Xác chết loạn giang hồ

Lượt đọc: 6432369 | 2304 Đánh giá: 8,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 82 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Hồi 93 Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 Hồi 99 Hồi 100 Hồi 101 Hồi 102 Hồi 103 Hồi 104 Hồi 105 Hồi 106 Hồi 107 Hồi 108 Hồi 109 Hồi 110 Hồi 111 Hồi 112 Hồi 113 Hồi 114 Hồi 115 Hồi 116 Hồi 117 Hồi 118 Hồi 119 Hồi 120 Hồi 121 Hồi 122 Hồi 123 Hồi 124 Hồi 125 Hồi 126 Hồi 127 Hồi 128 Hồi 129 Hồi 130 Hồi 131 Hồi 132 Hồi 133 Hồi 134 Hồi 135 Hồi 136 Hồi 137 Hồi 138 Hồi 139 Hồi 140 Hồi 141 Hồi 142 Hồi 143 Hồi 144 Hồi 145 Hồi 146 Hồi 147 Hồi 148 Hồi 149 Hồi 150 Hồi 151 Hồi 152 Hồi 153 Hồi 154 Hồi 155 Hồi 156 Hồi 157 Hồi 158 Hồi 159 Hồi 160 Hồi 161 Hồi 162 Hồi 163 Hồi 164 Hồi 165 Hồi 166 Hồi 167 Hồi 168 Hồi 169 Hồi 170 Hồi 171 Hồi 172 Hồi 173 Hồi 174 Hồi 175 Hồi 176 Hồi 177
Tiến »
Hồi 126
một thiên bí sử về họa thánh

❊ ❊ ❊

Tiếu Lĩnh Vu chú ý nhìn ra thì thấy trên bốn chiếc khoái thuyền đã dựng tám cây cung.

Đại hán tay cầm binh khí móc mồi lửa ra bật lên. Chúng chỉ còn chờ Thang Bình ra lệnh là tám mũi tên lửa phát xạ bắn sang thuyền lớn.

Thương Bát chau mày nói:

- Coi tình hình này thì chỉ còn một đường là xông sang thuyền chúng.

Thang Bình đã đếm từ một hai ba tới bảy.

Tiêu Lĩnh Vu khẽ nói:

- Ta xông lên trước đại.

Thương Bát hỏi:

- Đại ca định phát động ư?

Lúc này Thuỷ Xà Thang Bình đã đếm đến số chín.

Đột nhiên Tiêu Lĩnh Vu lớn tiếng quát:

- Dừng lại!

Thang Bình sửng sốt hỏi:

- Chuyện gì?

Tiêu Lĩnh Vu hú lên một tiếng dài rồi tung mình lên hai trượng. Người chàng đang lơ lửng trên không bổng xoay ngang rồi cả người lẫn kiếm nhảy xổ về hướng Thang Bình.

Thang Bình quát to lên một tiếng, giơ trường mâu lên đâm tới.

Tiếp theo dây cung vang động, tám mũi trường tiễn vọt ra.

Hoa? quang lấp loáng nhằm về hướng thuyền lớn.

Động tác của Tiêu Lĩnh Vu rất thần tốc. Chớp mắt chàng đã vọt tới gần thuyền nhỏ, xoay trường kiếm đè xuống trường mâu, người chàng đứng xuống đầu thuyền.

Thanh trường kiếm dính vào trường mâu chém xuống.

Bên cạnh Thang Bình còn có một đại hán tay cầm trường mâu. Gã vung trường mâu làm thiết côn, quét ngang lưng Tiêu Lĩnh Vụ Nguyên Tiêu Lĩnh Vu đã nhảy xuống thuyền này rồi, thanh trường mâu của đại hán này dài quá, không thi triển được nên phải dùng làm thiết côn.

Tiêu Lĩnh Vu đẩy mạnh trường kiếm bức bách Thang Bình lùi sang một bên, tay trái chàng phóng chưởng mau lẹ tuyệt luân nhằm đánh vào trước ngực đại hán cầm trường mâu.

