Tơ máu trong ly thủy tinh không nhiều, chỉ bằng khoảng một phần năm so với lượng mèo trắng đã uống.
Sau khi nuốt tơ máu, cảm giác đau đớn kịch liệt ập tới. Cái Kéo ôm đầu té trên mặt đất, trong hai mắt anh ta hiện ra từng gương mặt quỷ đang gào khóc, biểu cảm trên khuôn mặt cũng đang không ngừng thay đổi, giống y hệt gương mặt quỷ trong mắt của anh ta.
Không thể chịu được cơn đau này, Cái Kéo cào rách da trên người mình ra, kinh khủng hơn chính là dưới vết thương vừa cào ra có từng sợi tơ máu cực kỳ cực kỳ nhỏ, giống như tơ máu đang bơi lội vậy.
Đau đớn kịch liệt kéo dài ròng rã mười phút, toàn thân Cái Kéo ướt sũng mồ hôi. Sau khi cơn đau ở ngưỡng có thể chịu đựng được, anh ta cắn răng bò từ dưới đất dậy.
Vết thương trên mặt chảy máu không ngừng, nhỏ tong tong từ trên mặt xuống, nhuộm đỏ cả cổ áo, nó khiến Cái Kéo có thêm một chút khí chất đặc biệt.
“Tôi còn sống!”
Thân thể khôi phục khống chế, Cái Kéo bò từ dưới đất dậy, chứng tỏ tơ máu này mới thật sự là thuốc giải.
Anh ta nắm chặt hai tay, sau đó từ từ buông ra, đi tới trước mặt Trần Ca một lần nữa: “Cảm ơn.”
“Tôi không hề làm gì hết, tất cả đều là do anh lựa chọn.” Trần Ca nói xong thì nhìn về phía hai hành khách khác. Bác sĩ lắc đầu buông ly nước màu xám đen xuống, trên mặt mang một chút áy náy.
Người đàn ông say dường như sợ đau đớn, vẫn đang do dự có nên uống hay không. Cuối cùng, dưới sự cổ vũ của Cái Kéo, người đàn ông say cũng uống một hơi cạn sạch tơ máu trong ly.
“Anh trông coi anh ta đi, tôi đi trò chuyện với chủ quán một chút.” Trân Ca cầm cái ly đựng cặn màu xám đen tới trước người chủ quán, anh vặn nắp ra: “Trong này là thuốc độc gì?”
“Cái này cũng là thuốc giải, tôi không lừa cậu!” Ông chủ quán vẫn còn mạnh miệng.
Trần Ca lười nói nhảm với hắn ta, trực tiếp cạy miệng hắn ta ra, làm bộ như muốn đổ đám cặn màu xám đen vào miệng hắn ta.
“Đợi một chút! Ba người các cậu trúng độc, ở đó chỉ có hai bình thuốc giải, tôi cho cậu biết vị trí của bình thuốc giải thứ ba.” Chủ quán liều mạng giãy dụa trên mặt đất.
“Bình thứ ba?” Trần Ca hơi động lòng, tơ máu đối với mèo trắng cũng có chỗ tốt, nếu còn thừa, hoàn toàn có thể mang về nhà ma để từ từ nghiên cứu.
“Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không lừa cậu!” Trên trán ông chủ quán toát đầy mồ hôi lạnh, đôi mắt đậu xanh kia nhìn Trần Ca chằm chằm.
“Được, tôi sẽ tin anh một lần. Bình thuốc giải thứ ba ở đâu?” Trần Ca túm ông chủ quán lên, đẩy hắn ta ngồi trên ghế.
Cảm nhận được cơn đau truyền tới, vẻ mặt của ông chủ béo hơi vặn vẹo: “Thật ra, thuốc giải được tôi đặt trong tủ lạnh ở phòng bếp, ngay ở trên tầng kia.”
“Tủ lạnh ở phòng bếp?” Nếu không phải Trần Ca từng chơi trò chơi của Tiểu Bố, rất có khả năng anh sẽ tin ông chủ béo. Trong lòng anh rõ ràng, trong tủ lạnh ở phòng bếp vốn chẳng có thuốc giải gì cả, mà có một áo đỏ.
“Nếu cậu vẫn không tin thì có thể dẫn tôi đi cùng.” Tầm mắt ông chủ béo liếc ngang liếc dọc, vô tình hay cố ý liếc về cái túi đang chứa mấy cái răng của Trần Ca.
