Bút Tiên đứng bên cạnh Thường Cô với vẻ mặt mờ mịt, cô ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa rồi khi mọi người đang thử vai, cô ấy chỉ làm một vài biểu cảm như Thường Cô đã nói mà thôi.
“Thật không ngờ người ra mắt đầu tiên trong nhà ma của tôi lại là Bút Tiên, đúng là không uổng công tôi dốc lòng giáo dục.” Trần Ca nhìn Bút Tiên với vẻ hài lòng, sau đó lại hỏi: “Thế nam chính đã xác định được chưa?”
“Tôi vẫn có chút vướng mắc về nhân vật nam chính, luận về kỹ năng diễn xuất, một nhân viên họ Chu của anh thực sự rất tốt, kỹ năng diễn xuất tốt hơn tất cả các diễn viên mà tôi từng làm việc cùng, nhưng vấn đề là anh ta đã quá già, chúng ta đang quay một bộ phim thanh xuân vườn trường, cho anh ta diễn vai cha nữ chính còn tạm được.” Thường Cô nhìn lão Chu và Bạch Thu Lâm đang cố ý đi tới đi lui, bất lực thở dài: “Nói theo đạo lý, người thích hợp với vai nam chính nhất trong nhà ma của cậu chính là Hứa Âm, trong mắt cậu ta dường như ẩn chứa một đại dương đau buồn, trên người còn có một loại u sầu tự nhiên, tuổi tác cũng tương đối phù hợp, chủ yếu nhất là ngoại hình của cậu ta gần như có thể "hành hạ đến chết" hầu hết các nam diễn viên cùng tuổi, thực sự là có mệnh nhân vật chính đấy!”
“Vậy nam chính sẽ để Hứa Âm đóng.” Ai diễn nam chính đối với Trần Ca cũng không quan trọng, anh hy vọng Hứa Âm có thể từ từ bước ra khỏi thế giới của mình thông qua trải nghiệm này và nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Trong số các nhân viên của nhà ma, Hứa Âm là người trung thành nhất, để bảo vệ Trần Ca, anh ta đã nhiều lần suýt hồn phi phách tán, cho nên dù thế nào thì Trần Ca cũng muốn giúp Hứa Âm lấy lại hy vọng một lần nữa.
“Nếu cậu đã đồng ý, vậy thì cậu hãy trò chuyện với cậu ta thật tốt, làm công tác tư tưởng, nam chính có rất nhiều lời thoại, nếu cậu ta cứ lật qua lật lại như thế kia thì một câu cũng không nói ra được đâu.” Thường Cô có chút sợ hãi Hứa Âm cho nên cũng không dám lớn tiếng nói chuyện với Hứa Âm.
“Một số thứ không thể ép buộc được, anh cố gắng rút ngắn lời thoại của nam chính càng nhiều càng tốt, hoặc dùng các hình thức khác để thể hiện nam chính thì sao?”
“Khó đấy, dù sao thì chúng ta cũng phải khác với những nhóm chuyển thể không tôn trọng nguyên tác trên thị trường khác, chúng ta cố gắng không phụ lòng cố nhà văn.” Ở một số khía cạnh khác, Thường Cô vẫn rất chuyên nghiệp.
“Được rồi, vậy thì lát nữa tôi sẽ tâm sự tốt với anh ấy.” Trần Ca theo Thường Cô đi đi lại lại giữa hai cảnh Thông Linh Trong Trường Ma và Trường Trung Học Mộ Dương: “Anh đã chọn những nhân vật quan trọng hơn một chút chưa? Trước đây tôi đã hứa với một nhân viên, muốn giúp cô ấy được quay phim, cô ấy tên là Đoàn Nguyệt, sinh tiền là một giáo viên tiếng Anh.”
