Nữ quỷ tham ăn tuy to lớn nhưng trái tim lại rất nhỏ, giống một viên đá quý màu đỏ như máu, trong suốt như pha lê, không có bất cứ tạp sắc nào.
“Một con quái vật xấu xí như thế lại có một trái tim thuần khiết như vậy.”
Trần Ca đưa tay nắm lấy trái tim của nữ quỷ tham ăn. Anh muốn nghiên cứu xem trái tim của áo đỏ là gì, nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào nó, từng đợt cảm xúc tiêu cực tràn vào tâm trí anh.
Mạch máu khắp người căng phồng, một cơn đói khó tả ùa về trong não khiến anh hận không thể ăn tươi nuốt sống chính bản thân.
“Đói quá!”
Giọng nói cuồng loạn phát ra từ sâu trong lòng Trần Ca, anh lùi lại vài bước mới tỉnh táo lại.
“Rốt cuộc tên này đã nuốt bao nhiêu lệ quỷ và người sống rồi?” Trần Ca thở hổn hển, lưng ướt đẫm mồ hôi. Anh nắm chặt hai tay, không còn dám tùy tiện đụng vào đồ vật của lệ quỷ áo đỏ.
“Trái tim của nữ quỷ tham ăn là ăn tươi nuốt sống, không giới hạn, ăn điên cuồng.” Trần Ca hiểu tại sao Hứa Âm không ăn ngay trái tim của nữ quỷ tham ăn, thứ này không phải là thứ mà lệ quỷ bình thường có thể khống chế: “Lúc trước giết chết Hùng Thanh, Hứa Âm đã đưa trái tim của Hùng Thanh cho Bạch Thu Lâm. Không biết Bạch Thu Lâm có bị Hùng Thanh ảnh hưởng hay không.”
Nhận thấy ánh mắt của Trần Ca, Bạch Thu Lâm cho rằng anh có việc nên dẫn theo cậu bé đang thoi thóp tới.
Trái ngược với Hứa Âm, chỉ có trái tim trên cơ thể Bạch Thu Lâm là bị máu tươi nhuộm đỏ.
“Lão Bạch trông cũng bình thường, có lẽ do thực lực của Hùng Thanh quá yếu nên không ảnh hưởng gì đến anh ta.” Trần Ca mở quyển truyện tranh ra, thu cậu bé mặc áo bệnh nhân vào trong. Anh định đợi đến khi hoàn thành nhiệm vụ tập luyện rồi mới từ từ ép hỏi cậu bé về bệnh viện Tân Hải.
Xử lý cậu bé xong, Trần Ca lại nhìn vào trái tim trong tay Hứa Âm.
Anh có thể thấy Hứa Âm mới cầm trái tim này thôi đã chịu rất nhiều áp lực, nếu anh ta nuốt xuống, nhất định sẽ xảy ra vấn đề. Hơn nữa, Hứa Âm cũng không tỏ ra muốn ăn. Anh ta không muốn ăn tim của người khác, mà muốn tìm được trái tim thuộc về bản thân mình.
“Cái này xử lý sao đây?”
Trái tim của nữ quỷ tham ăn là thu hoạch quan trọng nhất. Nó chứa đựng tất cả mọi thứ về nữ quỷ tham ăn, có được nó còn có thể bồi dưỡng được một áo đỏ khống chế dục vọng tham ăn!
Thứ này quá quý giá, ngay cả cái bóng và bác sĩ Cao chắc chắn cũng sẽ động lòng.
“Hứa Âm giữ trái tim thì cần phải chia một phần sức lực để chống lại những cảm xúc tiêu cực trong lòng, lát nữa mà gặp nguy hiểm sẽ ảnh hưởng đến phong độ của anh ta.”
Trong tình thế hiểm nguy, Hứa Âm là chiến lực chủ yếu nhất của Trần Ca, để Hứa Âm nắm giữ trái tim của nữ quỷ tham ăn là rất lãng phí.
“Ngoài anh ta ra, còn ai có thể chịu đựng được cảm xúc tiêu cực đó nhỉ?” Trần Ca để Bạch Thu Lâm thử một chút, nhưng anh ta chỉ kiên trì được vài phút là biểu hiện của anh ta đã trở nên bất thường, bị ảnh hưởng bởi tham muốn ăn uống và có dấu hiệu mất kiểm soát.
