Hoàn cảnh của họa sĩ và Phạm Úc có phần giống với tình huống của Trần Ca và cái bóng của mình, Trần Ca nhận ra điều này, và hình như họa sĩ cũng đã mơ hồ nhận ra.
“Câu nói cuối cùng của anh ta có ý gì? Những bí mật và ký ức ở sâu trong trái tim đang chôn chặt trong giếng cạn, anh ta đang nhắc nhở mình để ý đến những thứ trong lòng sao?”
Trần Ca còn rất nhiều thứ muốn hỏi họa sĩ, nhưng họa sĩ lại có chút do dự, cuối cùng chỉ để lại cho anh một lời nhắc nhở bằng cách mập mờ này.
Có lẽ đó cũng không phải là một lời nhắc nhở, chỉ là một lời gợi ý khá là mơ hồ.
Họa sĩ bước đi rất dứt khoát, vẻ điềm tĩnh tỉnh táo này của đối thủ khiến Trần Ca có chút đau đầu.
Chỉ cần là có chút khả năng nhỏ, Trần Ca rất muốn giữ họa sĩ lại, nếu nhà ma của anh có một người như họa sĩ bảo vệ thì sau này cho dù phải đối mặt với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa hay là Minh Thai, anh cũng sẽ nắm chắc phần thắng hơn.
Nhưng bản thân anh cũng biết rằng điều này là không thể, rất khó để đặt bẫy họa sĩ, anh ta và bác sĩ Cao là cùng một loại người, hầu như không có sai sót.
“Bác sĩ Cao đã đi vào thành phố màu đỏ, bây giờ cả họa sĩ và hai người Lâm Tư Tư cũng đã trốn vào, nói không chừng sau này mình sẽ gặp lại bọn họ ở đâu đó.”
Thấy họa sĩ rời đi, Trương Nhã dành toàn lực xử lý người đàn ông mặc áo bệnh nhân, tiếng hét của anh ta vang vọng khắp bầu trời.
“Trần Ca, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Hiệu trưởng nhỏ giọng hỏi, tất cả học sinh cùng áo đỏ trong trường ma ở xung quanh đều nhìn về phía Trần Ca, bọn họ đang cảm thấy rất may mắn vì vừa nãy bản thân đã không làm điều gì ngu ngốc.
“Giếng cạn của Trường Trung học Mộ Dương đúng là con đường thoát khỏi trường học ma quái, nhưng con đường đó là do họa sĩ để lại cho bản thân, tình hình bây giờ đã đảo ngược, chúng ta không cần phải rời đi nữa, mọi người hãy trở lại tòa nhà dạy học đi.” Trần Ca được Bạch Thu Lâm nâng lên, đầu tiên anh đi về phía chủ nhiệm Lôi: “Ông là người quản lý trên danh nghĩa của trường ma, có lẽ ông cũng biết cách sửa chữa ngôi trường này và xoa dịu những học sinh không muốn rời đi đúng chứ.”
“Học sinh không muốn rời đi?” Chủ nhiệm Lôi vẫn lo lắng Trần Ca sẽ gây rắc rối cho mình, dù sao thì vừa nãy ông ta cũng chỉ mật báo cho họa sĩ thôi, chứ bản thân ông ta cũng rất thương xót Trần Ca.
“Lý do khiến Thường Văn Vũ muốn phá hủy cánh cửa chỉ đơn giản là vì cô ta nhìn thấy nhiều học sinh bị mất tự do, một khi đã bước vào cửa thì sẽ không bao giờ có thể rời khỏi. Tôi cũng gặp những phụ huynh khổ sở đứng đợi ngoài cửa, vì vậy sau khi mọi chuyện ổn định, tôi sẽ đi hỏi tất cả học sinh trong trường ma, nếu như bọn họ muốn rời đi, bọn họ có thể đi cùng tôi.” Bản thân Trần Ca cũng đã từng có một thời nổi loạn, anh hiểu những đứa trẻ đó, tuyệt vọng có thể được chia làm rất nhiều loại, và có một số bi kịch thực sự có thể tránh được, nếu không phải có cánh cửa này dẫn đường, bọn họ chắc chắn sẽ không bao giờ bước vào cửa: “Tuy rằng trên đời này không có thuốc hối hận, nhưng nếu như có thể thì tôi nghĩ mình vẫn nên cho bọn họ một cơ hội để lựa chọn.”
