Con ngươi do Thường Văn Vũ đưa cho để ở chỗ nào cũng không thích hợp, sau khi suy nghĩ một lúc, Trần Ca quyết định giao nó cho Môn Nam.
Trong số tất cả những áo đỏ, EQ và IQ của Môn Nam là cao nhất, cho nên có đôi khi Trần Ca sẽ yêu cầu cậu ta đi làm một số việc một mình.
Vì vậy để Môn Nam tạm thời bảo quản con ngươi đó, anh rất yên tâm.
“Bây giờ đang là lúc Thường Văn Vũ suy yếu nhất, cô ta sẽ không dám ở bên cạnh mình quá lâu, sẽ trực tiếp rời đi khi tìm được cơ hội, xem ra cô ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình, lo lắng mình sẽ để những áo đỏ khác nuốt chửng cô ta.”
Sự tin tưởng cần phải được xây dựng từ từ, Trần Ca cảm thấy rằng chỉ cần cho bản thân đủ thời gian, anh chắc chắn có thể nhận được sự tin tưởng của Thường Văn Vũ.
Trời đã hửng sáng, nhưng Trần Ca vẫn không hề rời đi, anh đi lang thang quanh ngôi trường bỏ hoang này một lúc lâu.
“Áo đỏ trong ngôi trường bỏ hoang này và áo đỏ ở bên trong Bài Lâu mạnh hơn nhiều so với áo đỏ bình thường, nhưng tại sao trong những cảnh này lại không có sự xuất hiện của bất kỳ một "cánh cửa" nào, là do bọn họ không đủ tuyệt vọng để đẩy cửa sao?”
Không có mối liên hệ tất yếu giữa áo đỏ và cánh cửa, người đẩy cửa nhất định phải là áo đỏ, nhưng áo đỏ cũng không nhất thiết phải có cánh cửa của riêng mình.
Trần Ca vốn không quan tâm đến điều đó, nhưng bây giờ nghĩ lại, anh lại cảm thấy có gì đó không ổn.
“Liệu có phải chỉ có Hàm Giang mới có cửa không vậy?”
Bước vào lớp học nơi một áo đỏ của ngôi trường bị bỏ hoang xuất hiện lần đầu tiên, Trần Ca lại nhìn thấy dòng chữ quen thuộc trên chiếc bàn nơi áo đỏ của ngôi trường bị bỏ hoang từng ngồi.
“Đây là một thế giới bệnh hoạn, tại sao bạn còn chưa nhận ra? Tôi nhất định phải chữa lành cho bạn!”
Câu nói này được khắc cong cong vẹo vẹo trên mặt bàn, giống như là một loại gợi ý tâm lý nào đó, cứ liên tục xuất hiện trước mắt Trần Ca.
Dần dà, Trần Ca đã không thể nào quên được câu nói này.
“Cùng một câu nói, nhưng nét chữ đều khác nhau, đây không phải là do cùng người viết và khắc, nhưng tại sao họ lại để lại câu này?”
Thực sự nghĩ mãi mà không rõ, Trần Ca đành phải thu nhân viên của nhà ma lại và bắt taxi quay trở lại Học viện Ác Mộng.
“Tôi đi ngủ một lát, mấy người cứ làm việc trước đi.” Trần Ca chào hỏi với các nhân viên, sau đó tiến vào phòng Hiệu trưởng.
Cật Nhân vẫn ngây ngốc ở trong phòng, vì vô cùng nhàm chán cho nên anh ta sử dụng lá bài để xây dựng một tòa tháp.
“Đợi mấy mấy ngày nữa là anh sẽ an toàn.” Trần Ca đi vào trong buồng ôm ba lô ngủ thiếp đi, không quan tâm chuyện nhà ma, cũng như chuyện du khách, anh ngủ rất ngon.
Mười hai giờ trưa, Trần Ca rời giường và mua đồ ăn cho mình và các nhân viên bên trong nhà ma, sau đó lại rời khỏi nhà ma.
Đối với anh, Tân Hải như một một vùng đất kho báu chưa được khai thác, anh hận không thể mang bắt tất cả lệ quỷ và áo đỏ đi vây bắt hết trong một lần.
“Sau khi Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa được giải quyết, mình có nên đi tàu đến các thành phố khác để bắt hết ma quỷ không nhỉ?”
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ nhất thời của Trần Ca mà thôi.