“Đồ tốt đến tay, lẽ nào lại phải tặng đi sao?” Có lẽ đôi giày cao gót màu đỏ cũng khao khát trái tim của nữ quỷ tham ăn, đưa cho cô ta cũng có thể tạo quan hệ tốt, nhưng Trần Ca luôn cảm thấy làm vậy rất thiệt thòi.
“Chênh lệch cấp bậc quá lớn, lệ quỷ bình thường nuốt chửng trái tim này chắc chắn sẽ hồn phi phách tán, chỉ có áo đỏ mới có thể chống chọi với dục vọng tham ăn đó.”
Trần Ca nhìn trái tim đang đập trong tay Hứa Âm, trái tim màu máu được chôn sâu trong núi thịt, không bị lời nguyền chạm tới.
“Hứa Âm mà cầm thì chỉ vướng tay. Bây giờ mình chỉ có thể để Trương Nhã thử một lần.” Anh gọi Hứa Âm đi đến dưới ánh nến và yêu cầu anh ta đặt trái tim của nữ quỷ tham ăn trên cái bóng của anh.
Kể từ khi vào trấn Lệ Loan, cái bóng của Trần Ca đã thay đổi từng chút một, mãi đến khi anh điên cuồng gọi tên Trương Nhã thì mới nhận ra điều này.
Anh không biết Trương Nhã làm điều này để làm gì, nhưng anh tin rằng Trương Nhã sẽ không làm hại anh.
Ánh nến chiếu vào người Trần Ca, và điều kỳ lạ là cái bóng phản chiếu lại có hình dáng một người phụ nữ.
Trần Ca im lặng nhìn theo cái bóng của mình, nhưng Hứa Âm thì không muốn lại gần. Sau khi được sự đồng ý của Trần Ca, anh ta đặt trái tim của nữ quỷ tham ăn vào bóng của Trần Ca.
Kỳ lạ là ngay khi trái tim trông như đá quý kia vừa rời khỏi tay Hứa Âm, nó bắt đầu đập dữ dội, ngay sau đó trên trái tim hiện ra hình bóng một người phụ nữ.
Trần Ca đã nhìn thấy người phụ nữ này trong phòng của chủ quán, chính là mẹ của hắn ta, và cũng là hình dáng thật sự của nữ quỷ đá quý.
“Hóa ra là bà ta vẫn còn giấu nghề.” Trần Ca đổ mồ hôi lạnh. Nếu vừa rồi để nhân viên của mình nuốt chửng trái tim này, nhân viên đó có lẽ sẽ trở thành nữ quỷ tham ăn thứ hai.
Giọng than khóc của người phụ nữ ngày càng yếu dần, cuối cùng tan thành từng giọt máu rơi trên cái bóng của Trần Ca.
Cái bóng của anh như một vực sâu không nhìn thấy đáy, giọt máu rơi xuống, tạo thành gợn sóng rồi biến mất không dấu vết.
Khi trái tim của nữ quỷ tham ăn tan chảy hoàn toàn, cái bóng của Trần Ca càng trở nên đen hơn, đường nét của người phụ nữ cũng dần hiện rõ.
Nhịp tim của anh bắt đầu tăng nhanh, Trần Ca cũng không biết là tại sao. Anh nhìn cái bóng của mình, luôn cảm thấy có một người phụ nữ đang đưa tay với anh ở phía bên kia của cái bóng.
Nếu anh nắm lấy tay người phụ nữ, có lẽ anh sẽ bị kéo vào cái bóng và ở bên cô ấy mãi mãi.
“Trương Nhã?”
Một cái tên xuất hiện trong trái tim anh, mái tóc của cái bóng bay ra xung quanh, xem như một lời đáp lại.
“Hình như cô ấy trở nên mạnh hơn...” Trần Ca vẫn luôn nâng cao sức mạnh của tất cả nhân viên trong nhà ma, nhưng anh cố gắng một lúc lâu lại phát hiện ra tất cả nhân viên dưới quyền đều không bằng Trương Nhã, điều khiến anh cạn lời hơn chính là khoảng cách ngày càng lớn: “Có lẽ đây là thiên phú.”