“Quản lý đang ép buộc thêm người vào đoàn phim sao? Cảnh này dường như tôi thấy rất quen.” Thường Cô muốn từ chối, nhưng một lúc sau, sau khi nhớ lại Đoàn Nguyệt là ai thì anh ta lại đổi ý: “Tôi nhớ ra rồi, nữ giáo viên đó cũng rất giỏi diễn xuất, vậy để cô ấy là giáo viên chủ nhiệm của nữ chính thì sao? Trong nguyên tác, giáo viên chủ nhiệm này vẫn luôn giúp đỡ nữ chính, sau đó lại còn qua lại với cha của nữ chính nữa.”
“Được đó, tình tiết này lão Chu mà nghe thấy chắc chắn sẽ cười đến mức chết một lần nữa mất.” Trần Ca gật đầu: “Tốt hơn hết anh nên liên lạc lại với Đoàn Nguyệt một chút, để xem cô ấy có muốn đóng không.”
“OK, để tôi nói luôn cho anh nghe về những vai còn lại.” Thường Cô rất có năng lực, những vai diễn mà anh ta chọn rất phù hợp với tính cách của diễn viên, thậm chí không cần nhiều kỹ năng diễn xuất, chỉ cần làm như mình ngày thường là đã có thể diễn rất tròn vai rồi.
Ngoài những vai quần chúng, có tổng cộng chín vai diễn quan trọng, cốt truyện của bộ phim hài thanh xuân này thực ra cũng không phức tạp, chủ yếu kể về câu chuyện của một cô gái trong gia đình có người cha đơn thân đã thoát khỏi trầm cảm với sự giúp đỡ của cha cô ấy và trường học.
Đây là câu chuyện về tuổi trẻ, và cũng là câu chuyện về sự trưởng thành, trong câu chuyện tràn đầy năng lượng tích cực và cũng có những nỗi đau cần thiết để trưởng thành.
Từng chuyện, từng chuyện dở khóc dở cười nhỏ đã tạo thành một câu chuyện khéo léo.
Câu chuyện không dài, kịch tính mạnh mẽ, xung đột gay gắt và độ khó quay phim cũng tương đối thấp, đây là những lý do để Thường Cô chọn tác phẩm này để quay.
“Anh hãy nhanh chóng quay phim đi, phần còn lại tôi sẽ giao hết cho anh, tốt nhất nên hoàn thành xong trong vòng một tuần.” Trần Ca không biết khi nào Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ đến tìm mình, phải mau chóng lấy được tín nhiệm của Trương Văn Vũ đối với anh mới là có lợi, không có hại chút nào.
“Tôi không ngờ rằng sau khi chết đi, tôi còn có thể làm những gì mình thích bằng cả trái tim mình, thật đúng là mỉa mai, cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không để cậu thất vọng.” Thường Cô đưa ra "quân lệnh" cho Trần Ca, sẽ để Trần Ca xem kết quả trong vòng năm ngày.
Trần Ca cũng cảm thấy người như Thường Cô khá đáng tin cậy cho nên cũng không hỏi thêm gì nữa mà giao toàn quyền việc đó cho Thường Cô làm.
Anh chỉ là một người bình thường, không thể so sánh với lệ quỷ, áo đỏ, mới vừa đến nửa đêm, anh đã buồn ngủ lắm rồi.
Trần Ca vừa rời khỏi cảnh quay dưới đất, Thường Cô đã chuẩn bị quay, một bóng người thấp bé đã bí mật nắm lấy quần áo của Thường Cô.
Thường Cô bị dọa sợ, quay đầu lại nhìn thì thấy một áo đỏ chỉ cao tới đầu gối đang nhìn mình.
“Chỗ này áo đỏ cứ chạy khắp nơi như thế này sao?” Thường Cô sững người tại chỗ, anh ta phát hiện nhà ma của Trần Ca còn kinh khủng hơn cả Thông Linh Trong Trường Ma.
“Đạo diễn Thường, tôi tên là Môn Nam, anh xem xem có vai diễn nào thích hợp với tôi không? Từ nhỏ tôi đã muốn nhìn thấy mình trên TV, đây cũng là một trong những giấc mơ của tôi.”
Thường Cô có thể phớt lờ yêu cầu của một đứa trẻ bình thường, nhưng nếu đứa trẻ đó là một áo đỏ thì lại hoàn toàn khác.