“Anh thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.” Trần Ca cạy miệng ông chủ béo ra, chuẩn bị đổ ly thuốc độc kia vào. Hai tay đã gãy, chỉ còn lại một chân, ông chủ béo chỉ có thể liều mạng giãy giụa, hắn ta vẫn chưa biết mình bị Trần Ca nhìn thấu.
“Tôi không lừa cậu! Tơ máu thật sự được tôi đặt trong tủ lạnh, không tin thì cậu tới đó xem đi!”
“Đến cuối cùng vẫn còn muốn hại tôi. Anh đúng là một tên độc ác, không có thuốc nào cứu được nữa.” Trần Ca giơ búa của bác sĩ nát sọ lên, nện gãy nốt cái chân còn lại của ông chủ béo, tìm giẻ lau, nhét vào miệng của hắn ta.
Tiếng va đập ở cửa của quán ăn càng lúc càng lớn, thời gian còn lại của Trần Ca không nhiều lắm.
“Thân thể của hai người các anh khôi phục thế nào rồi?” Trần Ca nhìn Cái Kéo và người đàn ông say như vừa được vớt từ dưới nước lên, toàn thân hai người bọn họ ướt đẫm mồ hôi, nhìn hơi thê thảm.
“Tôi cảm thấy khỏe như chưa bao giờ được khỏe, toàn thân tràn trề năng lượng, tựa như trẻ lại mười tuổi vậy.” Người đàn ông say bò từ dưới đất dậy, vung nắm đấm lên, tạo ra từng luồng gió.
“Khôi phục là tốt rồi, tranh thủ thời gian tới giúp đỡ đi, đi vào phòng tìm dây thừng, trói hai bọn họ trên ghế, không có dây thừng thì lấy ga giường xé ra, bện thành dây thừng.” Sau khi Trần Ca giao nhiệm vụ cho hai bọn họ, anh lại nhìn về phía bác sĩ: “Anh đừng căng thẳng, chúng ta sẽ tới nơi khác xem, trong quán ăn hẳn vẫn còn thuốc giải.”
“Được.” Bác sĩ uể oải gục xuống bàn: “Cậu không tới tủ lạnh ở phòng bếp xem sao? Tôi hơi tò mò làm sao cậu biết được ông chủ đang nói dối? Là thông qua vẻ mặt và tâm lý học à?”
“Nếu anh tò mò trong tủ lạnh rốt cục là cái gì, tôi có thể dẫn anh tới đó xem.” Trần Ca trói ông chủ béo và đầu bếp vào ghế, sau đó kéo bọn họ tới cửa chính của quán ăn. Khi nữ quỷ không đầu nổi giận tiến vào, thứ đầu tiên mà cô ta nhìn thấy chính là bọn họ.
Nếu như nữ quỷ giết bọn họ, Trần Ca sẽ lập tức thực hiện bước kế tiếp của kế hoạch: thả nữ quỷ mắc chứng tham ăn ở trong tủ lạnh ra, để hai áo đỏ này đánh nhau, cuối cùng anh sẽ bước ra kết thúc tất cả.
“Thuốc giải không ở trong tủ lạnh, chúng ta tranh thủ thời gian lục soát những nơi khác trong quán ăn đi.” Trần Ca tìm mèo trắng, cầm cái bình không mà trước đó đã đựng tơ máu, quơ quơ trước mũi mèo trắng. Sau đó anh cất bình đi, chỉ về hướng hành lang của quán ăn: “Nhớ kỹ cái mùi này, đi thôi.”
Tròng mắt xinh đẹp của mèo trắng nhìn Trần Ca lộ vẻ không hiểu, nó cứ nằm nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
“Đại ca, cậu đang lấy mèo ra dùng như chó sao?” Người đàn ông say cõng bác sĩ lên. Nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Trần Ca, anh ta hoàn toàn không có cách nào liên hệ giữa người thanh niên trẻ tuổi trước mắt này với tên điên vừa rồi vung búa lớn lên.
“Tôi đang muốn khai thác tiềm lực của nó mà.” Trần Ca thấy mèo trắng nằm cuộn tròn trên bàn, anh cũng hơi đau đầu. Lá gan của mèo trắng càng lúc càng nhỏ.
Sau khi dọn xong tất cả, đám người Trần Ca đi lên tầng hai.