Con thuyền nhỏ này chỉ dài chừng hơn trượng, rộng mấy thước. Bốn người đứng ở đầu thuyền không còn chỗ trống. Đại hán gặp thế chưởng của Tiêu Lĩnh Vu không tránh được, chỉ nghiêng mình một bên để khỏi bị đánh trúng ngực.

Bỗng gã thấy một luồng ám kình đánh vào đầu vai, gã rên lên một tiếng rồi té xuống nước.

Tiêu Lĩnh Vu phóng chưởng ra rồi năm ngón tay chàng như móc câu nhằm chụp lấy thanh trường mâu.

Đại hán bị trúng chưởng rồi, cây trường mâu quết ngang bị giảm sức rất nhiều.

Tiêu Lĩnh Vu chụp thanh trường mâu là được ngaỵ Giữa lúc ấy chàng nghe tiếng rên thê thảm.

Thuỷ Xà Thang Bình bỏ trường mâu nhảy xuống sông.

Nguyên thanh trường kiếm của Tiêu Lĩnh Vu dính vào trường mâu chém xuống khiến cổ tay mặt của Thang Bình bị chém đứt lìa, hắn đau quá phải bỏ trường mâu nhảy xuống nước.

Trong nháy mắt Tiêu Lĩnh Vu đã chặt đứt cổ tay, đoạt mâu, bức hai người nhảy xuống sông. Thanh trường kiếm trong tay chàng lại biến thế "Khổng tước khai bình" hoá thành một đạo ngân quang chém vào người hai tay cung thủ.

Hai tên cung tiễn thủ nghe tiếng rú của đồng bọn bèn giật mình kinh hãi, không còn lòng dạ nào bắn tên sang thuyền lớn, chúng phải quay lại nghênh địch.

Thế kiếm của Tiêu Lĩnh Vu mau lẹ phi thường, hai gã chưa kịp ứng biến đã thấy thế kiếm chém tới.

Trong lúc hoang mang chúng không kịp rút yêu đao ra cự địch, phải cầm cung làm binh khí, quét ngang dể ngăn chặn trường kiếm của đối phượng. Hai cây cung đều bị chặt gẩy.

Tiêu Lĩnh Vu nghiêng mình sấn lại một bước. Chàng phóng cước đá một tên xuống sông. Tay phải chàng cầm kiếm biến thành chiêu "Xuyên vân thủ nguyệt" ánh hàn quang lấp loáng đâm suốt tên gã còn lại.

Thế là trong chớp mắt Tiêu Lĩnh Vu đã đẩy ba người xuống nước và một người bị đâm chết.

Chàng quay đầu nhìn sang thì thấy hai chiếc khoái thuyền kia đang diển ra một cuộc ác đấu khốc liệt.

Nguyên khi Tiêu Linh Vu vừa phát động, Kim Toán Bàn Thương Bát tay cầm bàn tính nhảy sang chiếc khoái thuyền thứ hai.

Bọn đại hán trong ba chiếc khoái thuyền kia thấy Tiêu Lĩnh Vu nhảy sang chiếc khoái thuyền kia liền cảnh giác ngaỵ Thương Bát vừa nhảy tới, hai đại hán cầm trường mâu hộ thân liền vung mâu đâm Thương Bát.

Thương Bát người đang lơ lửng trên không, huy động chiếc bàn tính trong tay gạt hai cây trường mâu, đồng thời thi triển thân pháp Thiên cân truỵ hạ mình xuống thuyền. Chiếc bàn tính của hắn lại ra chiêu Lang quyển lưu sa đánh tới. Tay trái hắn phóng lẹ ra một chưởng tấn công đại hán kiạ Cả hai chiêu hắn đều vận dụng công lực đến tột độ, uy thế mãnh liệt phi thường.

Đại hán mé tả bị chiếc bàn tính đánh trúng tay trái, cả người lẫn mâu đều bị hất xuống sông.