“Không thành vấn đề, hay là chú sắp xếp cho cháu vào vai em trai của nữ chính, có được không? Bên trong nguyên tác cũng có vai đó, nhưng không có nhiều cảnh lắm.”
“Có nhiều cảnh hay không cũng không sao cả, chỉ cần mặt mày rạng rỡ là được.” Môn Nam hài lòng rời đi, Thường Cô cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta bước chân, vừa định đi về phía trước, đột nhiên rùng hết cả mình, ngửi thấy một mùi máu tươi nồng nặc.
Quay đầu nhìn lại, một nữ quỷ áo đỏ đang ôm đầu của mình, đứng ở góc tường và nhìn chằm chằm vào anh ta.
Không nói một lời nào, cái đầu đang ôm trong ngực cứ nhìn chằm chằm vào Thường Cô.
“Xin chào...” Thường Cô trực tiếp dùng kính ngữ, anh ta cắn răng bước tới, bởi vì anh ta cảm thấy so với việc cứ để đối phương đi theo sau mình thì chủ động đi đến hỏi thăm có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.
Nữ quỷ không đầu có thể hiểu ý của Thường Cô, nhưng những oán niệm và hận thù chất chứa khiến cô ta không giỏi bộc lộ suy nghĩ của mình.
“Cô cũng muốn quay phim sao? Đúng lúc tôi đang có một vai diễn thích hợp với cô, không cần mở miệng nói chuyện, chỉ cần âm thầm chúc phúc là được.”
Sắc mặt Thường Cô tái mét, nói năng dè dặt, chỗ khác muốn được quay phim thì đòi tiền, còn chỗ này mà không cho quay phim thì sẽ chết đó!
Nữ quỷ không đầu không nói năng gì, chỉ dùng cái đầu gõ nhẹ vài cái, sau đó liền rời đi.
Mãi cho đến khi nữ quỷ không đầu đi xa, Thường Cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Mình phải mau bắt tay vào quay phim, nếu không chắc chắn sẽ có áo đỏ khác đến tìm.”
...
Vào lúc 8 giờ sáng, việc đầu tiên Trần Ca làm sau khi thức dậy chính là vào cảnh dưới lòng đất, trước tiên anh thông báo cho Thường Cô một tiếng, tất cả cảnh quay đều diễn ra vào ban đêm, ban ngày nhà ma còn phải làm ăn.
Nhân viên lệ quỷ không cần nghỉ ngơi, quay phim cả đêm, hiện tại vẫn rất cao hứng như trước, mọi người tất bật chuẩn bị đón du khách, vô cùng chuyên nghiệp.
Khi các nhân viên đi làm trở lại, Thường Cô tranh thủ ban ngày để chỉnh sửa các đoạn phim đã quay, buổi tối lại quay cả đêm, thâu đêm suốt sáng mà vẫn còn làm tiếp được, đạo diễn này đúng là rất lợi hại.
8 giờ 15 phút, Từ Uyển và những người khác lần lượt đến, Trần Ca trang điểm cho bọn họ, sau đó một mình đi vào phòng nghỉ dành cho nhân viên.
Anh đã tổng hợp những nguyện vọng cuối cùng về các vụ tự tử của Trương Văn Vũ, hầu hết các vụ tự tử này tập trung ở các vùng ngoại ô phía Bắc và phía Nam của Hàm Giang, còn một phần nhỏ thì chết ở nơi tiếp giáp giữa Tân Hải và Hàm Giang.
“Có nhiều người như vậy sao?” Trần Ca in ra tất cả thông tin, nhét vào ba lô, chuẩn bị sáng nay đi ra ngoài để giúp Trương Văn Vũ hoàn thành một số tâm nguyện cuối cùng của người tự tử.
Hầu hết những nguyện vọng của những người tự tử đó đều không phức tạp, chỉ có điều một số nguyện vọng thì Trương Văn Vũ, với tư cách là một áo đỏ lại không tiện ra mặt.
Anh còn chưa kịp bước ra cửa, điện thoại lại vang lên.