Sử dụng thời gian ban ngày để sắp xếp lại manh mối và thông tin, Trần Ca chuẩn bị đợi cho đến khi trời tối mới đi kiểm tra.
Trước khi phát sinh xung đột trực diện với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, anh nhất định phải làm mọi thứ có thể để tăng sức mạnh của chính mình.
Sáu giờ chiều, các nhân viên vẫn đang thảo luận về kế hoạch tương lai của nhà ma Học viện Ác Mộng. Trần Ca - với tư cách là một ông chủ lại chạy đến vùng ngoại ô Tân Hải.
Lại là một đêm không ngủ, Trần Ca vốn định ưu tiên đưa những áo đỏ mà mình tìm được cho giày cao gót màu đỏ, giúp cô ta có thể sớm trở thành hung thần.
Nhưng cô đã từ chối lòng tốt của Trần Ca, bởi vì với tư cách áo đỏ cấp cao nhất có năng lực nguyền rủa, việc nuốt những áo đỏ khác không giúp cô cải thiện chút nào, chỉ nuốt những lời nguyền độc ác và tuyệt vọng mới có thể giúp ích cho cô.
Nói một cách khác, giày cao gót màu đỏ biết rất rõ cơ hội để mình trở thành hung thần đang ở trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Giày cao gót màu đỏ không cần phải nuốt chửng áo đỏ, cho nên Trần Ca đã chuẩn bị đưa những tài nguyên này cho Tiểu Bố.
Tiểu Bố, người có thể phát ra sức mạnh ngang áo đỏ cấp cao nhất ở sau cửa của mình, bản thân cô bé đã vô cùng tài năng, là áo đỏ được cha mẹ Trần Ca lựa chọn và cũng là người đẩy cửa được Minh Thai coi trọng nhất.
Sau khi nuốt một áo đỏ, Tiểu Bố đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Với thực lực của cô bé, có lẽ chỉ cần nhiều nhất một buổi tối là cô bé đã thức tỉnh rồi.
Trong khi Tiểu Bố ngủ say, Trần Ca đưa áo đỏ mà anh mới tìm thấy cho Hứa Âm.
Thực lực của Hứa Âm không bằng con trai của nữ quỷ trong đường hầm, cũng không phải là áo đỏ mạnh nhất, nhưng trái tim màu đỏ của Hứa Âm lại rất đặc biệt.
Mỗi khi nó đập, trên trái tim ấy sẽ xuất hiện thêm những đường vân đen, những đường vân đó dường như là dấu ấn của ký ức, ẩn chứa một sức mạnh khó tả.
Trái tim của áo đỏ dường như là nguồn sức mạnh, nhưng trái tim của Hứa Âm lại giống như một hạt giống đang nảy mầm.
Sau khi nuốt một áo đỏ, những đường vân trên trái tim Hứa Âm lan đến ngực, nhưng điều làm Trần Ca càng ngạc nhiên hơn chính là sau khi Hứa Âm nuốt một áo đỏ có thực lực tương đương với mình mà anh ta vẫn không hề chìm vào giấc ngủ sâu.
Chỉ cần Trần Ca nhấn công tắc của máy cát sét mini, Hứa Âm sẽ xuất hiện.
“Tiểu Bố và Trương Nhã sau khi nuốt áo đỏ đều sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, tại sao Hứa Âm lại đặc biệt như vậy?”
Trần Ca cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, nhưng Hứa Âm không nói một lời, như thể anh ta cũng không biết tại sao.
Đến ba giờ sáng, Trần Ca đã khám phá được mười một câu chuyện kỳ lạ, anh sửa sang lại thông tin mà mình sắp xếp ban ngày và vạch ra con đường ngắn nhất.
Ngay khi anh chuẩn bị đi đến câu chuyện kỳ lạ thứ mười hai thì không hiểu sao bầu trời ở vùng ngoại ô Tân Hải đã nhuộm một màu đỏ, như thể một cái miệng máu bị xé mở trong màn đêm.
Vốn dĩ Trần Ca cũng không quan tâm đến cảnh tượng này, nhưng khi anh dùng chiếc nhẫn cưới đeo trên ngón tay, phát hiện vị trí của Tiểu Tôn ở ngay dưới màn đêm đó, trong lòng có chút không bình tĩnh.
“Anh Tôn ra tay sớm như vậy sao? Mình mới đưa cậu ta đến đó hai ngày, nóng vội quá, liệu có thể bị lộ không?”
