Con búp bê vải ở trong bức ảnh thứ mười ba có chút đáng thương, nó được cô bé nhặt từ bãi rác ra, cuối cùng lại bị bỏ rơi ở bãi rác.
“Trong ngăn kéo không còn hình ảnh nào khác, đây là bức cuối cùng rồi.” Trần Ca nhìn vào bức ảnh đặt trên bàn, bức ảnh chụp gia đình bị hư hại nghiêm trọng trái ngược hẳn với bức ảnh con búp bê vải bị bỏ rơi trong thùng rác.
“Đây hẳn là lần đầu tiên nó bị bỏ rơi.” Trần Ca cũng chỉ đang suy đoán, lúc này con búp bê đồng ý tin tưởng vào người khác, cho thấy rõ rằng nó vẫn chưa hoàn toàn dấn thân vào con đường của Minh Thai.
Nó cảm thấy rằng nó có thể trở thành bạn với cô bé, và cô bé thực sự đã coi nó như một người bạn vào một thời điểm nào đó, nhưng thực tế đã giáng một đòn nặng nề vào nó.
“Gia đình cô bé có lẽ đã bị Minh Thai giết chết, và bản thân cô bé thì lại trở thành một con búp bê vải.” Trần Ca đóng ngăn kéo và đi về phía phòng khách.
Cô bé vẫn dựa vào ghế, dường như không thể ngồi thẳng dậy, nếu không có tấm vải trắng buộc vào người kia thì có lẽ cô bé sẽ không thể nào ngồi ở trên ghế dược.
“Cháu có nghe thấy giọng nói của chú không? Nếu như có thể nghe thấy, hãy chớp mắt hoặc gật đầu mấy cái...” Trần Ca giúp cô bé cởi bỏ tấm vải trắng trên người, trong toàn bộ quá trình cô bé không có bất kỳ phản ứng nào cả, giống như một món đồ chơi không có suy nghĩ của riêng mình vậy.
Khi tất cả tấm vải trắng được cởi ra, cơ thể cô bé bị đổ sang một bên, và khi Trần Ca đưa tay ra đỡ lấy cô bé, một vài tấm ảnh đỏ như máu rơi xuống từ trên người cô bé.
Những bức ảnh đó hoàn toàn khác với những bức ảnh trong ngăn kéo, thời gian chụp là vào đêm khuya, phông nền đỏ như máu, nhân vật chính là gia đình cô bé, cái chết của mỗi người họ đều không giống nhau.
“Đây là sự trả thù của nó sao?” Trần Ca xem kỹ các bức ảnh, anh phát hiện ra một điểm rất kỳ lạ, trong những bức ảnh đỏ như máu, ngoại trừ gia đình cô gái và búp bê vải thì vẫn còn có một người khác.
Trên đó có một tấm ảnh chụp có ghi số nhà, được chụp trước cửa phòng 504, cha cô bé ngã xuống đất, cái chân còn sót lại bị con búp bê vải ôm lấy, trong phòng 504, ngoài ông ta ra còn có một người đàn ông mặc áo blouse trắng bác sĩ đứng đó.
“Anh ta là người sống trong phòng 504 sao?”
Người này xuất hiện trong những tấm ảnh đỏ như máu đó, khuôn mặt của vị bác sĩ này bị cạo đến sờn, không thể nhìn rõ, nhưng chiếc áo khoác màu trắng của anh ta rất đặc trưng, phía trên áo đầy những lỗ nhỏ bị tàn thuốc làm cháy, phía trên áo còn dính những mảng lớn trông như mỡ.
“Con búp bê bị bỏ rơi trông rất đáng thương, nhưng nó cũng không đi báo thù ngay lập tức, mà vẫn cứ ngây ngốc ở trong đống rác, nhưng đột nhiên nó lại thay đổi, liệu có liên quan gì đến vị bác sĩ này không?" Trần Ca cảm thấy bản thân vừa tìm được một vài manh mối rất quan trọng, sự thay đổi đầu tiên của cái bóng là do bước vào thế giới phía sau cánh cửa ở nhà ma, và sự thay đổi thứ hai rất có thể là do bác sĩ này.
“Ôn Tình, trước đây trong chung cư Cửu Hồng đã từng có bác sĩ nào sinh sống chưa?”
“Có đấy, nhưng tôi không nhớ rõ lắm.” Ôn Tình suy nghĩ một chút: “Có phải là bác sĩ hay không thì tôi cũng không chắc lắm, nhưng khi tôi vừa mới đến văn phòng môi giới Cửu Hồng làm việc, tôi thường xuyên nhìn thấy một người mặc áo khoác trắng từ chung cư Cửu Hồng đi ra.”
“Còn có chuyện này sao?”
“Ừ, nhưng kể từ khi tôi và Hướng Noãn chuyển đến chung cư Kim Hoa thì rất ít khi nhìn thấy bác sĩ mặc áo khoác trắng đó xuất hiện.”