Trong nhà xác dưới lòng đất của Đại Học Pháp Y Cửu Giang, mặc dù Trương Nhã bị thương nhưng cô cũng kiếm chác được vài thứ từ vợ của bác sĩ Cao, sau này giao chiến với cái bóng cũng vậy. Sau đó thì cướp được vài giọt máu của bác sĩ Cao, giờ lại nuốt chửng cả trái tim của nữ quỷ tham ăn, Trần Ca cũng không rõ đến cuối cùng Trương Nhã sẽ mạnh mẽ như thế nào nữa.
“Mình không phải là người thích dựa dẫm vào người khác, nhưng trong tình huống này, hình như mình không có lựa chọn nào khác.”
Khóe miệng bất giác nhếch lên, Trần Ca nhìn sang nữ quỷ không đầu và đôi giày cao gót màu đỏ: “Nếu như hai người không nghe lời, tôi sẽ ăn sạch cả hai đấy.”
Đôi giày cao gót màu đỏ rơi trên mặt đất, giống như những đôi giày bình thường. Có lẽ nữ quỷ đó đã tiêu hao quá nhiều sức lực nên gặp vấn đề với bản thân, dù sao thì khi chiến đấu với nữ quỷ tham ăn, một mình cô ta phải chống trả ba phần tư số mạch máu, cuối cùng cũng chính cô ta đánh trọng thương nữ quỷ tham ăn, cho Trần Ca một cơ hội.
“Nhận ơn một giọt, trả ơn một dòng, tôi sẽ không làm khó cô nữa. Khi nhiệm vụ kết thúc, tôi có thể đưa cô về, dựng riêng một cảnh tượng nhỏ cho cô.”
Trần Ca đã được chứng kiến sự kinh khủng của lời nguyền của đôi giày cao gót màu đỏ, anh dùng khăn lót tay, nhặt đôi giày cao gót màu đỏ lên và đặt chúng lên quầy.
“Tiếp theo là cô. Vừa rồi cô đuổi theo tôi cả một đường, bây giờ tôi cần một lời xin lỗi.” Trần Ca yêu cầu Hứa Âm, Bạch Thu Lâm và Môn Nam coi chừng nữ quỷ không đầu rồi mới dám đến gần cô ta.
Hình như nữ quỷ không đầu có thành kiến với đàn ông, cô ta không thèm nhìn Trần Ca và những người khác.
“Không muốn giao lưu với đàn ông cũng không sao, tôi có nữ quỷ mà.” Trần Ca gọi Đoàn Nguyệt ra ngoài, hai người trao đổi một lúc lâu thì Đoàn Nguyệt chạy tới để trả lời cho Trần Ca.
Tình huống của nữ quỷ không đầu rất tệ. Cô ta đã mất nửa người, đầu bị thương nặng, bây giờ đừng nói đến chuyện tiếp tục chiến đấu, chỉ giữ cho hình bóng của bản thân không tiêu tan đã là việc rất khó rồi.
“Tuy rằng cô truy sát tôi rất lâu, nhưng tôi đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Đợi tới khi rời khỏi đây, tôi sẽ tìm một chỗ cho cô an tâm chữa bệnh.” Trần Ca dùng quyển truyện tranh thu nữ quỷ không đầu vào trong.
“Này! Tôi thấy diện tích trong đó của anh có hạn, chi bằng nhường nơi tôi thường ở cho nữ quỷ là được.” Môn Nam tỏ vẻ người lớn, chân ngắn bước theo phía sau Trần Ca: “Lâu lắm rồi tôi chưa quay trở lại, Khu Nội Trú Số Ba rất có thể sẽ xảy ra vấn đề. Một khi cửa mất kiểm soát thì hậu quả sẽ khó mà lường được.”
“Tôi hứa với cậu. Sau rạng sáng, tôi sẽ lập tức đưa cậu trở lại Khu Nội Trú Số Ba.” Trần Ca ngồi xổm xuống, rất nghiêm túc vươn tay ra: “Ngoéo tay nhé.”
“Mẹ kiếp, anh trẻ con quá đi mất!" Môn Nam bất đắc dĩ, vẫn đưa tay ra: “Sao tự nhiên anh lại nghĩ thông rồi? Anh thoải mái như vậy lại làm tôi thiếu cảm giác an toàn lắm đấy.”
“Sau khi mất kiểm soát, cửa thật sự rất đáng sợ, tốt hơn hết là tôi nên nhanh chóng đưa cậu trở về.” Trần Ca đứng lên, những lời anh nói đều là thật lòng.
