Nến cưới tỏa ra ánh sáng đỏ lờ mờ khiến căn nhà cũ càng trở nên âm u hơn.
Trước cửa phòng ngủ, người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ rách rưới nhìn về phía Trần Ca, nó mở miệng ra, giọng nói trực tiếp vang lên trong đầu anh, kí ức bị lật lại, một cảm giác kì lạ bỗng chui vào đầu anh.
“Hình như cô ta đang gọi tên của mình?”
Lúc còn nhỏ Trần Ca đã từng nghe người lớn trong nhà kể rằng trên đời có một loại quái vật, nó sẽ gọi tên của người đi đường vào đêm khuya, sau đó biến thành người mà người nọ nhớ kỹ nhất, nó tiếp cận người nọ, sau đó mưu hại người đó.
“Lẽ nào nữ quỷ này có năng lực tương tự?”
Giọng nói nghe thấy trên cả đoạn đường đi bị phóng to vô hạn, quấy nhiễu phán đoán của Trần Ca, anh muốn tập trung chú ý nhưng thân thể lại hoàn toàn thả lỏng.
Anh ngước mắt lên nhìn, dường như gương mặt của người phụ nữ đã thay đổi hình dạng, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy những đường nét thô kệch rồi lại dần trở nên thân thiết, giống như người mà bản thân mình đã từng gặp trong cuộc đời này.
Những kí ức đẹp đẽ như được kim chỉ khâu lại một chỗ, người phụ nữ có tử trạng vô cùng thảm thiết khẽ dùng tay áo của áo cưới che mặt lại, cô ta bước ta khỏi phòng ngủ, động tác nhẹ nhàng.
Đôi giày thêu hoa giẫm lên trên những tờ giấy trắng cắt thành chữ “Hỉ”, bộ áo cưới của người phụ nữ trở nên đẹp hơn, cô ta âm thầm bỏ góc áo xuống, khuôn mặt vốn trông đáng sợ bỗng trở nên thanh tú hơn nhiều, ngũ quan cũng rõ ràng hơn, khiến Trần Ca cảm thấy vô cùng quen thuộc.
“Ắt hẳn cô ấy là một người rất quan trọng trong cuộc đời mình.”
Giọng nói của người phụ nữ như thấm vào xương tuỷ, tựa như sợi tơ trói buộc cơ thể của Trần Ca, khiến anh không thể sinh ra ý nghĩ làm hại đối phương.
Suy nghĩ đọng lại, cơ thể phản ứng theo bản năng, Trần Ca bất giác đi về phía trước một bước, trong đầu như có người đang thúc giục anh, để anh không phải nuối tiếc gì trong cuộc đời này.
“Giọng nói quen thuộc quá, rốt cuộc cô ấy là ai?”
Những ký ức chôn giấu trong trái tim bị khuấy động, Trần Ca cảm giác linh hồn của mình như sắp rời khỏi thể xác.
Giọng nói trong đầu không ngừng vang lên, sảnh đường âm trầm khủng khiếp cũng không thấy sợ hãi, mọi thứ xung quanh đều bị phớt lờ, dưới sự thúc đẩy của giọng nói đó, Trần Ca từng bước một đi về phía trước.
Khoảng cách của hai người ngày càng gần, góc áo cưới đỏ tươi như máu của người phụ nữ chầm chậm bỏ xuống, gương mặt chết thảm kia sớm đã thay đổi, hình như cô ta đang lật lại kí ức của Trần Ca, tìm thấy người con gái yêu anh sâu đậm nhất.
Ngũ quan mơ hồ trở nên rõ ràng, không có bất kì sai sót nào, cho dù là nhà nghệ thuật kén chọn nhất nhìn thấy cũng sẽ không do dự mà tán thưởng một câu - thật đẹp.
Ngũ quan quen thuộc, khuôn mặt thanh tú, người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trần Ca đầy mong đợi.
Bốn mắt nhìn nhau, Trần Ca đã hoàn toàn bị giọng nói của người phụ nữ kích thích, lúc này lại như bị sét đánh trúng!
Cả thân thể không ngừng run rẩy, trái tim đập dữ dội, một nỗi kinh hoàng không kể xiết phá tan mọi sự lãng mạn và ký ức trong anh.
“Trương Nhã!”
Khát khao sinh tồn mạnh mẽ khiến Trần Ca bắt đầu né về phía sau theo bản năng, bất kể người phụ nữ gào thét thế nào cũng không làm gì được hết.
Ánh nến chập chờn đã bị gió thổi tắt, trước nỗi sợ hãi tột cùng, giọng nói của người phụ nữ trong tâm trí không còn là mối đe dọa đối với Trần Ca nữa.
Gương mặt của người phụ nữ khôi phục dáng vẻ cũ, tay cô ta cầm cây kéo và sợi chỉ đỏ, dừng lại ở giữa phòng.
Cô ta dùng năng lực của bản thân để biến thành người phụ nữ có ấn tượng sâu sắc nhất trong trí nhớ của Trần Ca, từng bước từng bước một giăng bẫy, muốn để Trần Ca tự mình bước vào trong.
Lúc đầu mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, người đàn ông trước mắt hoàn toàn bị khống chế, nhưng cô ta nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao sau khi người đàn ông này nhìn thấy người yêu mình lại có phản ứng dữ dội như vậy!
Trần Ca thở hổn hển, từ lúc tiến vào thôn Hoạt Quan đến giờ, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy sợ hãi, anh không ngờ lúc Trương Nhã đang ngủ say vẫn còn nhìn thấy được gương mặt của đối phương.