Tốc độ của Tiểu Tôn quá nhanh, bản thân Trần Ca thì vẫn đang phát triển, mà Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa dường như đã xảy ra vấn đề.
“Lo lắng cũng vô ích, thôi mình cứ làm tốt chuyện của mình trước đã.” Tân Hải có dân số gấp vài lần dân số Hàm Giang, và số lượng các câu chuyện kỳ lạ cũng rất lớn, nhưng hầu hết các câu chuyện kỳ lạ đều là bịa đặt, và chỉ một vài trong số đó thực sự có lệ quỷ.
Đối với những người chuyên nghiệp như Trần Ca, đôi khi chỉ từ mô tả của một câu chuyện kỳ lạ đã có thể phán đoán được thật giả.
Nhưng ngay cả như vậy, Trần Ca vẫn bị lừa vài lần.
Trong hai đêm, anh đã tham quan tổng cộng 25 câu chuyện kỳ lạ, tám trong số đó là giả.
Tuy nhiên, trong số mười bảy câu chuyện kỳ lạ còn lại thì có tổng cộng năm áo đỏ đã xuất hiện, xác suất này cũng có chút kinh khủng.
Điều khiến Trần Ca lo lắng hơn cả là năm áo đỏ mà anh gặp phải đều đang trong trạng thái điên loạn, mỗi người trong số họ đều bị nguyền rủa, và trong mỗi cảnh của bọn họ đều có thể tìm thấy câu nói rằng thế giới này thật bệnh hoạn.
Bây giờ Trần Ca thậm chí còn cảm thấy rằng bản thân câu nói đó có thể là một lời nguyền, tất cả những áo đỏ, lệ quỷ và con người nhận được câu đó đều đánh mất lý trí.
Sau hai đêm làm việc chăm chỉ, Trần Ca cũng khá hài lòng với thành quả của mình.
Trong số năm số áo đỏ điên cuồng vì bị nguyền rủa, đã có hai người được dùng để đánh thức Thường Văn Vũ, một được đưa cho Tiểu Bố ăn, còn hai áo đỏ còn lại Trần Ca đều cho Hứa Âm.
Cùng với việc không ngừng nuốt chửng áo đỏ, biến hóa trên cơ thể Hứa Âm cũng càng ngày càng rõ ràng, những đường vân đen lan ra từ trái tim dính vào da thịt giống như một bộ quần áo thứ hai, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Trong số tất cả các nhân viên, ngoài Hứa Âm, còn có một nhân viên đã thay đổi rất nhiều, đó chính là Trương Ức.
Một lệ quỷ cực kỳ đặc biệt giống như cậu ta, nếu dựa vào việc nuốt áo đỏ để trở thành áo đỏ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến năng lực thiên bẩm, cái được không bù đắp đủ cái mất.
Cho nên Trần Ca không để Trương Ức nuốt áo đỏ mà chỉ đưa cho cậu ta nửa áo đỏ.
Trước khi nuốt chửng hai nửa áo đỏ, Trương Ức nhờ Trần Ca bấm số điện thoại của Phương Ngư, sau đó cậu ta cầm điện thoại nói chuyện với Phương Ngư rất lâu.
Đây là lần đầu tiên cậu ta chủ động trò chuyện với Phương Ngư, sau khi vượt qua sinh tử, ký ức và quá khứ.
Trần Ca không biết Trương Ức và Phương Ngư đang nói chuyện gì, anh chỉ thấy cơ thể Trương Ức không ngừng trở nên hư ảo, và ngay khi cậu ta sắp tiêu tan, một giọt máu đã tuôn ra từ trong tim cậu ta.
Khả năng của Trương Ức là xóa ký ức, nhưng cậu ta không thể khôi phục lại những ký ức đã bị xóa.
Nhưng may mắn thay, mặc dù Phương Ngư đã quên hết ký ức về Trương Ức nhưng lại không quên cảm giác Trương Ức đã từng tồn tại.
Cô cố chấp chờ đợi trong công viên mười năm, xăm tên Phương Ngư khắp người mình, cố gắng mọi cách cũng không hề buông tay, cuối cùng cũng chạm được vào người mà mình hằng mong đợi.
Mười mấy năm trước Trương Ức đã cứu Phương Ngư, và hơn mười năm sau, Phương Ngư đã trở thành sự cứu rỗi của Trương Ức.
Sau khi nuốt hai nửa áo đỏ, Trương Ức chìm vào giấc ngủ say, giọt máu trong tim chậm rãi lan ra, cuối cùng tại thành một cái tên, in sâu vào đáy lòng cậu ta.
