“Dán lên từ khi nào?” Người đàn ông trung niên cầm lấy tờ hồ sơ, trợn tròn mắt, gã ta hoàn toàn không có cảm giác gì cả.
“Con...” Cậu bé rất sợ cha của mình, co ro sau lưng mẹ.
“Tao bảo mày nói đấy! Lúc nên nói thì lại không nói!" Người đàn ông trung niên lôi cậu bé ra từ sau lưng người vợ, túm lấy bộ quần áo nhỏ của cậu bé: “Dán ở đâu? Dán từ lúc nào? Người dán trông như thế nào? ”
“Ở tầng một, khi đi ngang qua một phòng bệnh. Cánh cửa đó mở một nửa, con thấy một bàn tay duỗi ra và dán mảnh giấy này lên lưng ba.” Cậu bé không rõ mình đang sợ cha hay là đang sợ bàn tay kia: “Lúc đó con muốn nhắc ba nhưng sau cánh cửa kia xuất hiện một khuôn mặt, da anh ấy xám xịt, lén nói với con là đang chơi trốn tìm, bảo con đừng nói cho ba biết.”
“Nó không cho mày nói là mày không nói à?” Người đàn ông trung niên giơ tay lên, suýt nữa không nhịn được tát lên mặt cậu bé: “Đúng là đồ ăn hại, giống y như mẹ mày vậy. Sớm muộn gì tao cũng bị bọn mày hại chết! ”
Gã ta nhìn mảnh giấy trên tay, câu nói nguệch ngoạc trên đó khiến sống lưng gã ta ớn lạnh.
“Đến tìm tôi đi? Tao có bị ngu đâu mà đi tìm mày!" Người đàn ông trung niên vò nát tờ hồ sơ bệnh án rồi ném xuống đất. Không biết có phải trùng hợp không, tấm ảnh trên tờ hồ sơ nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên.
“Má nó, đúng là xui xẻo.” Gã ta đạp mạnh vào quả cầu giấy, rồi liếc nhìn về phía bên kia lối đi: “Con quái vật trên đường không đuổi theo, hẳn là đã bỏ cuộc rồi. Chúng ta vào trong xem thử, vừa rồi khi chạy vào tao nhớ phía sau tòa nhà này cũng có một lối ra.”
Nghe cậu bé nói xong, người trung niên không dám đi đường cũ nữa. Gã ta nhìn những phòng bệnh hai bên hành lang, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Chúng ta không đi tìm anh trai đó sao?” Cậu bé ngẩng đầu, rụt rè hỏi.
“Tìm nó? Mày tìm chết sao? Đi mau, trốn khỏi nơi quái quỷ này trước rồi tính.” Người đàn ông trung niên nắm lấy vai vợ mình: “Trông chừng nó, đừng chạy lung tung, người trong tòa nhà ma ám đối đãi với trẻ con và người lớn bằng hai thái độ khác nhau…”
Gã ta vừa nói vừa đi về phía trước, nhưng quần của gã lại bị đứa nhỏ níu lại: “Mày làm sao đấy?”
“Ba ơi, anh ấy đang chơi trốn tìm với chúng ta.”
“Vô nghĩa, tao biết.” Người đàn ông trung niên hất cậu bé ra: “Mày thực sự sẵn sàng chơi trốn tìm với quỷ ở nơi ma quái này sao?”
“Nhưng nếu chúng ta không đi gặp anh ấy, lát nữa sẽ đến phiên anh ấy đi tìm chúng ta.” Cậu bé nghiêm túc nói lời này, giọng nói rất đơn thuần rơi vào trong tai người đàn ông trung niên lại mang đến cho gã ta một cảm giác kinh hoàng khó tả.
“Quỷ, sẽ đến tìm chúng ta?” Theo quy tắc của trò chơi, loại chuyện này quả thật có thể xảy ra, khuôn mặt người đàn ông trung niên thay đổi trong tích tắc.
Cho dù là đi tìm quỷ hay là bị quỷ tìm, gã ta cũng rất khó có thể chấp nhận.
“Không, đây là một cái bẫy. Cho dù chúng ta tìm thấy con quỷ, sau khi thay đổi nhân vật trong trò chơi, nó cũng sẽ đến tìm chúng ta! Nhanh lên! Đừng ở lại nơi này nữa.”
Người đàn ông trung niên bế cậu bé lên, gọi vợ mình rồi chạy dọc theo lối thoát hiểm.
...
Cầm cái kéo sắc bén, “kẻ sát nhân” tự xưng là Cái Kéo đứng một mình trên lầu một của bệnh viện thị trấn.