Giọng nói trong đầu đã biến mất, Trần Ca lau mồ hôi lạnh trên trán, dần bình tĩnh lại.
Ban nãy có lẽ là năng lực đặc biệt của nữ quỷ, ma quỷ trước mắt rất không bình thường, trong giọng nói của cô ta chứa đựng kí ức của cô, có thể âm thầm in vào trong tâm trí người thường, khiến đối phương sinh ra một loại nhận thức đồng cảm, buông lỏng lòng cảnh giác xuống.
Thủ đoạn này rất khó phòng bị, một khi không cẩn thận thì sẽ bị trúng chiêu, lần này Trần Ca có thể thoát ra được chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Vào lúc Trần Ca thoát khỏi sự khống chế của nữ quỷ, bản thân nữ quỷ cũng bị thương, giọng nói đột nhiên ngừng lại, một phần kí ức của cô ta mất đi trong trí nhớ của Trần Ca.
Trần Ca cũng biết một vài chuyện về nữ quỷ có khả năng biến thành áo đỏ này.
Cô ta là con gái của trưởng thôn, vào đêm đại hôn, cả nhà bị lệ quỷ tàn sát.
Người trong nhà hồn phi phách tán, đến biến thành quỷ cũng không nổi, chỉ có cô ta may mắn thoát được một kiếp.
Sự oán hận đọng lại từ đây, mỗi năm qua đi, thực lực của cô ta cũng dần trở nên mạnh mẽ, cho đến hôm nay gặp phải Trần Ca.
Nữ quỷ mặc áo cưới đang đứng ở chỗ cách Trần Ca chỉ vài bước chân, khuôn mặt dữ tợn xấu xí, trong mắt tràn đầy oán hận.
Hứa Âm và quỷ tân lang đã đánh nhau, nam quỷ kia bị Hứa Âm áp chế, chỉ có thể miễn cưỡng kéo dài thời gian.
Có lẽ kế hoạch ban đầu của bọn chúng là ám lên người Trần Ca trước, sau đó hợp lực hại giết chết Hứa Âm, đáng tiếc bên nữ quỷ lại xảy ra một ít vấn đề.
Thấy Trần Ca khôi phục lý trí, nữ quỷ vô cùng phẫn nộ, hai tay cô ta thò ra từ trong áo cưới, trên bàn tay dày đặc vết thương là từng sợi chỉ đỏ.
Trong miệng phát ra tiếng kêu gào thê thảm, những sợi chỉ đỏ chui ra từ trong máu thịt nhắm thẳng tới chỗ Trần Ca.
Chính đường bị đóng kín, tác dụng của búa đối với những sợi chỉ đỏ này không quá rõ ràng, dường như Hứa Âm ở đằng xa đã nhìn ra sự quẫn bách của Trần Ca, anh ta xé đi một cánh tay của quỷ tân lang rồi quay người bổ nhào về hướng nữ quỷ mặc áo cưới.
Sợi chỉ đỏ xuyên qua cơ thể của Hứa Âm nhưng lại không cách nào ngăn được bước chân của anh ta, đau đớn sẽ càng kích thích tiềm lực của Hứa Âm, máu tươi bốn phía dường như muốn nhuộm đỏ áo khoác của anh ta.
Nữ quỷ và Hứa Âm đều là nửa áo đỏ, sức lực ngang nhau, nếu ra tay thì sẽ là một trận đẫm máu.
Năm giác quan khôi phục, Trần Ca lần nữa cảm nhận được trọng lượng của chiếc búa, anh đứng bên ngoài, chuẩn bị tìm cơ hội giúp đỡ Hứa Âm, nhưng không ngờ rằng lại bị quỷ tân lang bên cạnh theo dõi.
Lúc này Hứa Âm không thể nào phân tâm, quỷ tân lang nhận ra đây là một cơ hội khó có được.
Khuôn mặt nứt nẻ lộ một nụ cười vô cùng khó coi, nó đi về phía Trần Ca, dường như chuẩn bị trút hết tất cả những nỗi bất bình vừa nhận từ chỗ Hứa Âm.
“Nhặt hồng chọn quả mềm* à? Vậy thì mày tìm sai mục tiêu rồi.”
(*) Nhặt hồng chọn quả mềm: chỉ những kẻ chuyên đi tìm người yếu, dễ bị bắt nạt để gây khó dễ cho người đó.
Trần Ca không lùi lại, hôm nay trong lòng anh cũng nghẹn một cục tức: “Cho dù mày có thể chất trở thành áo đỏ, chỉ cần bây giờ mày không phải áo đỏ thì sẽ không có uy hiếp gì đối với tao cả!”
Ngữ khí bình tĩnh của Trần Ca khiến quỷ tân lang cảm thấy anh đang che giấu, nó ôm cánh tay bị Hứa Âm xé mất, đem theo nụ cười quái dị xông đến chỗ Trần Ca!
“Không tin à?”
Thấy quỷ tân lang càng ngày càng tới gần, Trần Ca không chỉ không đánh trả mà còn đặt vũ khí duy nhất trên tay là búa của bác sĩ nát sọ sang một bên.
“Thực ra so với việc đấu một chọi một, tao lại thích đánh hội đồng hơn đấy.”
Trần Ca lấy một quyển truyện tranh từ trong ba lô ra, ngón tay lật rất nhanh, một mùi hôi thối nồng nặc luẩn quẩn xung quanh căn nhà cũ: “Hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào gọi là người đông thế mạnh!”
Mùi hôi thối ngưng tụ thành một tên béo to lớn, theo sau đó là những bóng ma quỷ bước ra từ quyển truyện tranh!