Nhấn nút trả lời, giọng của giám đốc La phát ra từ phía bên kia điện thoại.
“Trần Ca, chỗ tôi có nhận được hai tin tức, cậu nên chuẩn bị tốt tâm lý đi.”
“Tin tức gì?” Trần Ca nghe được một chút không ổn từ trong giọng nói của giám đốc La.
“Bên cán bộ cấp cao của Khu vui chơi Tương Lai Ảo đã xuất hiện biến động rồi, Giang Cửu đã nhập viện, hiện tại hoàn toàn giao cho một người tên là Mã Phong phụ trách. Tôi biết rất rõ người này, tài năng lộ rõ, tuổi không lớn lắm, tốc độ phản ứng cực nhanh, làm mọi việc một cách dứt khoát, những người bên dưới đều gọi cậu ta là Khoái Đao Thủ.”
“Mã Phong?”
“Cậu ta rất có năng lực nhưng lại làm mất lòng nhiều người bởi vì cậu ta làm việc thường không cho người khác lối thoát, lần này nếu như không phải Giang Cửu phải nằm viện ngoài ý muốn, cũng không đến lượt cậu ta xuất đầu lộ diện đâu.”
“Chúng ta có cần chú ý đến người này không?” Trần Ca biết Giang Cửu nhập viện vì lý do gì, anh không ngờ lại có phản ứng dây chuyền này.
“Mã Phong quan tâm đến lợi ích, ngay từ đầu cậu ta đã phản đối các cách bố trí khác nhau của Giang Cửu, cảm thấy thật lãng phí. Bây giờ cậu ta đã nhậm chức, nhất định sẽ lại tiến hành tấn công chúng ta một lần nữa, nếu để cậu ta đạt được thành tích vậy có nghĩa là Giang Cửu không đủ năng lực; còn nếu cậu ta không có thành tích, vậy thì có lẽ cậu ta sẽ trực tiếp từ bỏ nhà ma và hạng mục liên quan đến nó ở Khu vui chơi Tương Lai Ảo, không hề cạnh tranh với chúng ta một lần nào nữa.”
“Đây cũng là chuyện tốt đúng không? Chỉ cần chúng ta đánh anh ta thật đau, anh ta sẽ thành thật hơn, về sau ước có lẽ cùng là hai khu vui chơi cùng nhau tồn tại, bọn họ sẽ không bao giờ nghĩ tới việc cố gắng bóp chết chúng ta nữa.”
“Thương trường như chiến trường, người thắng sẽ chiếm lấy tất cả, Khu vui chơi Tương Lai Ảo cùng lắm sẽ chỉ tạm thời bỏ cuộc và không cố gắng chèn ép chúng ta. Tuy nhiên, nếu có thể tranh thủ được khoảng thời gian này cũng rất có lợi cho chúng ta, tôi sẽ không ngồi chờ chết, khu vui chơi của chúng ta sẽ bắt đầu nâng cấp.” Lời nói của giám đốc La để lộ một thông tin quan trọng: “Khi đó, chúng ta sẽ có tất cả những gì họ có, và chúng ta cũng sẽ có những gì họ không có, nếu như cậu là du khách, cậu sẽ lựa chọn như thế nào?”
“Tất nhiên là tôi đã chọn chỗ chúng ta rồi.” Cho đến tận bây giờ, Trần Ca mới hiểu được cái gọi là người thắng ăn sạch của giám đốc La là chỉ ý định nuốt chửng Khu vui chơi Tương Lai Ảo.
“Lần này sẽ không quá lâu đâu, trước khi hoàn toàn cải tiến xong, cậu sẽ phải khổ cực rồi.”
“Đã hiểu.” Trần Ca và giám đốc La đang ở trên cùng một con thuyền, hai bên liên kết chặt chẽ với nhau: “Mà này, không phải ngài nói đã nhận được hai tin tức sao? Tin tức kia là gì?”
“Tin tức đến từ khoa chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện nhân dân Hàm Giang, hầu hết những người bị dọa sợ đến ngất xỉu nằm ở bệnh viện đều đã được xuất viện, ngoài việc an ủi và động viên nhau mỗi ngày, những người đó đang lên kế hoạch trả thù, giống như đang lan truyền cho nhau vậy.”
