Giang Linh nắm tay dắt Phạm Úc vào thế giới sau cánh cửa, bây giờ Trần Ca cũng không có lựa chọn nào khác, so với áo đỏ mặt mọc khắp người ấy, anh cảm thấy phía sau cánh cửa máu vẫn an toàn hơn.
Không khí trở nên đặc quánh, chóp mũi quẩn quanh một mùi máu tanh, tầm mắt bị ngăn lại, giống như bản thân đang ở giữa sương mù.
“Không giống thế giới phía sau cánh cửa của Khu Nội Trú Số Ba kia lắm.”
Đây là lần thứ hai Trần Ca tiến vào cánh cửa máu, thế giới sau cánh cửa ở thôn Hoạt Quan tràn đầy sương máu, tầm nhìn chỉ xa hai, ba mét.
“Đừng đi lạc, thứ ẩn nấp bên trong sương mù này biết ăn thịt người.” Giang Linh đã hoàn toàn phá bỏ lớp ngụy trang, giọng nói của cô bé non nớt nhưng bên trong lại chứa vẻ mạnh mẽ không cho phép nghi ngờ.
“Biết rồi.” Ánh mắt Trần Ca kỳ quái: “Thật khó tưởng tượng, một cô nhóc nhảy lên cũng không chạm tới vai tôi lại là một lệ quỷ áo đỏ cao cấp.”
“Mặc dù cậu cứu tôi, nhưng vẫn mong cậu nói chuyện chú ý một chút, nếu không tôi chỉ có thể chờ cậu chết đi rồi báo đáp cậu sau vậy.” Giang Linh lạnh lùng nhìn Trần Ca, sau khi tiến vào bên trong cánh cửa, áo khoác của cô bé bắt đầu biến đổi, tơ máu trong sương mù không ngừng quẩn quanh người cô bé, giống như cô bé chính là chủ nhân nơi này.
Mí mắt Trần Ca giật giật, cảm thấy lời này khá quen tai, anh lại nhớ đến bức thư tình kia của Trương Nhã.
Giang Linh chờ Trần Ca đi vào rồi đóng cửa lại, khi cô bé mở cửa ra một lần nữa, cảnh tượng ngoài cửa đã hoàn toàn thay đổi.
Trước mắt là một thôn xóm màu đỏ máu, sương mù phủ kín bầu trời, che phủ tất cả.
“Áo đỏ kia sẽ nhanh chóng đuổi tới, cánh cửa này không kéo dài được bao nhiêu thời gian.”
Khi sương máu bay tới bên cạnh Giang Linh sẽ trực tiếp dung nhập vào thân thể cô bé, nhưng có thể là do bị thương quá nghiêm trọng, cô bé cũng không thể chủ động hấp thu những đám sương mù kia.
Dưới sự hướng dẫn của Giang Linh, ba người đi về một phía trong thôn, cánh cửa máu khép lại sau lưng khẽ rung lên, không ngừng có tiếng gào thét từ bên kia cánh cửa truyền ra.
“Cô muốn dẫn chúng tôi đi đâu?” Sương máu không ảnh hưởng tới Giang Linh nhưng lại khiến Trần Ca và Phạm Úc cảm thấy không thoải mái, hai người như bị sa vào giữa vũng bùn.
“Yên lặng một chút.” Giang Linh ra hiệu cho hai người nấp vào trong căn nhà bên cạnh trước, mấy giây sau, giữa đám sương mù trước mặt bỗng xuất hiện một con quái vật dị dạng.
Thân thể cao lớn, cánh tay quái dị, ngũ quan vặn vẹo dữ tợn, nó mặc bộ quần áo bằng vải thô, hết nhìn đông lại nhìn tây, giống như đang tìm thứ gì.
Sương mù dày đặc, con quái vật này đi ngang qua chỗ của nhóm Giang Linh, nhanh chóng biến mất không thấy.
“Đó là thứ gì?” Trần Ca chỉ về hướng quái vật rời đi.
“Thôn dân.” Oán độc trong mắt Giang Linh căn bản không che giấu được: “Bọn họ chính là dáng vẻ của thôn dân trong đầu tôi.”
“Dáng vẻ của thôn dân trong đầu cô? Thế giới màu đỏ máu này xây dựng ra dựa vào nhận thức của cô?” Trần Ca rất coi trọng tất cả tin tức liên quan đến cánh cửa.
“Tôi không biết thế giới này xuất hiện như thế nào, chỉ biết thế giới này rất giống một cơn ác mộng tôi đã từng nằm mơ. Trong ác mộng của tôi, tất cả thôn dân đều là quái vật giống như vậy, hình dạng quái dị xấu xí, vẫn luôn tìm tôi, muốn bắt tôi lại.” Giang Linh không nói tiếp, cô bé đổi hướng, đi vào sâu trong thôn.
Sau cửa là một thế giới màu đỏ máu, nhưng đến giờ Trần Ca vẫn không rõ rốt cuộc thì những thế giới này liên kết với nhau hay là từng cá thể độc lập.
Dựa theo lời điều tra viên nhảy lầu nói, trong lòng mỗi người đều có một cánh cửa, chỉ khi tâm linh hoàn toàn tan vỡ, lúc tuyệt vọng nhất mới có thể mở cánh cửa này ra.