Giữa hành lang có đặt một bảng cấm đi vào, trên mặt đất vẫn chưa dọn sạch vết máu.
Đi theo vết máu, Trần Ca đẩy cửa vào một căn phòng nào đó. Cảnh tượng bên trong hơi đẫm máu, dường như xảy ra trận chém giết kịch liệt, khắp nơi đều có vết máu.
“Dựa theo mức độ đông của máu để kết luận thì thời gian người bị hại tử vong là trong khoảng ba tiếng gần nhất, nói cách khác trước khi chúng ta tiến vào quán ăn, nơi này vừa mới xảy ra một vụ giết người.” Trần Ca ngồi xổm trên mặt đất, anh sớm đã quen với cảnh tượng như vậy.
Người đàn ông say khẽ gật đầu thán phục, sau đó nhẹ nhàng đụng đụng vào bác sĩ ở phía sau: “Anh chắc chắn cậu ta làm việc tại khu vui chơi chứ? Cậu ta có phải cảnh sát chìm được xếp vào làm nội ứng ở khu vui chơi không?”
Đối mặt với câu hỏi của người đàn ông say, bác sĩ chỉ có thể cười khổ. Có trời mới biết tại sao thanh niên trước mặt này lại hiểu rõ hiện trường giết người như vậy.
Mấy người đi dạo hết tầng hai, phát hiện nơi này đơn giản chỉ là một xưởng máu và thịt. Ông chủ béo và đầu bếp kia không có chút nhân tính nào, sinh mạng trong mắt bọn họ chỉ là đồ chơi và đồ ăn.
“Xuống tầng một xem một chút đi.”
Lật tung cả căn nhà lên, bọn họ vẫn chẳng tìm được thuốc giải, dường như bình tơ máu kia được coi là một thứ vô cùng quý giá ở thế giới sau cửa.
“Xin lỗi đã liên lụy đến mọi người. Hay là chúng ta rời khỏi nơi này trước đi?” Bác sĩ chỉ không cử động được thân thể mà thôi, còn ý thức rất tỉnh táo: “Nữ quỷ canh giữ ở cửa chính của quán ăn, chúng ta hãy lén chạy từ cửa sau đi, chắc hẳn cô ta sẽ không phát hiện được đâu.”
“Cô ta đã để mắt tới chúng ta, muốn rời khỏi đây, nhất định phải chuyển sự hận thù của cô ta tới những người khác mới được.” Trần Ca dẫn ba hành khách khác trở lại tầng một. Anh nhìn chủ tiệm và đầu bếp bị trói ở cửa ra vào, ánh mắt sắc bén kia khiến ông chủ béo và đầu bếp hãi hùng khiếp vía: “Vẫn chưa đủ đảm bảo. Nhất định phải để nữ quỷ ra tay với hai người bọn họ, bước tiếp theo trong kế hoạch của tôi mới có thể thuận lợi triển khai.”
Dưới ánh mắt tuyệt vọng của hai người, Trần Ca đi tới phòng bếp tìm được một cái chậu sắt rửa rau lớn, hứng nửa chậu nước bưng ra.
“Cậu muốn làm gì?”
Trong lòng đầu bếp và ông chủ tiệm đều có một dự cảm không lành.
Trần Ca không thèm quan tâm tới bọn họ, lấy ba bình chứa cặn màu xám đen từ trong ba lô ra, sau đó mở ra, đổ toàn bộ cặn ở bên trong vào chậu nước.
Sau khi quấy lên, Trần Ca đập nát một cái bàn, sử dụng chân bàn để chống vào phía trên khung cửa.
Một khi nữ quỷ mở được cửa ra, chậu sắt sẽ dốc ngược xuống. Đây là một trò đùa ác ý rất thường gặp, chẳng qua đối tượng đùa giỡn lại là áo đỏ mà thôi.
“Thứ bột màu xám đen kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, để thứ đồ này tưới lên đầu, chắc chắn nữ quỷ sẽ bị phẫn nộ làm mờ lý trí, lập tức ra tay với vật sống ở bên cạnh.” Trần Ca quay đầu nhìn thoáng qua đầu bếp và ông chủ béo, sự tuyệt vọng trong mắt hai bọn họ như sắp tràn ra ngoài. Nếu như có thể làm lại từ đầu, bọn họ tuyệt đối sẽ không trêu chọc Trần Ca.