Phương Ngư xăm tên lên khắp người, Trương Ức thì lại khắc cái tên vào đáy lòng, vượt qua khoảng cách giữa sự sống và cái chết, bọn họ đã chọn cách này để nhớ nhau.
“Chờ đến khi Trương Ức tỉnh dậy, có lẽ cậu ta đã là áo đỏ rồi, năng lực thiên bẩm của cậu ta chắc chắn sẽ được tăng mạnh, mà còn có thể sinh ra năng lực mới.” Trương Ức có một tài năng mạnh mẽ, Trần Ca rất mong đợi vào điều đó.
Nghĩ đến đây, anh bất lực liếc nhìn cuốn truyện tranh.
Đại Niên vẫn trốn trong một trang giấy trắng, hai tai không nghe những chuyện bên ngoài, một lòng vẽ truyện tranh của mình.
Sau khi Trần Ca bắt thêm được nửa áo đỏ bị nguyền rủa, người đầu tiên anh nghĩ đến là Diêm Đại Niên.
Anh bảo giày cao gót màu đỏ khống chế nửa áo đỏ, đặt nửa áo đỏ đó và Diêm Đại Niên vào cùng một trang truyện tranh, sau đó một chuyện mà cho tất cả mọi người không hề nghĩ đến đã xảy ra.
Hai bên, một người núp ở góc tường, một người nằm cạnh tường, bức tranh thực sự có phần hài hòa.
Sau khi chết, Diêm Đại Niên chưa bao giờ làm hại ai, cũng như chưa từng nuốt chửng một lệ quỷ, bản thân anh ta cũng rất chống lại việc này.
Trần Ca rất chăm chỉ làm công tác tư tưởng nhưng Diêm Đại Niên vẫn không thể thực hiện được bước đó, cuối cùng Trần Ca đành phải bỏ cuộc.
Hiệu trưởng Trường Trung Học Mộ Dương sau khi chết cũng không hề nuốt chửng một lệ quỷ nào mà vẫn trở thành một nửa áo đỏ, từ đó có thể thấy rằng có rất nhiều cách để giúp một lệ quỷ tăng sức mạnh, không cần thiết phải ngấu nghiến những lệ quỷ khác, chỉ có điều, so với những phương pháp khác thì việc ăn những lệ quỷ sẽ nhanh chóng hơn mà thôi.
Thật ra Trần Ca cũng phát hiện ra, sau khi Diêm Đại Niên đi theo anh một thời gian dài như vậy, hơi thở trên người anh ta cũng đang không ngừng tăng lên, chỉ là Diêm Đại Niên quá sa sút và thiếu tự tin, hầu như chưa bao giờ khỏi truyện tranh nên rất ít người để ý đến sự thay đổi này.
Anh đoán rằng việc hơi thở tăng cường của Diêm Đại Niên có thể liên quan đến việc anh nhét rất nhiều áo đỏ khác nhau vào truyện tranh mỗi ngày.
Bất kỳ một món đồ bình thường nào, việc mỗi ngày phải chứa đến hơn chục áo đỏ cũng sẽ khiến nó trở nên không bình thường.
Cuốn truyện tranh vốn là vật ký thác của Diêm Đại Niên, giờ đây mỗi trang đều chứa đầy những lệ quỷ khác nhau, dần dà, sức mạnh của Diêm Đại Niên cũng đã được cải thiện một cách khó hiểu.
Trần Ca có thể cảm nhận được rằng sức mạnh của Diêm Đại Niên đang tăng lên, nhưng tốc độ này quá chậm, anh sẽ sớm phải đối mặt với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhất định phải khiến Diêm Đại Niên trở thành áo đỏ càng sớm càng tốt mới được.
Anh đã đặt kỳ vọng rất cao vào Diêm Đại Niên, dù sao thì khi ở Thông Linh Trong Trường Ma, Họa sĩ cũng đã nói rằng tài năng của Diêm Đại Niên là ở trên người anh ấy.
Hãy nghĩ đến Họa sĩ cô độc ở thế giới sau cánh cửa, cố gắng xây dựng thiên đường bằng chính sức lực của mình, rồi lại nhìn sang Diêm Đại Niên trong truyện tranh, Trần Ca cũng rất bất lực.
“Đại Niên, nếu như anh đói thì hãy nói gì đó đi.”
