“Từ bao giờ lại có thêm một người nữa vậy?” Trần Ca hơi sửng sốt một chút, anh lập tức chạy về hướng ký túc xá nữ.
Dường như người phụ nữ đi theo sau Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh cũng phát hiện ra anh, cô ta quay đầu liếc nhìn Trần Ca.
Làn da trắng xám hiện lên dấu hiệu của tử vong, trong mắt cô ta ẩn chứa cảm xúc phức tạp.
“Gương mặt này?” Trần Ca nhìn thấy rất rõ ràng, người phụ nữ đi theo sau Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh chính là người phụ nữ xuất hiện ở ngoài cửa sổ trong đoạn cuối video ở điện thoại di động của Mã Dĩnh.
Diện mạo và ánh mắt đều trùng khớp hoàn toàn, Trần Ca không kịp nghĩ nhiều, anh lập tức lao đến.
“Cẩn thận!”
Anh la to lên, nhưng dường như Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh không nghe thấy gì cả.
Người phụ nữ có làn da xám trắng kia khoác tay lên vai Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh, ghé sát vào tai, thì thầm gì đó với hai người họ.
Cách nhau quá xa, Trần Ca không nghe rõ người phụ nữ kia nói gì. Anh chỉ thấy thân thể của Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh di chuyển một cách cứng ngắc, mắt trở nên vô hồn, giống như bị mộng du, vừa đi vừa nhắm mắt vậy.
“Mã Dĩnh! Lưu Nhàn Nhàn!”
Dường như tiếng hô của Trần Ca có tác dụng, tốc độ của hai cô gái trở nên chậm hơn, vẻ mặt cũng hơi thay đổi một chút, giống như hai người đang trong một cơn ác mộng.
Hai người đang giãy giụa, nhưng kết quả lại không giống với tưởng tượng của Trần Ca. Cuối cùng, hai cô gái kia vẫn chưa tỉnh lại, đi thêm khoảng vài bước thì ngất đi, người đổ xuống đất.
Người phụ nữ đi sau lưng các cô nhìn Trần Ca chằm chằm, chỉ vào vị trí tim của mình, khoa tay múa chân ra một dấu tay kỳ lạ. Sau đó cô ta xoay người chạy thẳng về phía ký túc nữ.
Trong nháy mắt, người phụ nữ này đã biến mất, Trần Ca chỉ kịp nhìn thấy vai áo của cô ta có một cái lỗ, giống như bị đạn bắn xuyên qua.
“Tại sao cô ta lại chỉ vị trí trái tim của cô ta? Cô ta đang uy hiếp mình sao?”
Trần Ca chạy tới cửa ký túc xá nữ, đập cửa sổ phòng quản lý ký túc xá. Thật ra tiếng la vừa rồi của anh đã đánh thức người quản lý ký túc xá.
“Có người bị ngất, đang ở cửa của ký túc xá!”
3 - 4 giờ sáng, một người đàn ông đập cửa sổ phòng quản lý ký túc xá nữ, bác gái quản lý ký túc xá không dám ra ngoài, lập tức lấy điện thoại di động báo cho bảo vệ và nhân viên của trường học.
…
Trên bàn, một ly nước đã nguội lạnh từ lâu, Trần Ca nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, bây giờ là 5 giờ 40 phút sáng.
Ánh đèn chiếu lên người, hai tay anh đang chống lên bàn, bình tĩnh nhìn bảy, tám người ngồi đối diện mình.
Trong đó có cảnh sát, bảo vệ và giảng viên của trường học.
“Tôi đã nói đi nói lại rất nhiều lần rồi, tôi không phải biến thái, hai cô gái kia cũng không phải tôi làm ngất. Các người có thể nghi ngờ tôi, nhưng xin các người nhớ kỹ những lời các người vừa nói. Đợi hai cô gái kia tỉnh lại, tôi muốn các người phải xin lỗi tôi.”