Cánh cửa ở Khu Nội Trú Số Ba là do Môn Nam mở ra, thế giới sau cánh cửa là thế giới trong ấn tượng của Môn Nam, những bệnh nhân giống như cái xác biết đi vì bị tiêm thuốc an thần, bác sĩ quái dị vặn vẹo và những cánh tay gãy sinh ra từ sợ hãi, vân vân.
Thế giới sau cánh cửa ở thôn Hoạt Quan tràn ngập sương máu, khắp nơi đều là thôn dân với thân thể quái dị muốn bắt cô bé, điều này rất phù hợp với ấn tượng của nữ quỷ với thôn làng khi còn sống.
“Chẳng lẽ thế giới sau cánh cửa chính là hình chiếu của lòng người? Là một ác mộng chân thực tồn tại?”
Trần Ca lại nghĩ đến cánh cửa bên trong căn nhà ma của mình: “Nhưng vì sao trong căn nhà ma của mình lại có một cánh cửa? Cánh cửa kia là do ai để lại?”
Sương máu lan tràn, sau lưng truyền đến tiếng gào thét và đánh nhau, chắc là áo đỏ của Hiệp hội kể chuyện lạ đánh với thôn dân của thế giới sau cánh cửa.
“Để bọn họ đánh nhau đi, chúng ta đi lấy một thứ.”
Xuyên qua màn sương máu, Giang Linh dẫn Trần Ca và Phạm Úc đi tới giữa thôn.
Sương mù nơi này trở nên mỏng manh, chính giữa khu đất trống là một đám thôn dân đang quỳ gối.
Thân thể bọn họ quái dị, mặt mũi xấu xí, cho dù mặc quần áo cũng khó mà gọi là người.
“Bọn họ đang làm gì?”
“Sám hối.”
Những con quái vật kia cúi thấp đầu, thân thể hướng về phía từ đường, mà trong từ đường giữa thôn đang dựng một bộ quan tài đỏ!
Khác với thực tế là quan tài ở thế giới sau cánh cửa đúng lúc chặn giữa cửa từ đường.
Từ đường là nơi người trong thôn cung phụng tổ tiên, nhưng chẳng hiểu sao cái quan tài này lại đứng ở ngay chính giữa.
“Chỉ cần mở quan tài kia ra thì tối nay sẽ không sao.” Giang Linh đi qua một bên, từ từ đến gần từ đường: “Tuyệt đối đừng làm kinh động đến những con quái vật này.”
Ba người sống nín thở, di chuyển bước chân từ từ nhích đến gần từ đường.
Sương mù dao động, giống như phát hiện ra hơi thở của người sống, cái đầu của vài con quái vật đang cúi xuống khẽ đung đưa.
Phạm Úc và Giang Linh đi phía trước, Trần Ca cản ở phía sau, anh nhìn những con quái vật đang quỳ dưới đất kia, cảm thấy hơi khiếp người.
Bốn phía đầy tiền giấy màu đỏ vương vãi khắp nơi, những con quái vật kia như đang tham dự một tang lễ, bọn họ bị buộc phải cúi đầu bày ra biểu cảm bi thương, muốn nặn ra vài giọt nước mắt.
“Khóc tang? Tang lễ?” Sau khi Trần Ca vào thôn Hoạt Quan, anh phát hiện thôn này có rất nhiều chuyện liên quan đến việc ma chay, bao gồm đèn lồng trắng treo trên đường phố, tiền giấy và quan tài.
“Cho dù là thực tại hay là thế giới sau cánh cửa, hình như thôn này đều đang cử hành một tang lễ, một tang lễ kéo dài đến bây giờ vẫn chưa thể kết thúc.”
Trần Ca lôi chiếc điện thoại màu đen ra nhìn: “Mình đã vào thế giới đằng sau cánh cửa nhưng điện thoại cũng không nhắc nhở mình là nhiệm vụ thất bại, xem ra trong phán định của điện thoại di động màu đen, cho dù bên trong hay bên ngoài cánh cửa, chỉ cần không rời khỏi thôn là được.”
Anh tìm kiếm tin tức về nhiệm vụ, ba chữ thôn Hoạt Quan là anh thấy trên chiếc di động màu đen này, ban đầu chẳng qua anh chỉ cảm thấy cái tên này rất kỳ quái, cũng không suy nghĩ nhiều.
Nhưng bây giờ sau khi kết hợp với những chuyện anh gặp phải trong thôn, Trần Ca mơ hồ có một vài suy đoán: “Hoạt Quan?”
Lướt màn hình, kéo đến nhắc nhở của nhiệm vụ, Trần Ca xem thông báo trên điện thoại di động.
[Ngày hôm đó, ngoài tôi ra, bọn họ đều tới.]
Thông báo gợi ý của nhiệm vụ tập luyện lần này rất ngắn, Trần Ca từ từ nheo mắt lại, đến giờ anh mới hiểu rõ hàm nghĩa của những lời này.
“Những kẻ đó tới để tham gia tang lễ của “tôi”, bọn họ tới đưa tang cho “tôi”, cho nên mới xuất hiện tình huống ngoài tôi ra, bọn họ đều tới. Thông báo gợi ý này muốn cho mình biết mấu chốt phá cục có liên quan đến tang lễ.”
Trần Ca nhìn về phía cửa từ đường, lúc này Giang Linh đã lặng lẽ chạy tới cạnh quan tài đỏ.