triệu Uyển mặc lụa mỏng, nằm trên ghế tựa, được thị nữ Y Tái Đặc quạt mát, thi thoảng lại lười nhác xoay người cắn một miếng dưa hấu ướp lạnh, mắng Thiết Nhị thi thoảng muốn bò khỏi giường, rất nhàn nhã.
Bỏ khăn che mặt xuống, Thiết Nhị nhìn rất lâu mới nhận ra mẹ, lật đật chạy tới nhào vào lòng, trong lòng Úy Trì Chước Chước mới cân bằng một chút.
“ Mua lông cừu ra sao?” Triệu Uyển ngồi thẳng lên hỏi:
“ Không nhiều, chỉ được sáu thành, người Khách Lạt Hãn rất tham, đòi nhiều tiền hơn mới bán.”
Triệu Uyển lấy làm lạ:” Trừ chúng ta, còn có ai mua lông cừu à?”
“ Không có.”
“ Nếu mỗi chúng ta mua, chúng lấy gì nói điều kiện với chúng ta.”
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Triệu Uyển, Úy Trì Chước Chước lạnh nhạt nói:” Đám quỷ nghèo đó rất cứng đầu, không chịu bị chèn ép, muội đã lệnh cho đại chưởng quầy xưởng len dạ, từ năm sau chỉ mua lông cừu mới, không mua lông cừu cũ.”
“ Bọn chúng dám tích trữ hàng, cho chúng mất trắng.”
Triệu Uyển sai thị nữ mang dưa hấu cho Úy Trì Chước Chước:” Hiện quốc gia đang làm đường sắt, cần rất nhiều tiền lương, chỉ dựa vào mỗi quốc khố là không đủ, mà đây là đại kế trăm năm của phu quân, dù đập nồi bán sắt cũng phải làm.”
“ Đại vương đã lấy đi chín thành tiền của xưởng len dạ rồi, nên muội mới phải đích thân đi ép giá lông cừu.”
“ Đâu chỉ xưởng len dạ ngươi, tiền trong nhà ta cũng bị khiêng đi từng rương, phu quân còn chạy khắp nơi dùng tín nghĩa của hoàng tộc để vay tiền, giờ chúng ta là hoàng tộc nghèo nhất trên đời.” Triệu Uyển xua tay:” Thôi chuyện này biết vậy là đủ, phu quân có cách xử lý, chúng ta rảnh rỗi lo mấy chuyện này chẳng bằng sinh thêm vài đứa con, nhà ta chỉ có ba đứa, quá ít.”
“ Vì sao tỷ tỷ không sinh đi.”
“ Ta cũng muốn, vấn đề là mấy năm qua dù nỗ lực thế nào cũng không được, hay là ta già rồi?”
Úy Trì Chước Chước cúi đầu nhìn cái bụng phẳng lỳ của mình:” Muội còn hơn tỷ một tuổi.”
Nói tới đó cả hai cùng thở dài, không ai muốn nhắc tới chuyện kiếm cho trượng phu một phi tử trẻ tuổi hơn, bọn họ cũng nhiều lần khéo léo ám chỉ Trạch Mã rồi, Trạch Mã không có ý đó.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không có tâm tình đi suy nghĩ tới chuyện con cái với phi tử, có ba đứa con với y mà nói là tốt lắm rồi.
Âu Dương Tu muốn kiến lập Quốc Tử giám Cáp Mật, hai tháng trước cấp cho ông ta năm vạn lượng bạc và bốn trăm công tượng, bây giờ ông ta lại đến. Vẫn là đề tài cũ, tiên sinh của Cáp Mật toàn đồ ngốc, chữ còn không biết hết mà dạy ai, bạc không đủ, công tượng không đủ, cho mỗi một sơn cốc thì xây được mấy cái phòng?
Sơn cốc còn xa, có sói, khó khăn lắm mới tuyển được học sinh bị sói tha mất thì làm sao?
Lão tiên sinh nói đều là sự thật, nhưng Thiết Tâm Nguyên thấy mình đã tận lực rồi, công trình đường sắt là hố không đáy, ném bao nhiêu tiền bạc nhân lực vào đó đều không đủ.
“ Đường sắt tất nhiên quan trọng, nhưng nhân tài dự bị càng quan trọng hơn, nếu không có những người đủ trí tuệ duy trì con đường này, đại vương chỉ có thể giữ nó cho đến khi xuống đất. Đại vương không muốn tâm huyết của mình như tường thành bằng cát cuối cùng chỉ là truyền thuyết chứ?”
Âu Dương Tu nói văng nước bọt, mỗi lời nói đều chính xác, Thiết Tâm Nguyên rất muốn ngay lập tức ném ra một đống tiền cho ông ta tiêu pha.
“ Nhưng mà ta không có tiền ...”
“ Lão phu biết đại vương không có tiền.”
Với tu dưỡng của lão già này, tuyệt đối không phải tới đây để cười trên đau khổ của mình, cách giải thích duy nhất là ông ta có biện pháp giải quyết khốn cảnh hiện nay, Thiết Tâm Nguyên cẩn thận hỏi:” Tiên sinh có kế hay gì sao?”