“Trần Ca, chúng tôi tin anh không có vấn đề, nếu không đội trưởng Nhan cũng không đích thân chỉ định tôi tới đây.” Lý Chính chỉ vào đôi mắt thâm quầng của mình, mười mấy tiếng trước hai người mới chia tay. Mười mấy tiếng sau, hai người lại gặp nhau ở một địa điểm khác. Bây giờ, Lý Chính gặp Trần Ca còn sinh ra cảm giác gặp đồng nghiệp ở nơi làm việc nữa.
“Sáng hôm qua, hai cô gái kia tới nhà ma của tôi chơi, tôi thấy hai người đó có tâm sự. Sau khi hỏi thăm mới biết được chị gái của một người trong đó bị mất tích. Nó đã trở thành tâm bệnh của cô ấy.” Trần Ca đặt tay lên ngực của mình: “Có thể các người thấy hành vi của tôi rất kỳ lạ, không thân cũng chẳng quen, vì sao tôi lại ra tay giúp đỡ? Nhưng tôi muốn nói cho các người biết, hơn nửa năm trước cha mẹ tôi cũng đột nhiên mất tích. Có đôi khi chỉ có thể trải qua mới có thể đồng cảm, vì thế nên tôi muốn giúp cô ấy.”
Giọng nói của Trần Ca quanh quẩn trong phòng làm việc, sức cuốn hút rất mạnh.
“Hơn 3 giờ sáng, hai cô gái té xỉu ở trước của ký túc xá nữ. Chúng tôi kiểm tra camera giám sát rồi, lúc đó trong sân trường chỉ có mình cậu đi theo phía sau hai cô bé thôi. Hung thủ không phải cậu thì còn ai vào đây nữa?” Người lên tiếng là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mặc trang phục rất có mắt thẩm mỹ. Anh ta thường ở trong ký túc xá dành cho nhân viên của trường, vì thế nên khi có chuyện sẽ lập tức chạy tới được.
“Tôi không nhìn thấy, có thể là bất cứ người nào, bao gồm cả anh.” Trần Ca chẳng có chút ý lùi bước nào, thấy ai thì oán người đó: “Hai cô bé đó bị ngất, vụ án nhìn có vẻ không nghiêm trọng nhưng thực ra phía sau còn cất giấu một vụ án lớn hơn.”
Ánh mắt của Trần Ca ẩn chứa sự lạnh lùng, ngoài mấy cảnh sát ra, mấy người khách đều hơi sợ hãi.
“Tôi đã nói từ trước rồi, hai cô gái kia tới nhà ma tìm tôi. Trong đó cô bé Mã Dĩnh kia có chị gái bị mất tích. Cô ấy thi vào Đại Học Pháp Y Cửu Giang cũng là để tìm chị gái mất tích của mình, vì chị gái cô ấy từng là học sinh của nơi này...”
Trần Ca kể chuyện cứ rạng sáng Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh lại ra ngoài, đi tìm bức tượng trong lời đồn ở trường.
“Chuyện lạ ở thành phố phần lớn đều là hư cấu, nhưng có một phần nhỏ là sự thật đã từng xảy ra. Chẳng qua trong quá trình truyền miệng của mọi người, nó dần dần bị khuếch đại lên thôi.” Trần Ca uống một ngụm nước trong cốc, giọng nói rất bình tĩnh, não lại đang nhanh chóng hoạt động. Anh đang nghĩ làm thế nào để dời sự chú ý của mọi người đi.
“Ý của anh là pho tượng chảy nước mắt máu trong lời đồn là sự thật đã từng xảy ra?” Lý Chính hiểu Trần Ca khá rõ, biết Trần Ca sẽ không nói linh tinh.
“Trong điện thoại di động của Mã Dĩnh có một đoạn video, là chị gái của cô ấy đã gửi cho cô ấy trước khi mất tích. Bức tượng biết rơi lệ trong kho dưới tầng hầm cũng từng xuất hiện trong video. Chỉ cần tìm được chủ nhân của bức tượng kia là có thể tìm được căn nguyên của sự việc, bắt được hung thủ sát hại chị gái của Mã Dĩnh!” Hai tay Trần Ca nắm chặt cái cốc, mu bàn tay hiện lên gân xanh.
