Đại hán tướng quân là bộ mặt của quân nhân Đại Tống.
Những người này mình cao chín thước, vai rộng, đứng như thông, ngồi như chuông, đi lại mang tiếng gió, cho dù nhìn người khác cũng cúi đầu nhìn.
Thiết giáp trên người nặng năm hai cân, dát vàng lên sáng loang loáng, tay cầm đại đao trường kích, như thiên thần hạ phàm.
Trước cửa nhà Thiết Hải có một đội Đại hán tướng quân, khi đội ngũ này tới trước phủ Bắc Hải quận vương, cả Đông Kinh tức thì sục sôi.
Bắc Hải quận vương đất phong ở Khiết Đan.
Đây là trò cười lớn nhất Đại Tống, tới mức Liêu hoàng cũng biết trò cười này.
Sứ giả nước Liêu từng nói, nếu như Đại Tống thực sự muốn Bắc Hải cũng không phải không thể, chỉ cần để cả nhà Bắc Hải quận vương tới Bắc Hải chăn dê là được.
Đáng tiếc Bắc Hải quận vương Triệu Quyền không có chí khí lẫn đảm lượng của Tô Vũ, không dám đi Bắc Hải, làm hoàng tộc mất mặt, hoàng đế cũng bất mãn với ông ta, dù biết đây là trò cười, vẫn không muốn sửa lại.
Không có đất phong, Bắc Hải quận vương đành dựa vào ít bổng lộc sống gian nan ở Đông Kinh.
Rất nhiều người cho rằng, chi này của thái tông hoàng đế sẽ mau chóng biến mất mà thôi.
Hôm nay khác rồi.
Bắc Hải quận vương phủ bao năm không có khách khứa, cảm tưởng như bị bỏ hoang, lại có sáu Đại hán tướng quân, còn có bốn binh sĩ thương tật, một chột, một cụt tay, một què chân, một xẹo chẳng chịt xuất hiện ở trước cổng.
Bách tính chỉ chỏ xem náo nhiệt bị viên giáo úy Cáp Mật một mắt nhìn qua, cảm giác như bị sói nhắm vào, bất giác yên tĩnh hẳn.
Hành vi tặng quà của Thiết Hỉ là rất vô lễ.
Ở Đại Tống, không nam tử nào lại bỗng nhiên đi tặng cho nữ tử một đống lễ vật và thị nữ như vậy.
Triệu Quyền không quan tâm, ông ta hoan hỉ tới mức lưỡi sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi, lúc này ông ta hoàn toàn quên thời gian trước ở Tông nhân phủ mình cùng một đám người hoàng tộc phản đối Thiết Hỉ vào ở đông cung.
Nay thời thế thay đổi, nếu khuê nữ của mình thành vương phi của Thiết Hỉ, lợi ích vô cùng.
Huống hồ bất chấp hoàng tộc phản đối, sau khi thế tử Cáp Mật vương vào đông cung, đám đại lão trong triều như mù điếc tập thể, không nghe không hỏi.
Nếu đại thế đã không còn, chẳng bằng kiếm lấy lợi ích lớn nhất cho nhà mình.
Hai ma ma giáo dưỡng nhìn khí thế là biết xuất thân từ hoàng cung, hai thị nữ thiên kiều bá mị mỗi nụ cười ánh mắt khiến người ta nhũn đi một phần.
Triệu Quyền xuyên qua cửa sổ nhìn bốn người này tới phòng khuê nữ, chép miệng:” Đáng tiếc.”
….
Bữa tối Thiết Hỉ đều ăn cơm với tổ phụ, hôm nay cũng thế.
Khẩu vị của Triệu Trinh không tốt, sau khi mắt có tất thì lượng ăn càng giảm, chỉ ăn qua loa rồi ngồi nhìn ngoại tôn ăn như rồng cuốn hổ vồ.
Thiết Hỉ thấy tổ phụ không ăn nữa đứng lên múc cho ông một bát canh dưa, sau đó tiếp tục ăn, đợi khi Triệu Trinh miễn cưỡng uống hết bát canh thì Thiết Hỉ cũng ăn no.
“ Sau này không được vì dụ hoàng gia gia ăn mà ăn nhanh như thế, còn trẻ không thấy đâu, khi có tuổi mới biết khổ sở là gì.”
Thiết Hỉ húp hết bát canh, cười:” Cháu đói ạ.”
Triệu Trinh mỉm cười:” Sao, cháu nhìn trúng khuê nữ nhà Bắc Hải quận vương à?”
Thiết Hỉ lắc đầu:” Cháu chỉ không muốn hoàng gia gia bị hoàng tộc xa lánh.”
“ Đó là gánh nặng lớn đấy.”
“ Hoàng gia gia đã gánh bao nhiêu năm, không lý gì tôn nhi không gánh được.”
“ Sau này cháu định đối xử với họ ra sao?”
Thiết Hỉ không chút do dự nói:” Có thể xuất sĩ thì cho xuất sĩ, đọc sách được thì cho đọc sách, muốn làm ăn thì đi làm ăn, tóm lại là chỉ cần không làm loạn quốc gia thì thích làm gì thì làm.”
Triệu Trinh hứng thú nhìn ngoại tôn:” Thế có định để họ làm tướng quân không?”
“ Nếu được, tương lai tôn nhi sửa quân chế, chỉ cần họ có năng lực thì tùy họ.”
“ Không sợ phiền phức sao?”
“ Cứ diệt vài lần là ổn thôi ạ.”