Đại hán mé hữu vung tay lên tiếp chưởng thì người gã phải lùi lại hai bước.

Thương Bát rượt theo vung chân đá ra.

Đại hán bị cường địch xông vào quá gần mà binh khí lại dài quá không thi triển được. Gã tiếp một chưởng của Thương Bát khiến khí huyết trong người nhộn nhạo cả lên. Gã chưa đửng vửng đã bị Thương Bát phóng cước đá tới. Trong lúc khẩn trương hắn lùi lại phía sau, một chân đạp vào quãng không liền té xuống sông.

Hai gã cầm mâu tuy bị Thương Bát dùng thế liên hoàn đẩy xuống sông, nhưng hai đại hán cầm cung nỏ đã đủ thời gian bỏ cung rút binh khí ra liên thủ cự địch.

Thương Bát huy động chiếc bàn tính đánh với hai gã.

Tiêu Lĩnh Vu thấy Thương Bát đã kiềm chế được đại cục. Hai đại hán bị chiếc bàn tính của hắn tấn công, không còn đủ sức xoay sở. Cuộc thắng bại đã rõ rệt. Còn Đỗ Cửu lâm vào tình trạng tương đối nguy hiểm hơn.

Nguyên lúc Thương Bát nhảy sang thuyền con, Độc Thủ Dược Vương và Đỗ Cửu đang ở trong khoang thuyền lớn đồng thời chạy ra cửa, chia nhau nhảy sang hai chiếc thuyền khác.

Độc Thủ Dược Vương người chưa tới gần thuyền nhỏ hai tay đã vung lên đánh sang hai đại hán cầm mâu.

Công lực của lão rất thâm hậu. Hai đại hán chưa kịp giơ tay lên đã bị chưởng lực tập kích phải nhảy lùi lại hai bước.

Độc Thủ Dược Vương mượn thế nhảy sang thuyền nhỏ. Tay trái lão đánh tới đại hán cầm trường cung. Tay mặt phóng chưởng đập vào cổ tay trái gã.

Đây là một tuyệt kỹ đắc ý nhất của lão tên gọi là "Trùng lão điệp ba". Luồng lực đạo cả hai tay hợp lại làm một trùng diệp xô ra.

Đại hán cầm cung đứng trước không kịp bỏ cung rút đao đành vung tay trái đón tiếp phát chưởng.

Công lực của Độc Thủ Duoc Vương cực kỳ thâm hậu, dĩ nhiên đại hán không địch nổi. Gã đón tiếp phát chưởng bị hất lùi lại hai bước.

Ngờ đâu người gã vừa đứng vửng lại bị luồng ám kình xô tới đánh vào ngực.

Luồng lực đạo này hung mãnh vô cùng. Gã há miệng phun máu tươi ra.. Cả người lẫn cung đều rơi xuống sông.

Độc Thủ Dược Vương liền xoay mình sấn lại đánh đại hán cầm mâu thứ hai.

Đại hán vừa đứng vửng thấy Độc Thủ Dược Vương dành tới liền dùng trường mâu làm thiết côn, ra chiêu "Thái sơn áp đỉnh" chụp xuống đầu lão.

Độc Thủ Dược Vương buông tiếng cười lạt, tay trái đẩy nội lực làm cho thế mâu chậm lại. Tay mặt lão đưa ra nắm lấy trường mâu.Lão vận nội lực kéo mạnh rồi đẩy hất ra.

Đại hán thấy luồng chưởng lực kéo về phía trước liền hết sức lôi lại phía sau, không ngờ mé bên một luồng lực đạo khác xô lại. Người gã xiêu về mé hữu liền bị cây mâu của đồng bọn đập trúng bả vai.

Nguyên đại hán đã không chống nổi, lại bị cây mâu của đồng bọn đánh trúng bả vai, gã rú lên một tiếng té xuống lòng thuyền.

Độc Thủ Dược Vương vận nội lực dùng thanh trường mâu mà gã đoạt được quét ngang một cái.