Tất cả người trong phòng đều khó tiếp nhận được, bọn họ vốn chỉ nghĩ đây là vụ án biến thái theo dõi nữ sinh, không ngờ chuyện này lại dính dáng với án mạng.
“Chúng tôi đã tìm được đoạn video mà anh nói.” Sắc mặt Lý Chính rất kỳ lạ: “Video không phải dùng điện thoại di động của chị gái Mã Dĩnh quay. Mấy năm trước, khi chị gái của Mã Dĩnh mất tích, cha mẹ cô ấy đã chạy tới Cửu Giang nhờ chúng tôi trợ giúp tìm kiếm. Lúc đó, họ cũng từng cung cấp đoạn video kia, nhưng sau khi nhân viên kỹ thuật giám định, đoạn video kia không phải chị gái Mã Dĩnh gửi tới, mà do chính Mã Dĩnh quay.”
“Chính Mã Dĩnh quay?” Chuyện này không giống như suy nghĩ của Trần Ca.
“Đúng vậy, chính xác mà nói thì ngày mà chị gái của Mã Dĩnh mất tích, Mã Dĩnh cũng có ở đó. Nhưng Mã Dĩnh lại không thể nhớ nổi chuyện ngày hôm đó.” Lý Chính lướt xem điện thoại di động: “Bên chúng tôi có hồ sơ vụ án. Mấy năm trước, cha mẹ của cô ấy cũng thường qua đây hỏi, mãi đến gần đây mới từ bỏ.”
Lý Chính nhẹ giọng thở dài: “Lúc chị gái Mã Dĩnh mất tích, Mã Dĩnh vẫn chưa lên đại học. Bây giờ cô ấy cũng sắp tốt nghiệp đến nơi rồi.”
“Thảo nào gần đây cô ấy lại vội vã muốn tìm chị gái như thế.” Sau khi Trần Ca nghe Lý Chính nói xong, trong lòng anh hơi khó chịu, đổi cái cốc từ tay nọ sang tay kia, chợt anh nhớ ra một chuyện: “Video được quay theo góc nhìn thứ nhất, trong phòng đã xảy ra án mạng. Khi tôi xem video đã kết luận trong phòng còn có người bị hại khác nữa.”
“Bây giờ có thể chắc chắn, đoạn video kia không phải chị gái cô ấy gửi cho cô ấy, mà chính do cô ấy quay.”
“Nói cách khác, lúc đó người trốn dưới gầm giường quay là cô ấy. Còn người bị hại trong phòng chính là chị gái của cô ấy.”
“Hung thủ cũng có ở trong căn phòng đó, cô ấy đã làm thế nào để trốn thoát?”
“Giây cuối cùng trong video, cô ấy thấy một người phụ nữ đang ghé vào cửa sổ. Có khi nào người phụ nữ kì lạ đó đã cứu cô ấy hay không?”
“Cô ấy đã mất ký ức ngày hôm đó, rất có thể là do người phụ nữ kì lạ kia làm. Người phụ nữ kia không muốn Mã Dĩnh nhớ lại chuyện ngày hôm đó.”
Nghĩ vậy, Trần Ca đứng phắt dậy: “Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn đã tỉnh lại chưa? Mau đi xem hai người họ một chút. Tôi nghĩ rằng hai người đó cũng quên mất chuyện xảy ra tối qua rồi!”
Tối nay, người theo Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đi vào trong ký túc xá nữ cũng chính là người phụ nữ đã lấp ló ngoài cửa sổ mấy năm trước. Mấy năm trước, cô ta có thể làm Mã Dĩnh mất trí nhớ, hôm nay cô ta cũng có thể làm Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn mất trí nhớ ngắn hạn.
“Anh đừng vội, tôi gọi điện thoại cho bác sĩ ngay đây.” Lý Chính bấm một số điện thoại nào đó: “Bác sĩ Trương, hai cô gái kia tỉnh chưa? Bây giờ chúng tôi đi qua đó có tiện không?”
Đầu dây bên kia truyền ra giọng nói không lạc quan cho lắm của bác sĩ: “Người thì tỉnh lại rồi, cũng không có gì đáng ngại. Nhưng mà dường như hai cô bé bị kích động gì đó, tinh thần không ổn định cho lắm.”