Thu tất cả các nhân viên vào trong truyện tranh, Trần Ca đợi đến khi bình minh mới trở lại Học viện Ác Mộng.
Cả đêm không ngủ, anh định quay lại nghỉ ngơi thì ngay khi vừa mở cửa Học viện Ác Mộng, anh đã thấy mấy nhân viên còn sống đang đứng ở sảnh chính.
“Mấy người đang đợi tôi sao?" Trần Ca nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn, ngoài các nhân viên trực còn có một số cảnh sát đang ở đây, một trong số họ anh đã từng gặp khi đến Tân Hải lần trước, hình như là họ Thái.
“Anh Trần, anh đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ có một số câu hỏi muốn hỏi anh.” Cảnh sát dẫn đầu bước tới chỗ Trần Ca: “Khuya ngày hôm trước khu phố cũ Bài Lâu đã bị sập, và chúng tôi nhìn thấy anh xuất hiện trong camera giám sát bên trong khu vực đó, chúng tôi rất tò mò tại sao anh lại xuất hiện ở nơi đó, vào thời điểm đó.”
Sau khi có rất nhiều cảnh sát đến, Trần Ca ngay lập tức nhận ra rằng cảnh sát Tân Hải đã nhìn thấy thi thể bên trong Bài Lâu.
“Cho dù các anh không đến tìm tôi thì tôi cũng định đi tìm các anh.” Vẻ mặt của Trần Ca còn nghiêm túc hơn cả cảnh sát: “Có điều những chuyện này không tiện nói ở đây, tốt hơn hết là chúng ta nên quay trở lại cục để trao đổi một chút.”
“Trở lại cục?” Cảnh sát dẫn đầu liếc mắt nhìn đồng nghiệp bên cạnh, bọn họ chỉ đến hỏi theo thông lệ, nhưng đối phương lại chủ động yêu cầu đến đồn cảnh sát, chuyện này không phải là quá tích cực sao?
“Tin tôi đi, tôi thực sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.” Trần Ca liên tục nhấn mạnh, cuối cùng các cảnh sát đã quyết định đưa Trần Ca trở lại đồn cảnh sát.
Nhìn Trần Ca và cảnh sát rời đi, Trương Kính Tửu ra hiệu cho Khúc Trường Lâm và Tiểu Điệp đi làm việc của mình: “Đừng đứng ngốc ở đây nữa, đi làm việc của mình đi.”
“Anh Tửu, ông chủ bị cảnh sát bắt đi rồi! Anh cũng quá bình tĩnh rồi đấy!" Tiểu Điệp rất lo lắng: “Liệu ông chủ có gặp phải chuyện gì không?”
“Lo lắng cũng vô ích thôi, chúng ta phải tin tưởng ông chủ, rồi từ từ... Sẽ thành thói quen thôi.”
Sau khi lên xe cảnh sát, vẻ mặt của Trần Ca càng trở nên nghiêm túc hơn, anh và hai cảnh sát khác chen chúc ngồi ở phía sau khiến hai cảnh sát đó có chút không được tự nhiên.
“Khuya ngày hôm trước, tại sao anh lại xuất hiện ở gần Bài Lâu?” Đội trưởng Thái rất tò mò, rất muốn biết đáp án.
“Ngoài Bài Lâu ở khu phố cũ, khuya ngày hôm trước tôi còn đến mấy tòa nhà ở khu mới, khu đang phát triển ở ngoại ô và khu đất hoang trên đường vành đai.” Trần Ca đều sử dụng taxi để đến những nơi này, cảnh sát có thể dễ dàng tra ra được, vì vậy anh quyết định nói thẳng ra.
“Trời tối rồi mà sao anh lại chạy đến nhiều nơi như vậy?”
“Không chỉ tối hôm trước, đêm qua tôi cũng gần như chạy khắp khu phố cổ và ngoại ô Tân Hải, tôi gần như không chợp mắt một chút nào trong hai đêm.” Trần Ca hùng hổ doạ người, rõ ràng anh là người bị thẩm vấn nhưng biểu hiện lại cực kỳ mạnh mẽ, như thể anh đang chất vấn người khác.
“Rốt cuộc anh định đến đó để làm gì?”
“Tôi đang truy tìm tung tích của một bác sĩ, anh ấy họ Phương.” Trần Ca nắm tay đội trưởng Thái: “Vấn đề còn nghiêm trọng hơn tôi nghĩ, tôi có thể cần sự giúp đỡ của các anh.”