Một tên cung tiễn thủ và một đại hán cầm mâu không chống nổi Độc Thủ Dược Vương đều bị đánh té xuống nước.

Độc Thủ Dược Vương bật lên một tràng cười rộ. Lão ngầm vận nội lực đạp mạnh một cái. Con thuyền nhỏ lộn nhào đi. Người lão mượn đà nhảy vọt về thuyền lớn.

Giữa lúc Độc Thủ Dược Vương đạp lật con thuyền nhỏ thì đồng thời Tiêu Lĩnh Vu cũng phóng kiếm đâm thủng con thuyền nhỏ mà chàng đang đứng. Người chàng nhảy vọt lên bay sang con thuyền nhỏ có Đỗ Cửu đang bị tập kích.

Daquita
Được bạn:Thành Viên VNthuquan đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003

« Lùi
Hồi 1 Hồi 2 Hồi 3 Hồi 4 Hồi 5 Hồi 6 Hồi 7 Hồi 8 Hồi 9 Hồi 10 Hồi 11 Hồi 12 Hồi 13 Hồi 14 Hồi 15 Hồi 16 Hồi 17 Hồi 18 Hồi 19 Hồi 20 Hồi 21 Hồi 22 Hồi 23 Hồi 24 Hồi 25 Hồi 26 Hồi 27 Hồi 28 Hồi 29 Hồi 30 Hồi 31 Hồi 32 Hồi 33 Hồi 34 Hồi 35 Hồi 36 Hồi 37 Hồi 38 Hồi 39 Hồi 40 Hồi 41 Hồi 42 Hồi 43 Hồi 44 Hồi 45 Hồi 46 Hồi 47 Hồi 48 Hồi 49 Hồi 50 Hồi 51 Hồi 52 Hồi 53 Hồi 54 Hồi 55 Hồi 56 Hồi 57 Hồi 58 Hồi 59 Hồi 60 Hồi 61 Hồi 62 Hồi 63 Hồi 64 Hồi 65 Hồi 66 Hồi 67 Hồi 68 Hồi 69 Hồi 70 Hồi 71 Hồi 72 Hồi 73 Hồi 74 Hồi 75 Hồi 76 Hồi 77 Hồi 78 Hồi 79 Hồi 80 Hồi 81 Hồi 82 Hồi 82 Hồi 84 Hồi 85 Hồi 86 Hồi 87 Hồi 88 Hồi 89 Hồi 90 Hồi 91 Hồi 92 Hồi 93 Hồi 94 Hồi 95 Hồi 96 Hồi 97 Hồi 98 Hồi 99 Hồi 100 Hồi 101 Hồi 102 Hồi 103 Hồi 104 Hồi 105 Hồi 106 Hồi 107 Hồi 108 Hồi 109 Hồi 110 Hồi 111 Hồi 112 Hồi 113 Hồi 114 Hồi 115 Hồi 116 Hồi 117 Hồi 118 Hồi 119 Hồi 120 Hồi 121 Hồi 122 Hồi 123 Hồi 124 Hồi 125 Hồi 126 Hồi 127 Hồi 128 Hồi 129 Hồi 130 Hồi 131 Hồi 132 Hồi 133 Hồi 134 Hồi 135 Hồi 136 Hồi 137 Hồi 138 Hồi 139 Hồi 140 Hồi 141 Hồi 142 Hồi 143 Hồi 144 Hồi 145 Hồi 146 Hồi 147 Hồi 148 Hồi 149 Hồi 150 Hồi 151 Hồi 152 Hồi 153 Hồi 154 Hồi 155 Hồi 156 Hồi 157 Hồi 158 Hồi 159 Hồi 160 Hồi 161 Hồi 162 Hồi 163 Hồi 164 Hồi 165 Hồi 166 Hồi 167 Hồi 168 Hồi 169 Hồi 170 Hồi 171 Hồi 172 Hồi 173 Hồi 174 Hồi 175 Hồi 176 Hồi 177
Tiến »