“Ngài sợ bọn họ quay lại trả thù tôi sao?” Trần Ca bật cười: “Một đám bệnh nhân cũ, còn muốn đóng vai Avengers sao?”
“Đừng nên khinh thường, cũng đừng lật tàu trong rãnh nước.” Giám đốc La nói xong liền cúp máy.
Trần Ca vẫn nở nụ cười trên môi, con tàu sẽ lật úp trong rãnh nước, nhưng hàng thật thì sẽ không lật được đâu, bọn họ biết rõ ràng rằng cánh cửa của cảnh bốn sao sẽ mở ra cho họ bất cứ lúc nào; nếu như họ dám giở trò gì, hung thần và áo đỏ sẵn sàng hoan nghênh họ.
Sau khi chào hỏi chú Từ, Trần Ca xách ba lô rời công viên Khu vui chơi Thế Kỷ Mới và đến vùng ngoại ô phía Bắc của Hàm Giang. Theo kế hoạch, anh bắt đầu giúp những người tự tử hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của họ.
Trong quá trình tiếp tục hoàn thành những nguyện vọng cuối cùng đó, Trần Ca cũng phát hiện ra một điều vô cùng kỳ lạ, khi càng nhiều nguyện vọng được hoàn thành, bên cạnh danh hiệu Hoàn Nguyện Sư trong điện thoại di động màu đen lại có nhiều hơn một con số đẫm máu.
Mỗi khi anh hoàn thành một nguyện vọng cuối cùng của người đã khuất, con số đó sẽ tăng lên, và mỗi lần tăng cũng khác nhau, dường như nó có liên quan đến độ khó của mỗi nguyện vọng.
Lúc này con số bên cạnh Hoàn Nguyện Sư là 127, anh đang đoán rằng có thể khi đến số 200, danh hiệu Hoàn Nguyện Sư này có thể sẽ có sự thay đổi nào đó.
Trần Ca bận rộn đến xế chiều mới quay lại Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, anh hỏi ngắn gọn các nhân viên vài câu, hôm nay lại là một ngày gió êm sóng lặng, không có tai nạn gì.
“Ngày càng có nhiều người can đảm dám thử thách cảnh bốn sao, nhưng họ vẫn còn lâu mới vượt qua được cảnh đó.” Trần Ca nhận được báo cáo từ lão Chu và Bạch Thu Lâm, trong tuần vừa qua, gần hai trăm người đã cố gắng tiến vào Thông Linh Trong Trường Ma, nhưng mật độ ma và quái vật trong cảnh đó rất cao, Trần Ca đã dụ dỗ tìm kiếm tất cả học sinh bị bắt cóc bởi cánh cửa đó và đưa những đứa trẻ vô gia cư như họ vào cảnh Thông Linh Trong Trường Ma của mình.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc không có du khách nào có thể hoàn thành hành trình trong Thông Linh Trong Trường Ma, về cơ bản, bọn họ đều khóc lóc thảm thiết và tuyên bố bỏ cuộc, sau đó bị ma thật đưa ra ngoài.
Có rất nhiều tin đồn về Thông Linh Trong Trường Ma trên Internet, mức độ phổ biến của nó rất cao, nó đã vượt qua giới hạn rồi.
“Một cảnh bốn sao vẫn còn quá ít, cảnh Minh Thai cũng có thể được coi là sắp mở rồi, tối nay mình sẽ vào xem thử chút.”
Sáu giờ tối, khu vui chơi đóng cửa, sau khi Trần Ca đuổi tất cả du khách về, anh bảo Từ Uyển và những người khác nghỉ làm trước, một mình đi vào cảnh dưới lòng đất.
Thường Cô lại bắt đầu tổ chức cho mọi người quay phim, còn Trần Ca thì ôm con mèo trắng, cầm truyện tranh bước vào cảnh Minh Thai.