Triệu Trinh ngửa đầu cười lớn, những kẻ bất thần giết vài lần là sợ thôi, như Tây Hạ bây giờ, Một Tàng Ngoa Bàng binh bại Hào Thủy Xuyên, Phú Bật, Địch Thanh đã phá Hưng Khánh phủ, tàn dư Tây Hạ dẫn trăm vạn bách tính chạy về phía bắc ...
Người Tây Hạ chạy đi đâu được?
Người vong quốc chạy đi đâu được?
Đại quân Khiết Đan vốn định tới cứu viện Tây Hạ, nghe tin chiến bại ở Hảo Thủy Xuyên, lập tức đồng minh biến thành kẻ địch, đang điên cuồng tấn công Hắc Sơn Uy Phúc quân ti, đại quân Cáp Mật tấn công Hắc Thủy Trấn Yến quân ti, Chiết gia quân phá Hạ Châu, Bạch Mã Cường Trấn quân ti phải rút về Tây Bình phủ, tuyệt vọng đợi thời khắc cuối cùng.
Tổ Phổ quốc của Nhất Phiến Vân như linh cẩu trên hoang nguyên, lượn lờ xung quanh, chỉ cần thấy người Tây Hạ nào chạy ra là hung hăng nhào tới.
Một con dã thú chết sẽ khiến vô số động vật ăn xác thối kéo tới, bọn chúng từ trên không, mặt đất, dưới lòng đất bám vào thi thể, cắn xé, tranh giành tới khi không còn lại chút gì.
Hàn Kỳ năm xưa binh bại Hào Thủy Xuyên, đó là nỗi đau thấu xương của ông ta, lần này bình diệt Tây Hạ, năm lộ đại quân đồng loạt tiến lên, đánh vững tiễn chắc, không cho Một Tàng Ngoa Bàng chút cơ hội nào.
Văn thần chú trọng nhất là phong độ, nay Hàn Kỳ đầu tóc bù xù, chiến báo nhuộm máu, hai mắt đỏ như lệ quỷ, làm gì còn chút nho nhã nào của trọng thần Đại Tống nữa.
Địch Thanh, Dương Hoài Ngọc ở xa thì thầm, Phú Bật càng ở trận đại doanh trung quân cách đó sáu mươi dặm.
Lúc này không ai muốn tới gần Hàn Kỳ.
Ngươi này điên rồi, ông ta tới Hưng Khánh phủ, không lên chiến trường, chuyện duy nhất thích làm là giết người, gặp phải kẻ thù năm xưa thậm chí đích thân ra tay.
Dương Hoài Ngọc nhìn Hàn Kỳ há miệng phun ra một ngụm máu, lo lắng hỏi Địch Thanh ở bên cạnh:” Liệu có vấn đề gì không?”
“ Ngụm máu này phun ra, tâm bệnh của ông ta mới thực sự khỏi hẳn.”
Dương Hoài Ngọc nhổ một bãi nước bọt:” Mạt tướng không quan tâm ông ta sống chết thế nào, chỉ lo ông ta giết hết người Tây Hạ.”
“ Sau trận chiến này Địch công cáo bệnh về quê, mạt tướng cũng về Đông Kinh ôm công lao ngồi ăn tới già, chi hi vọng lấy tù binh đối tiền với Cáp Mật vương, nếu ông ta giết sạch, chúng ta uống gió tây bắc mà sống sao? Nửa đời sau sống bằng gì?”
Địch Thanh cũng có chút lo lắng, đây là trận chiến diệt quốc, công huân của ông ta đã lên tới cực đỉnh, quan chức tước vị thì tất nhiên là hoàng đế sẽ cấp, nếu cáo bệnh về quê còn được toàn gia an ổn cùng mỹ danh cái thế.
Nếu tiếp tục ở lại triều đình làm quan, họa sát thân nhất định chỉ còn cách một bước.
Nghĩ tới giao dịch với đặc sứ Cáp Mật Hứa Đông Thăng, Địch Thanh cũng lo Hàn Kỳ tiếp tục nổi điên, phải biết rằng ông ta giết thêm một người là năm mươi đồng tiền chảy khỏi túi họ.
Xót của, Tây Kinh chuyển vận sứ Tôn Miện vội đỡ lấy Hàn Kỳ luôn miệng gọi:” Trĩ Khuê huynh tỉnh lại, Trĩ Khuê huynh tỉnh lại.”
Rượu mạnh đổ xuống, Hàn Kỳ phun ra vòi rượu lẫn máu, mặt đỏ rực, cười ha hả vỗ vai Tôn Miện:” Đạt Phu, Đạt Phu, chúng ta rốt cuộc cũng có thể trả món nợ máu năm nào.”
“ Lão phu nguyền rủa các ngươi dù xuống địa ngục cũng không được yên.”
Nghe những lời đằng đằng sát khí đó, Tôn Miện không khỏi lo lắng, may mà Hàn Kỳ nhanh chóng yên tĩnh lại, quét mắt nhìn quanh, hừ một tiếng:” Yên tâm, lão phu sẽ không giết hết tiền tài của các ngươi đâu, có điều các ngươi phải hỏi cho rõ, Thiết Tâm Nguyên cần nhiều tù binh làm gì?”
Địch Thanh khinh bỉ không thèm trả lời, Hàn Kỳ bại trận ở Hảo Thủy Xuyên là do tài không bằng người, chỉ có thể trách bản thân, hành vi trả thù của ông ta hôm nay là sự xỉ nhục của người cầm quân, chỉ có thể bình luận một câu, hạng văn nhân đê hèn, tiểu nhân đắc chí.
Nhưng người ta là tiểu nhân làm tới xu mật sứ, không nên dây vào làm gì.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé, mai là hết rồi đó.