“Được, chúng tôi tới ngay.” Lý Chính và một cảnh sát khác dẫn đường ở phía trước, bảo vệ và người giảng viên thích sạch sẽ kia của Học Viện Pháp Y vây Trần Ca ở giữa, dường như họ vẫn không yên lòng về Trần Ca.
Mấy người cùng đi tới phòng bệnh, Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt hơi tái nhợt.
“Đỡ hơn chút nào chưa? Tôi có mấy câu hỏi muốn hỏi các cô về chuyện xảy ra tối qua.” Lý Chính kéo một cái ghế lại, ngồi vào bên cạnh giường bệnh thì thấy cả Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đều lắc đầu.
“Tối qua chúng tôi vẫn ở trong phòng ngủ, không biết sao lại chạy tới hành lang. Chúng tôi không nhớ gì hết.”
“Hai người nhớ kỹ lại xem, tối hôm qua ba người chúng ta đi chung với nhau trong kho dưới tầng hầm. Cuối cùng tôi đã liều mạng cứu hai người ra.” Trần Ca chen tới trước giường bệnh, anh bị giảng viên và bảo vệ bên cạnh níu lại, dường như những người đó sợ Trần Ca dọa hai cô bé.
Nói đến cũng kỳ lạ, sắc mặt của Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh vốn tái nhợt, sau khi nhìn thấy Trần Ca thì bình tĩnh hơn nhiều, giống như người đàn ông trước mặt này có thể làm các cô an tâm hơn vậy.
“Tôi không nhớ rõ chuyện tối qua, nhưng tôi không thấy anh ấy có ác ý.” Mã Dĩnh ôm đầu: “Dường như tôi thật sự quên mất chuyện gì đó rất quan trọng.”
Ấn tượng của Lưu Nhàn Nhan với Trần Ca sâu hơn so với Mã Dĩnh, có thể bởi vì cô được Trần Ca cõng cả đoạn đường. Dù bây giờ ký ức bị mất một phần, nhưng khi nhìn Trần Ca, cô vẫn cảm thấy Trần Ca là một người tốt, một người có thể tin tưởng được.
“Tối hôm qua anh ấy đã giúp tôi và Mã Dĩnh, chuyện xảy ra cụ thể như thế nào tôi cũng không nhớ rõ nữa. Tôi chỉ biết, nếu không có anh ấy thì tôi và Mã Dĩnh sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng.” Giọng Lưu Nhàn Nhàn rất khẳng định, cô nói xong thì vừa cười với Trần Ca, vừa khẽ bổ sung một câu cảm ơn.
“Tối hôm qua cô đã nói rồi.”
Hai mắt Trần Ca khẽ nheo lại, ký ức bị mất của hai cô gái này chắc chắn có liên quan tới người phụ nữ có làn da trắng xám kia.
Tối qua anh thấy rõ người phụ nữ kia thì thầm gì đó vào tai Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh, sau đó hai cô gái này mới như bị mộng du.
“Lần đầu tiên mình gặp loại năng lực có thể ẩn giấu một phần trí nhớ nào đó của người khác.” Trần Ca im lặng suy nghĩ trong lòng, anh nhìn Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn, nghĩ tới một người khác - lão Ngụy, cảnh sát sắp về hưu.
Người cảnh sát kia đã cùng Trần Ca đi vào thôn Hoạt Quan, lúc sau hình như đã gặp số mười của Hiệp hội kể chuyện lạ, sau đó ông ấy cũng mất một phần trí nhớ.
“Triệu chứng của lão Ngụy giống hệt Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh. Điều này có thể chứng minh lúc đó ông ấy cũng gặp người phụ nữ có làn da trắng xám kia không? Người phụ nữ Chu nói số mười cõng một thi thể, có khi nào thi thể mà số mười của Hiệp hội kể chuyện lạ cõng là người phụ nữ có làn da trắng xám kia không?”