Vốn dĩ chỉ có một cầu thang dẫn xuống lòng đất, nhưng nay đã có thêm cầu thang thứ hai, trong toàn bộ tầng hầm thứ hai chỉ có một cảnh, đó chính là Minh Thai.
Thị trấn im lặng, Cô nhi viện màu trắng, Tòa nhà bị ma ám, Phố quỷ được kết hợp lại với nhau, vô số đoạn tối đan xen, không ngừng kéo dài xuống dưới lòng đất, sự tuyệt vọng và vặn vẹo của Minh Thai bao phủ tất cả.
Cảnh Minh Thai về cơ bản là khác với cảnh Thông Linh Trong Trường Ma, có thể là do khung cảnh này từng thuộc về một hung thần, cho nên khi vừa bước vào đó, người chơi có thể cảm nhận được một áp lực vô cùng lớn, như thể có một con quỷ trong bóng tối đang không ngừng khuấy động ký ức sâu thẳm trong tâm trí du khách.
Tất cả những cảm xúc tiêu cực sẽ được kích thích, tội lỗi và tệ nạn của một người sẽ được giải phóng ở đây và trở thành chất dinh dưỡng cho cảnh Minh Thai.
Sau khi trải qua sự tuyệt vọng sâu sắc nhất, các du khách có thể cảm thấy dễ dàng hơn rất nhiều sau khi họ rời khỏi đây, và họ cũng sẽ có một cái nhìn mới về cuộc sống và tương lai.
Miễn là phải trả giá bằng một cơn hôn mê ngắn là đã có thể mở ra một cuộc sống mới, theo quan điểm của Trần Ca, đó là một cuộc làm ăn vô cùng hiệu quả.
Mở truyện tranh ra, Trần Ca triệu hồi tất cả những lệ quỷ trong thế giới sau cánh cửa của Ứng Đồng ra, cô mặc váy, ông đầu gỗ, chị gái đỏ và dì Ngô lặng lẽ xuất hiện ra xung quanh.
“Bạch Thu Lâm và Lão Chu có lẽ đã nói những gì cần nói cho mấy người rồi, nhà ma này là nơi ở tiếp theo của mấy người, ngoài việc nhất định phải tuân thủ nội quy nhân viên, không còn yêu cầu nào khác.” Trần Ca và vài nhân viên mới trao đổi đơn giản vài câu: “Sớm thôi mấy người sẽ hiểu được sức hấp dẫn của công việc này, và chắc chắn mấy người sẽ yêu nó sâu sắc.”
Sau khi nói xong, Trần Ca lại gọi ra tất cả những lệ quỷ và chấp niệm mà anh có được đằng sau chín cánh cửa của Minh Thai, sắp xếp vị trí và công việc cho từng người một, cuối cùng chỉ còn lại mình Tiểu Tôn.
Tiểu Tôn đã chấp nhận sự thật về cái chết của mình, nhìn thấy cậu ta lúc này rất cởi mở, vừa nhìn thấy mọi người đều có việc nhưng mình thì không có, trong lòng có chút nóng nảy: “Anh à, tôi cần phải làm gì? Tôi cũng muốn giúp hù dọa du khách, tôi rất giỏi trong việc dọa người đấy.”
“Cậu không cần phải hù dọa du khách.” Trần Ca rất là mong đợi, liếc mắt nhìn Tiểu Tôn: “Cậu sẽ đóng vai du khách và hòa mình với họ, để có thể phát huy tối đa tài năng tìm đường chết cao siêu của mình.”
“Tôi sẽ đóng vai du khách sao?” Tiểu Tôn nghe không hiểu, cậu ta không biết nhà ma vẫn còn có thể chơi được như thế này.
“Chỉ có như vậy mới không thể coi là nhân tài không được trọng dụng, tôi tin tưởng với năng lực của cậu, cậu hoàn toàn có thể dễ dàng tiêu diệt toàn bộ đồng đội của mình.” Trần Ca mỉm cười gật đầu: “Dù sao thì cậu cũng là nhân tài đặc biệt khiến cho hung thần bùng bổ ngay câu nói đầu tiên.”