“Nếu như trên thế giới thật sự có ma quỷ, nhất định sẽ có dáng dấp rất giống cậu ta.” Người đàn ông say cõng bác sĩ trốn ở nơi xa, anh ta nhìn Trần Ca bố trí mọi thứ, âm thầm cảm thấy may mắn: “May mà bây giờ mình là đồng bọn của cậu ta...”
Sau khi Trần Ca lắp đặt xong cạm bẫy, anh ngoắc tay với bọn họ: “Đi theo tôi.”
Anh ôm mèo trắng, gọi tất cả mọi người cùng lên tầng hai, rẽ trái, sau đó tiến vào gian phòng đầu tiên, dùng búa của bác sĩ nát sọ đập vỡ tấm ván gỗ trên khung cửa sổ: “Mấy người ở trong gian phòng này đi, chuẩn bị thêm một ít dây thừng nữa. Ngộ nhỡ lát nữa xảy ra chuyện bất ngờ nào, ba người hãy rời khỏi đây bằng cửa sổ này.”
“Anh định làm gì?” Cái Kéo phát hiện ra giọng điệu của Trần Ca không thích hợp, không nói rõ được, tựa như lo lắng, nhưng cũng tựa như hưng phấn.
“Đừng để ý nhiều như vậy làm gì, ba người tạm thời không giúp được gì cả, cố gắng sống sót là được rồi.” Trần Ca nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Khu cư xá mà ban nãy chúng ta đi đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi. Lát nữa tôi bảo ba người chạy, ba người hãy nhảy cửa sổ rời đi, chạy tới khu cư xá kia chờ tôi.”
“Được, anh cũng phải cẩn thận đấy.”
“Yên tâm đi. Đúng rồi, hãy mang con mèo của tôi theo.” Trần Ca đặt mèo trắng ở trong phòng ngủ, vừa xoay người chưa ra khỏi phòng, bả vai bỗng nhiên nặng trĩu.
Anh quay đầu lại nhìn, mèo trắng đã nhảy tới bả vai anh, đôi mắt đẹp nhìn Trần Ca đầy nghi hoặc, dường như nó đang hỏi ‘anh không cần tôi nữa sao?’.
“Mày muốn đi theo thì đi theo đi, lát nữa có trông thấy áo đỏ cũng đừng có chạy lung tung đấy.” Trần Ca xách ba lô lên, trở lại tầng một, anh mở cửa phòng bếp ra.
Anh nhìn thoáng qua, đây chỉ là một phòng bếp rất bình thường, không có bất cứ điểm đặc biệt nào.
“Nếu giống với trò chơi của Tiểu Bố, đằng sau tủ lạnh kia hẳn là một cái mật thất, đầu của nữ quỷ tham ăn kia ở trong tủ lạnh, thân thể khổng lồ thì lại ở trong mật thất.” Trần Ca đi tới bên cạnh tủ lạnh, anh phát hiện cái tủ lạnh này vốn không có ổ điện, có thể nói nó chẳng qua chỉ là một vật trang trí mà thôi.
“Cửa quán ăn sắp bị mở ra rồi.” Trần Ca đưa tay vịn lấy tủ lạnh, sử dụng Âm Đồng nhìn chằm chằm cửa chính của quán ăn.
Nữ quỷ không đầu cũng đang kiêng kị, nhưng phẫn nộ và trêu chọc khiến cô ta dần dần mất lý trí, cô ta có thể cảm nhận được người mà mình muốn tìm ở ngay trong căn nhà này.
Đợi tròn mười phút trôi qua, sự kiên nhẫn của nữ quỷ không đầu đã hết sạch. Trên cánh cửa hiện lên vô số tơ máu. Cùng lúc đó, Trần Ca cảm thấy tủ lạnh trước mặt mình rung lên, dường như có thứ gì bên trong sắp tỉnh lại.
Ầm!
Khi tơ máu phủ kín cánh cửa, cuối cùng cửa quán ăn cũng bị phá tan, nữ quỷ ôm cái đầu của mình, hai mắt đỏ lừ tiến vào trong quán ăn.
Vừa bước vào trong, chậu sắt trên khung cửa đổ ụp xuống, vô số tơ máu đẩy lên trong nháy mắt, muốn đẩy chậu sắt sang một bên.