Nói thật, ở chuyện kiếm tiền, Thiết Tâm Nguyên khinh bỉ toàn bộ người ở thời đại này.
Âu Dương Tu ngồi thẳng lên, hớp một ngụm trà, hắng giọng, lấy trong ống tay áo ra một tấm thiếp:” Thạch gia muốn nhập cổ phần đường sắt, bỏ ra năm mươi vạn.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, không ngoài dự liệu.
“ Vương gia năm mươi vạn quan, Dương gia bỏ một trăm vạn quan, muốn một thành rưỡi. Tiết gia, chính là nhà lão bà của Vương Đức Dụng bỏ một trăm vạn, muốn hai thành.”
Thiết Tâm Nguyên lặng lẽ gom toàn bộ thiếp lại, ước lượng trên tay, rất nhiều, trĩu tay luôn, nhưng y chỉ cảm thấy buồn cười.
Một trăm vạn đòi chiếm một thành cổ phần, sao chúng không đi cướp cho nhanh.
Âu Dương Tu chú ý nụ cưới nhạo báng của Thiết Tâm Nguyên:” Đại vương nghĩ cho kỹ, đây không chỉ là chuyện tiền.”
Thiết Tâm Nguyên sao không hiểu ý ông ta, đầu tư vào đường sắt cũng có nghĩa là tỏ thái độ đứng về phía Thiết Hỉ:” Bọn họ thực sự nghĩ như thế sao?”
“ Cổ phần có thể thương lượng, thế nào cũng tìm ra được điểm khiến mọi người hài lòng. Đại vương, số tiền này với người mà nói là món tiền nhỏ, nhưng với tuyệt đại đa số bọn họ, đó là toàn bộ tích góp rồi, ý nghĩa không hề tầm thường.”
“ Lời hứa không đáng tiền, chỉ cần phong vân biến đổi, bọn họ trở mặt nhanh hơn ai hết, nhưng tiền là thật, đại vương thậm chí có thể coi đây là đầu danh trạng. Tiền nắm trong tay đại vương, nếu họ tráo trở, phải cân nhắc xem có đáng không?”
“ Đại vương, bỏ một tuyến đường sắt có thể trói buộc toàn bộ huân quý Đại Tống vào, trên đời không có vụ mua bán nào lời hơn nữa.”
“ Đường từ Đại Tống tới Cáp Mật xây xong, có nên xây đường từ Đông Kinh tới Quảng Châu, rồi Dư Hàng? Cuối cùng có nên học Cáp Mật, nối tất cả châu phủ với nhau không? Nói cách khác chỉ cần đám người này nếm được mật ngọt, lòng tham không đáy sẽ khiến họ tiếp tục xây dựng.”
“ Huống hồ xây dựng đường sắt kỳ thực có dính líu quá nhiều lợi ích, đất đai, ngựa kéo, đá, gỗ, nhân công ... Đại vương, tuyến đường sắt này chính là sợ dây xích trong tay, chỉ cần dùng tốt, thiên hạ sẽ nắm trong tay.”
“ Nói như vậy đám người đó đã nhìn thấy tương lai tươi sáng của đường sắt rồi?” Thiết Tâm Nguyên cúi đầu sắp xếp lại số thiếp, lời của Âu Dương Tu không sai chút nào, nhưng y càng cảm thán, một đám người thế gia bị gọi là đám giá áo túi cơm, lúc này có thể xem là kẻ dẫn đầu thời đại:
Con mẹ nó, cả thứ vô dụng ở Đại Tống cũng là nhân tài, điều này Thiết Tâm Nguyên không thoải mái.
Bao giờ, bao giờ mới tới Cáp Mật y có nhân tài dư dả như vậy đây.
Âu Dương Tu mỉm cười:” Không hẳn, bọn họ chỉ nhìn thấy một vụ làm ăn có thể làm nhiều đời, hơn nữa kiểm lợi nhiều hơn, lâu dài hơn ruộng đất.”
“ Đại vương, những người này đều là nhân vật có trọng lượng ở Đại Tống, khi người chọn nhân tuyển cổ đông hãy cân nhắc thật kỹ càng, đừng quyết định vội vã.”
Thiết Tâm Nguyên đấm vào lòng bàn tay trái:” Không cần ta lựa chọn, để họ tự quyết.”
“ Tự quyết thế nào?”
“ Thì cổ phiếu!”
“ Cổ phiếu là cái gì?” Âu Dương Tu nhíu mày:
“ Đơn giản lắm, ta đem tuyến đường sắt đã xây xong ra, cùng với cả tuyến đường đang xây, chia làm mấy chục vạn phần, mỗi phần bán năm mươi đồng, ai muốn chia hoa hồng thì đi mà mua.”
“ Ai có nhiều cổ phiếu nhất là đại cổ đông, nếu có mãnh nhân nào đó mua toàn bộ cổ phiếu thì là chủ nhân của đường sắt, có toàn quyền quyết định.”