Lúc Trần Ca hỏi bức tượng ở nhà kho dưới tầng hầm về Hiệp hội kể chuyện lạ, linh hồn bên trong bức tượng đã lập tức biến mất, có thể thấy nhà xác ở dưới tầng hầm có khả năng liên quan tới Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Hiệp hội kể chuyện lạ không chỉ nắm trong tay một cánh cửa, trong đó có một cửa máu ở Khu Nội Trú Số Ba. Cánh cửa còn lại có khi nào trong nhà xác dưới tầng hầm không?”
Trần Ca giật mình bởi ý nghĩ này, anh cảm thấy mình đang cách thân phận thật sự của hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ ngày càng gần!
“Hẳn là số mười rất quen thuộc Học viện Pháp y Cửu Giang.”
Hiểu rất rõ về Học viện Pháp y Cửu Giang, từng thấy mặt nạ bác sĩ nát sọ của anh, còn từng tham gia điều tra phá án của vụ án đặc biệt, nghĩ tới đây, trong đầu Trần Ca chợt nhớ tới một người.
“Hạ Phong!”
Khi cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm vừa mở ra, Hạc Sơn và mấy sinh viên của Học viện Pháp y Cửu Giang đã tới tham quan rồi. Trong đó, người có tuổi tác lớn nhất chính là Hạ Phong.
Lúc đó, Trần Ca thấy người này có vẻ rất bình tĩnh, gặp chuyện cũng không hoảng hốt, còn trao đổi số điện thoại với anh, muốn trở thành đồng đội livestream về chủ đề linh dị với mình.
“Không phải là cậu ta chứ?”
Trần Ca đang suy tư, mắt của Lưu Nhàn Nhàn đang nằm trên giường bệnh bỗng đỏ lên, cô nhìn về một hướng nào đó trong đám người.
Trần Ca nhìn theo ánh mắt của cô, phát hiện có một người đàn ông mặc trang phục rất gọn gàng đang tỏ vẻ né tránh, giả vờ bình tĩnh.
“Thì ra người mà Lưu Nhàn Nhàn thích chính là người này.”
Có thể do người tình trong mắt hóa Tây Thi, trong mắt Lưu Nhàn Nhàn người đàn ông này vô cùng hoàn mỹ. Nhưng trong mắt Trần Ca, ngoài ăn diện ra thì hắn ta chẳng được mặt nào cả.
“Nhiệm vụ một sao trong điện thoại di động màu đen vẫn chưa hoàn thành. Phải lưu ý về người đàn ông này nhiều một chút mới được.”
Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn làm chứng cho Trần Ca, các cô đều nói Trần Ca không có ác ý, cộng thêm Lý Chính đứng ra, cuối cùng việc này cũng lắng xuống.
Khi trời vừa sáng, Lý Chính đi theo bảo vệ của Học viện Pháp y xuống nhà kho dưới tầng hầm, lấy bức tượng kia ra.
Sau đó, bọn họ liên hệ với người ở khu dạy học mới của Đại học Y khoa, bắt đầu điều tra xem ai là người đã đưa bức tượng này xuống nhà kho ở dưới tầng hầm.
Lúc sau, Trần Ca thấy không còn việc gì ở đó nữa, anh thừa dịp người khác không chú ý, đeo ba lô lên, chuồn ra khỏi Học viện Pháp y.
Khi anh chuẩn bị đón xe rời đi thì lại phát hiện người đàn ông mà Lưu Nhàn Nhàn thích cũng lén lút chuồn ra ngoài.
“Bây giờ là thời điểm Học viện Pháp y bận rộn nhất, hắn ta không ở trong trường hỗ trợ, vội vội vàng vàng trốn đi đâu?” Trần Ca trốn trong cửa hàng tiện lợi, sau khi người kia lên xe, anh cũng vẫy chiếc xe phía sau đuổi theo.
Xe taxi đi khoảng mười mấy phút, cuối cùng dừng ở cửa khu chung cư Phương Hoa Uyển.
“Mình nghe Lý Chính nói người này luôn ở trong khu ký túc xá dành cho nhân viên của trường mà? Hắn ta tới chung cư Phương Hoa Uyển làm gì?”
Ấn tượng của Trần Ca về Phương Hoa Uyển không tốt lắm, anh xuống xe, lặng lẽ đi theo sau người đàn ông kia.