“Đúng rồi, tôi đã nói với anh từ lâu rồi mà anh không tin. Nếu có chuyện gì xảy ra, muốn khắc phục cũng đã muộn.” Sau khi nhận được lời hứa của Trần Ca, cuối cùng Môn Nam cũng thở phào nhẹ nhõm: “Thấy anh có thành ý như vậy, tôi sẽ giúp anh một lần. Mà này, chúng ta hiện đang ở đâu đấy? Sao lại có nhiều áo đỏ trong một quán ăn nho nhỏ như vậy?”
“Bây giờ chúng ta đang ở phía sau một cánh cửa mất kiểm soát. Đây là trấn Lệ Loan, vùng ngoại ô phía đông.” Trần Ca nói một cách tự nhiên. Anh dừng lại một lúc lâu, thấy Môn Nam không trả lời, bèn quay lại nhìn: “Cậu sao vậy?”
Môn Nam chỉ cao hơn đầu gối của Trần Ca đứng bất động, dường như không thể tin vào tai mình: “Chúng ta đang ở trong cửa mất kiểm soát sao?”
“Đúng vậy.”
“Bên trong cửa?”
“Ừ.”
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, Môn Nam ngồi phịch xuống mặt đất, nhìn Trần Ca đờ đẫn không lên tiếng, cứ như trong đầu đột nhiên xảy ra vấn đề.
“Cậu sao vậy?” Trần Ca nhanh chóng ngồi xổm xuống, anh vẫn rất quan tâm đến Môn Nam.
“Không sao.” Cậu bé xua tay: “Tôi chỉ muốn ngồi dưới đất một lát, sợ lát nữa không còn cơ hội.”
“Không cần bi quan như vậy, đừng sợ, còn có tôi mà.”
“Vì có anh nên tôi mới sợ đấy! Nếu không phải là không với tới được, tôi đã nhảy lên bóp cổ anh hai lần rồi! Anh bị điên à? Chạy ra sau cánh cửa thì thôi đi! Lại còn chạy sau cánh cửa mất kiểm soát! Tôi rất tò mò sao anh lại tìm được một nơi nguy hiểm như vậy đấy! Cứ sống thật tốt không được sao? Sống thật tốt khó như vậy à!” Môn Nam gần như sắp khóc, nói hết một lèo trong vài giây.
“Hiểu, tôi hiểu cậu mà. Cậu đừng lo, nếu có thể sống sót đi ra ngoài, tôi nhất định sẽ đưa cậu về nhà.” Trần Ca nhanh chóng an ủi Môn Nam.
Một lúc lâu sau, thấy tâm trạng của cậu ta bình tĩnh trở lại, Trần Ca mới hỏi dò: “Phía sau cánh cửa mất kiểm soát nguy hiểm như vậy sao?”
“Tất nhiên rồi! Anh suy nghĩ kỹ đi. Phía sau một cánh cửa chỉ là một tòa nhà đóng kín, số lượng lệ quỷ áo đỏ và quái vật mà anh phải đối phó có hạn. Thế nhưng cánh cửa mất kiểm soát thì khác. Nó sẽ chiếm hết tất cả các tòa nhà trong khu vực đó, không ai có thể biết có bao nhiêu quái vật và áo đỏ ẩn giấu ở nơi đây.” Môn Nam giang hai tay ra, rất rầu rĩ:" Tôi không giỏi chiến đấu, lại bị Hiệp hội kể chuyện lạ tính kế khiến sức mạnh của tôi đã giảm đi rất nhiều. Vì vậy tôi mới muốn sửa chữa cửa sổ ở Khu Nội Trú Số Ba càng sớm càng tốt, lỡ như có thứ khác vào Khu Nội Trú Số Ba thì nhà của tôi sẽ bị phá hủy.”
“Hủy thì càng tốt chứ sao, tôi có thể chuẩn bị một ngôi nhà mới cho cậu...” Trần Ca nói được nửa chừng, thấy Môn Nam lại sắp nổi điên thì dừng lại ngay: “Những gì cậu nói rất có lý, đợi khi nào rời khỏi trấn Lệ Loan, tôi sẽ đưa cậu về ngay lập tức.”
Trần Ca sử dụng quyển truyện tranh để thu Môn Nam vào trước, sau đó thả tất cả nhân viên ra để dọn dẹp quán ăn.