“Dê bò đi theo bầy, chỉ có dã thú mới có thể đi một mình, vì vậy những kẻ giết người nhất định đều cô độc.” Trên mu bàn tay Cái Kéo hiện lên từng đường gân xanh, có thể thấy rằng anh ta hiện đang rất lo lắng: “Một trấn nhỏ bị bao phủ bởi sương mù máu, điều này hoàn toàn khác với những gì anh mình viết về trạm cuối trong nhật kí. Là anh ấy viết sai, hay do mình ngồi sai trạm?”
Cái Kéo sờ sờ mặt mình, khi ngón tay chạm vào vết thương, anh ta đau muốn rên lên.
Khi anh chàng này ở một mình, hành vi của anh ta hoàn toàn khác với khi ở trên xe.
“Nếu không muốn trở thành con mồi, chỉ có thể giả làm thợ săn mới được. Mình không thể giẫm vào vết xe đổ của anh trai.” Cái Kéo tiến lên vài bước, bệnh viện vào đêm khuya kinh khủng gấp mười lần ban ngày, nếu không bật đèn, mức độ kinh hoàng sẽ tăng gấp hai mươi lần nữa.
“Đừng hoảng sợ, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Chỉ có làm ngược lại, mình mới có thể sống sót ở đây.” Cái Kéo tự an ủi mình rất nhiều, nhưng chân anh ta không hề di chuyển ra ngoài, cơ thể chống cự theo bản năng: “Đừng sợ, càng sợ những thứ đó, chúng sẽ càng đến tìm mình nhiều hơn. Dọc theo đường đi, tiếng la hét và tiếng than khóc thảm thiết của người sống liên tục vang lên từ các hướng khác, nhưng mình không gặp phải bất cứ điều gì ở đây, điều này có thể nói rõ cách nghĩ của mình là đúng.”
Anh ta nắm chặt cây kéo trong tay. Sau khi tiếp thêm can đảm cho bản thân, anh ta bước một bước về phía hành lang bên trái bệnh viện.
Mỗi khi tiến lên một bước, trong đại sảnh lại vang lên hai tiếng bước chân. Một tiếng là của anh ta, một tiếng là tiếng giày cao gót hạ xuống đất.
“Hẳn là ảo giác, phía sau lưng mình không có thứ gì, không có thứ gì…” Cái Kéo liên tục lẩm bẩm, đang tự thôi miên chính bản thân, anh ta cảm thấy mình sắp quen với sự tồn tại của âm thanh kia: “Là do mình căng thẳng quá, đợi sau khi ra ngoài là tiếng đó sẽ biến mất. Bây giờ còn năm, sáu tiếng nữa là tới bình minh, vượt qua nó là được.”
Hoạt động nội tâm của Cái Kéo rất phong phú, nghĩ đến đây, anh ta đột nhiên dừng lại, giơ tay tát chính mình một cái thật mạnh: “Mình tới đây tìm anh trai, sao có thể chỉ nghĩ đến tính mạng của bản thân?”
Hình bóng anh trai hiện lên trong đầu anh ta, ánh mắt Cái Kéo trở nên kiên định hơn: “Mình đã chuẩn bị ròng rã năm tháng trời cho ngày này, mình vẫn còn rất nhiều con át chủ bài chưa sử dụng, vốn không cần phải hoảng sợ.”
Anh ta buộc lòng mình đừng sợ, sau đó cầm cây kéo ở tay trái và chiếc túi cũ đã ngừng rỉ máu ở tay phải.
“Tạo hình này của mình trông có vẻ khá dữ tợn, ban nãy trên xe còn có một số hành khách ăn vận gần giống mình, chắc cũng là người có chuyện gì đấy, có điều anh ta chuẩn bị rõ ràng là không đầy đủ bằng mình.” Cái Kéo có sự tự tin kì lạ ở bản thân, anh ta bỏ qua tiếng giày cao gót sau lưng, đi trên hành lang bệnh viện.
Bệnh viện này có diện tích không lớn, cũng không có nhiều phòng bệnh. Cái Kéo mới đi được vài bước, trên lầu hai đã vang lên tiếng động bất thường.
“Hình như vang lên từ lối thoát hiểm. Ai ở đó?" Cái Kéo liếm môi, nhớ lại những hành động kinh điển của những kẻ giết người khác nhau trong phim, cầm hung khí trên tay lần mò lên trên lầu hai.
Từng cơn gió âm u thổi qua hành lang, cửa của một số phòng bệnh mở hé, vì không có ánh sáng nên tất cả các phòng đều tối om, không thể nhìn thấy vật dụng bên trong.
“Có ai không?”
Cái Kéo đi từng bước rất cẩn thận. Khi đi ngang qua một phòng bệnh nào đó, anh ta chợt phát hiện tiếng bước chân theo sau mình đã biến mất.
“Sao tự nhiên nó biến mất vậy?”
Anh ta vẫn còn chưa quen lắm, nhìn lại thì phát hiện trên vai có dán một tờ giấy.
[Đến tìm tôi đi?]