Nữ quỷ không ngờ có người to gan như vậy, dám đùa giỡn với cô ta, nhưng cô ta phản ứng ngay lập tức.
Chậu sắt bị ném ra, hỗn hợp nước và bột màu xám đen nhỏ xuống tơ máu, một cảnh tượng mà người ta không ngờ tới xuất hiện.
Những cặn màu xám đen kia như có thể khắc chế được tơ máu của áo đỏ, chúng làm tan những tơ máu kia. Đầu nữ quỷ đang ôm trong lòng phát ra một tiếng thét chói tai, cắt đứt tơ máu đang biến thành màu đen kia.
Mất sự chống đỡ, chậu sắt trên khung cửa rơi thẳng xuống người nữ quỷ, treo ở trên cổ cô ta, còn phát ra một tiếng “coong.”
“Rốt cục những cặn màu đen kia là cái gì? Chẳng lẽ nó có liên quan tới vết máu màu đen trong hộp gỗ của Hiệp hội kể chuyện lạ sao?” Trần Ca nhận được sự đồng ý của bác sĩ Cao, trở thành hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ, đáng tiếc lúc trước vì đối phó với anh, hiệp hội đã tiêu hao hết tất cả vốn gốc của hội. Anh biết rất nhiều tin tức, nhưng lại không mò được điểm tốt thực chất nào.
Lần này tiến vào trấn Lệ Loan thì lại khác, vì trợ giúp Minh Thai mà cái bóng đã chuẩn bị rất nhiều năm, nơi đây chắc chắn có rất nhiều “đặc sản” ở phía sau cửa.
“Mình bất cẩn rồi. Quán ăn này mở ở trung tâm của trấn Lệ Loan, lại có loại áo đỏ đỉnh cấp như nữ quỷ tham ăn canh giữ. Dưới tình huống như vậy, thứ có thể làm chủ tiệm cất giữ nhất định là vô cùng quý giá.” Trong lòng Trần Ca kết luận ra bài học: “Chờ lát nữa tiến vào những tòa nhà khác, bất kể trông thấy thứ kỳ quái gì, có thể mang theo mình sẽ cố gắng hết sức mang đi.”
Cửa lớn của quán ăn, nữ quỷ áo đỏ đeo một cái chậu sắt đứng ở cửa, đầu lâu ở trong lòng cô ta đã hoàn toàn vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu bao phủ lửa giận vô biên.
Khoảng không phẩy mấy giây sau, lượng tơ máu gấp mấy chục lần so với lúc trước tuôn từ chỗ cái cổ đứt lìa của cô ta ra, tất cả những vật sống, vật chết xung quanh đều bị đâm xuyên! Gần nửa quán ăn đều bị tơ máu bao phủ!
Quá nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt, chủ quán ăn và đầu bếp đều đã không còn sự sống.
“Không thể để cô ta nhìn thấy mình ở chỗ này, nếu bị nhốt ở phòng bếp thì nhất định sẽ chết!” Trần Ca quả quyết mở tủ lạnh ra, nơi giao nhau giữa đằng sau tủ lạnh và vách tường, một cái miệng rộng đến nứt ra đập vào mắt anh.
Không có thời gian nhìn kỹ, Trần Ca lui về phía sau hai bước, ném hết răng trong túi cộng cả miếng vải rách kia vào miệng của nữ quỷ.
Sau khi xử lý xong xuôi, Trần Ca nhanh chân lao ra khỏi phòng bếp.
Lửa giận của nữ quỷ không đầu đứng ở cửa chính vẫn chưa tiêu tan hết, lúc này trông thấy Trần Ca, cô ta lại rít lên một tiếng.
Oan gia ngõ hẹp, cô ta phá vỡ quy tắc trong trấn Lệ Loan, thân thể hoàn toàn tiến vào trong quán ăn.
Cảm giác bị áo đỏ để mắt tới đúng là chẳng tốt đẹp gì. Trần Ca lao như điên về phía phòng khách số 1, anh vừa rời phòng bếp thì nghe thấy tiếng hít thở nặng nề truyền từ sau lưng tới.
Trần Ca quay đầu nhìn lại, trên vách tường phòng bếp xuất hiện từng mạch máu đang đập, ngay sau đó toàn bộ mặt tường tiếp giáp với tủ lạnh sụp xuống, một quái vật màu đỏ, vô cùng xấu xí xuất hiện.