Lời nguyền của đôi giày cao gót màu đỏ còn bá đạo và đáng sợ hơn anh tưởng tượng, mạch máu và thân thể tàn phế của nữ quỷ tham ăn trong quán ăn trực tiếp biến thành tro bụi, trên mặt đất chỉ còn lại bốn sợi xích sắt.
“Vẫn còn rất nhiều vấn đề chưa rõ về nữ quỷ tham ăn.” Trần Ca vào phòng số 1 kéo ông lão ra: “Ông có nhìn thấy xiềng xích trên sàn nhà không? Có phải ông đã nhốt người phụ nữ sau tủ lạnh ở đó không?”
Mèo già hóa cáo, ông lão thấy tình hình trong quán ăn thì hiểu được sơ sơ, bèn thú nhận tất cả với Trần Ca.
Ban đầu, gia đình ba người này không sống ở Lệ Loan. Họ mở một nhà trọ ở một khu vực khác của vùng ngoại ô phía Đông, tầng trên là nhà trọ và tầng dưới là quán ăn.
Sau đó, vợ của ông lão mắc phải một căn bệnh không thể giải thích được, có ăn mấy cũng không thấy no, vừa ngừng ăn là lại hoảng sợ, cả người khó chịu.
Họ đã đi khám nhiều bác sĩ nhưng đều vô dụng, bệnh tình của người vợ ngày càng nghiêm trọng, đói đến mức cắn cả người khác.
Bọn họ tiêu hết tiền trong nhà. Một đêm nào đó, người vợ và ông lão đi khám bệnh về, lên chuyến xe buýt cuối cùng số 104 và đến trấn Lệ Loan.
Ông lão tương đối nhát gan nên không xuống xe, vợ của ông ta bị một cái bóng mơ hồ đưa vào tòa nhà ma ám.
Khi trở ra, tình trạng của bà vợ tốt hơn hẳn. Trong lòng ông ta tràn đầy vui mừng, tưởng rằng mình đã gặp được quý nhân, thế nhưng cơn ác mộng thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.
Thấy vợ mình cứ hay ra ngoài vào ban đêm, mãi sau ông lão mới biết vợ mình chạy ra ngoài kiếm “món gì đó” để ăn.
Để tránh cảnh sát phát hiện, gia đình ba người đã chuyển đến trấn Lệ Loan, và những gì xảy ra sau đó giống như quyển nhật ký trong trò chơi của Tiểu Bố.
“Khi bà ấy còn sống, tôi là người nhốt bà ấy lại. Nếu không nhốt bà ấy lại, bà ấy còn tự ăn chính bản thân. Thế nhưng sau khi bà ấy chết, người nhốt bà ấy lại là một cái bóng...” Ông lão nhìn Trần Ca, sợ không dám nói tiếp: “Cái bóng đó trông rất giống cậu. Định kỳ, hắn ta sẽ mang thứ gì đó đến cho vợ tôi ăn, mãi đến khi vợ tôi trở nên như vậy.”
“Lại là cái bóng rất giống sao?” Trần Ca khẽ gật đầu, anh đã hiểu rõ mọi chuyện rồi.
Có thể nói, nữ quỷ tham ăn được tạo ra bởi cái bóng, và mục đích tồn tại của bà ta là canh giữ trung tâm trấn Lệ Loan.
“Mình đã thăm dò hơn một nửa những nơi được nhắc đến trên chiếc điện thoại màu đen, đã đến lúc vào chung cư của Phạm Thông rồi.”
Trần Ca đã đạt được mục đích của mình. Anh thu tất cả nhân viên vào và trói ông lão trở lại phòng số 1 bằng một sợi dây thừng.
“Có thể rời đi rồi.”
Trần Ca bước ra khỏi phòng số 1, định lên lầu để tìm ba hành khách còn lại, nhưng đúng lúc này, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.
Cửa quán ăn đột nhiên bị mở ra, hai người đàn ông lần lượt bước vào.
“Đừng nói bừa, cũng đừng làm thêm bất kỳ động tác nào! Hiểu chưa?”
“Hiểu, tôi hiểu, vấn đề là anh bắt nhầm người rồi! Tin tôi đi! Hắn ta đã rời khỏi thân thể của tôi rồi!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Trần Ca gần như vô thức ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy hai người ở cửa, đồng tử của anh lập tức co rút lại.
“Lý Chính? Giả Minh? Sao hai người bọn họ có thể ở chỗ này!”