“Được rồi.” Sau khi họa sĩ rời đi, chủ nhiệm Lôi giống như là biến thành người khác, tính tình cũng trở nên tốt hơn rất nhiều: “Tôi sẽ dốc toàn lực để phối hợp với cậu.”
“Không phải là phối hợp với tôi, người mà ông cần phối hợp chính là ông ấy.” Trần Ca chỉ về phía Hiệu trưởng: “Từ nay về sau, ông ấy chính là Hiệu trưởng của Thông Linh Trong Trường Ma, mọi chuyện đều phải nghe lời ông ấy.”
Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, Trần Ca cũng đã bắt đầu xử lý những chuyện hỗn loạn rồi, đây không phải là kiêu ngạo, mà là anh hoàn toàn tin tưởng vào Trương Nhã.
“Một nửa áo đỏ?” Chủ nhiệm Lôi và các giáo viên xung quanh đều có chút khó hiểu, người đàn ông trước mặt rốt cuộc cũng tìm được một cánh cửa khi đang thập tử nhất sinh, tại sao lại chắp tay giao tặng trường ma cho một nửa áo đỏ chứ.
“Trên đời này nếu như thực sự có ai có thể xây dựng thiên đường ở phía sau cánh cửa, thì tôi tin người đó nhất định phải là ông ấy.” Trần Ca đẩy Hiệu trưởng đến trước mặt chủ nhiệm Lôi, Anh Hồng và Hàn Từng đứng bên cạnh Hiệu trưởng, Chu Long và Trương Cự - người đã trốn khỏi trường ma cũng đi theo sau đó không xa.
Về phần Chu Đồ và Vương Nhất Thành, đã nhân lúc hỗn loạn mà nhảy vào trong giếng cạn, đi theo họa sĩ.
“Tôi không nghi ngờ về phán đoán của cậu, nếu muốn trở thành Hiệu trưởng của trường ma, chắc chắn phải nhận được sự đồng ý của ý chí trường ma, cậu có nghĩ rằng trường ma sẽ chấp nhận một nửa áo đỏ sao?”
“Cách mà ông tự hỏi về một vấn đề nào đó có lẽ nên thay đổi một chút.” Trần Ca nhìn về phía Trương Nhã: “Người đàn ông mặc áo bệnh nhân đang chết dần chết mòn, sớm muộn gì giọt nước mắt cất giấu ký ức kia cũng sẽ được tìm thấy; Thường Văn Vũ đã hòa làm một với cánh cửa lại chỉ muốn phá tan cánh cửa, cũng không có quá nhiều uy hiếp đối với chúng ta; hiện tại họa sĩ đã rời đi, sự tình chung quy đã giải quyết xong. Có nhận được sự đồng ý của ý chí trường ma hay không cũng không quan trọng, quan trọng là... phải được sự đồng ý của cô ấy.”
Từ giọng nói đến khí chất, Trần Ca phát huy câu thành ngữ cáo mượn oai hùm đến tận cùng, chủ nhiệm Lôi cũng phải kinh ngạc. Thật ra cũng là chuyện rất bình thường, Trần Ca đã khiến cho ông ta quá sợ hãi, cho nên ông ta cũng không dám tùy ý bác bỏ ý kiến của anh.
“Tập hợp tất cả học sinh trong trường ma lại, tất cả chúng ta phải trở lại tòa nhà dạy học, mọi người đồng tâm hiệp lực để loại bỏ tất cả những con quái vật xâm nhập vào trường ma, đây là nơi ở của chúng ta, tuyệt đối không cho phép người ngoài đặt chân vào.”
“Nhưng cửa ra vào và cửa sổ của trường bị hư hại nghiêm trọng, muốn sửa chữa toàn bộ chỉ e là áo đỏ cũng rất khó làm được.” Chủ nhiệm Lôi cũng có cái khó xử của mình.
“Trường ma quá lớn, có rất nhiều không gian vô dụng, hiện tại chúng ta chỉ có thể bỏ qua vùng bên ngoài, lấy một khu vực bên trong tương đối hoàn hảo làm trụ cột, sau đó xây dựng thêm ra ngoài một chút.” Trần Ca nói những lời này một cách tự nhiên, tựa như mình rất có kinh nghiệm, nói xong đến chính bản thân còn sửng sốt, không hiểu sao đột nhiên lại nghĩ đến nhà ma của mình, tình huống lúc này của Thông Linh Trong Trường Ma có chút giống với nhà ma của chính mình: “Chẳng lẽ trước kia nhà ma của mình đã từng bị phá hỏng rồi sao? Điện thoại màu đen hướng dẫn mình sửa một chút sao?”
“Nhà ma nào?” Chủ nhiệm Lôi không hiểu lắm.
“Không sao đâu, ý tôi là muốn xây dựng ngôi trường ma thành ngôi nhà chung cho tất cả học sinh, hầu hết những đứa trẻ được chọn đều có ký ức không tốt đẹp lắm, đối xử với bọn họ đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn thận hơn.” Trần Ca tùy tiện nói vài câu, để những học sinh đi theo anh trở lại tòa nhà dạy học trước.
Ngôi trường ma quái bị mái tóc đen vây quanh, cảnh tượng vô số sợi tóc đen từ trên trời rủ xuống còn kinh hoàng hơn gấp trăm lần cơn ác mộng, nhưng trong lòng Trần Ca lại cảm thấy rất yên bình.
“Thành phố màu đỏ và trường ma nằm tách biệt nhau, tạm thời sẽ không có con quái vật nào bên ngoài trường có thể vào được trong, bây giờ là thời điểm tốt nhất để dọn dẹp chúng.”
Đó cũng có thể là lý do tại sao Thường Văn Vũ muốn phá hủy cánh cửa, sau khi họa sĩ rời đi, ý chí trường học rơi ra từ trên người anh ta cũng không bị Thường Văn Vũ giành lấy.
Một phần ý chí đó tập trung vào Trần Ca, một phần lại thì trở về với học sinh trong trường, khi đối mặt với lũ quái vật bên ngoài trường thì mọi người không có bất kỳ sự khác biệt nghiêm trọng nào, họ cùng nhau chiến đấu, tình hình đang không ngừng chuyển sang hướng tốt đẹp.
Hầu hết các học sinh đều đã trở lại tòa nhà dạy học, dưới sự dẫn dắt của những áo đỏ, giết hết những con quái vật còn lại ở xung quanh.
Trần Ca thì cùng với các nhân viên trong nhà ma của mình đi đến sửa chữa cổng chính của trường ma, và anh tìm thấy chiếc áo khoác do Thường Văn Vũ làm rơi.
Màu đỏ đã rút hết, đây có vẻ là một bộ đồng phục học sinh rất bình thường.
“Hứa Âm, lão Bạch, chú ý xung quanh, đừng để người nào tới.” Để phá hủy cánh cửa và hòa làm một thể với con quỷ ba đầu, Thường Văn Vũ đã phải bỏ ra rất nhiều thứ, trong đó có cả chiếc áo khoác đỏ tươi tượng trung cho chấp niệm cùng oán hận tột cùng.
Trần Ca nhặt đồng phục lên và lục lọi trong túi áo, một lúc sau, thần kinh căng thẳng của anh cuối cùng cũng được thả lỏng.
“Tìm được rồi.”
Khi tay anh rút ra khỏi túi, lòng bàn tay của anh đã có thêm một cái điện thoại màu đen.
Trên màn hình điện thoại vẫn còn một vài giọt máu không thể lau đi, điều kỳ lạ hơn nữa là khi điện thoại chạm vào tay Trần Ca, màn hình tối đen đột nhiên sáng lên và bắt đầu rung lên liên tục.
“Xem ra chỉ có mình mới có thể xem được nội dung trên điện thoại, cũng đồng nghĩa với việc chỉ khi nào mình cầm vào nó thì cũng mới có thể nhận được tin tức mới.”
Vuốt màn hình, Trần Ca nhìn hàng chục tin nhắn chưa đọc ở trên màn hình, hoàn toàn an tâm.
“Thường Văn Vũ cũng không biết bí mật trên cái điện thoại màu đen này, đây có lẽ chính là tin tức tốt nhất đối với mình lúc này.”