“Tôi hiểu rồi.” Một suy đoán hiện lên trong đầu Trần Ca, anh cầm những tấm ảnh đỏ như máu lên: “Chúng ta đi đến phòng 504 xem thử xem, câu trả lời chắc chắn sẽ ở đó.”
Kể từ khi biết về sự tồn tại của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, Trần Ca đã rất quan tâm đến nghề bác sĩ, không biết tại sao, cứ nhìn thấy những người mặc áo khoắc trắng là anh lại muốn bí mật theo dõi.
“Tiểu Tôn, vết thương cậu đã khá hơn chưa?” Trần Ca đột nhiên nhìn về phía Tiểu Tôn.
“Tôi cảm thấy vết thương hình như càng ngày càng nặng hơn, cũng càng ngày càng đau nữa, không có dấu hiệu sẽ khép lại.” Tiểu Tôn lắc đầu: “Tại sao anh lại quan tâm đến tôi vậy?”
“Tôi vẫn đang muốn nhờ cậu cõng cô bé này đi cùng, nhưng nếu cậu đã bị thương thì thôi vậy.” Trần Ca đặt cô bé nằm thẳng trên ghế sô pha.
“Không mang theo cô bé sao?” Ôn Tình có chút không đành lòng, cô bé này trông rất đáng thương, giống như một con búp bê vải bị chủ nhân bỏ rơi vậy.
“Vừa rồi chúng ta đã khôi phục một số cảnh thông qua ảnh, nhưng ở giữa sẽ có rất nhiều chi tiết mà chúng ta không biết, liều lĩnh mang theo cô bé là rất nguy hiểm.” Trần Ca đưa ra một ví dụ rất đơn giản: “Điều gì sẽ xảy ra nếu cô bé thức dậy đột ngột trong khi chúng ta đang bỏ chạy và cứ sống chết túm lấy cổ của cô hả?”
“Được rồi, vậy chúng ta cứ để cô bé ở đây trước đã.”
“Chờ đến khi chúng ta khám phá toàn bộ tòa nhà, sau khi xác định sẽ không gặp nguy hiểm thì chúng ta sẽ quay lại đón cô bé sau.”
Trần Ca cầm theo những bức ảnh đỏ như máu và rời khỏi phòng 404, anh lại phát hiện những dấu tay đẫm máu trên hành lang lại tăng lên rất nhiều.
Những dấu tay đó không có quy luật, và dường như đang bò xung quanh bọn họ.
“Tôi có dự cảm rất xấu, tăng tốc đi, lên tầng năm ngay lập tức!”
Trên mặt đất có nhiều mảnh vỡ đồ chơi hơn, dù có dùng lực nhỏ đến đâu, khi giẫm lên cũng sẽ phát ra âm thanh, trong hành lang yên tĩnh, âm thanh dưới chân có vẻ hơi chói tai.
Dưới sự dẫn đường của Trần Ca, họ không hề dừng lại một chút nào, đi thẳng đến tầng năm.
Mùi thối trong không khí trở nên nồng nặc hơn nhiều, tầng này cũng khác hẳn so với các tầng trước, trên các bức tường in đầy dấu tay đẫm máu đủ lớn đủ nhỏ, đâu đâu cũng có dấu vết đào bới và một số hình vẽ bậy đơn giản.
Những hình vẽ bậy đó trông giống như do trẻ con vẽ, đường nét cực kỳ đơn giản nhưng nội dung lại có chút rùng rợn, sự kinh dị tưởng như đơn giản và vô hại này lại có tác động rất lớn đối với người lớn.
Ngoài ra, Trần Ca cũng phát hiện ra một nơi rất kỳ lạ, trên tường tầng năm cũng có dán rất nhiều chữ Phúc, nhưng những chữ Phúc đó đều được dán theo hướng đúng.
“Tết đến, hộ gia đình nào cũng dán chữ Phúc ngược để được phúc đến nhà (đảo (ngược) là từ đồng âm với đáo (đến)), hàm chứa ý nghĩa tốt đẹp. Mấy tầng dưới đều dán chữ Phúc ngược, nhưng trên tầng năm lại dán chữ Phúc đúng hướng, liệu có phải là đang nói cho người khác biết rằng "phúc" ở tầng này không?” Tiểu Tôn đã thấy quá nhiều chữ Phúc ngược, đột nhiên nhìn thấy chữ Phúc đúng nên cảm thấy có chút lạ mắt.
Trần Ca không để ý đến cậu ta, đi thẳng đến cửa phòng 504.
Dấu tay máu lớn nhỏ trên hành lang cuối cùng đều tập trung ở đây, Trần Ca khoa tay múa chân một lúc, anh cảm thấy dường như tất cả dấu tay máu đều bò ra từ đây, cuối cùng tất cả đều bò trở lại căn phòng này.
“Bí mật của cả tòa nhà có lẽ ở trong phòng 504 này.” Trần Ca dừng lại ở ngoài cửa, anh nhìn cánh cửa khép hờ, ánh mắt nhìn qua số nhà.
Tiểu Tôn và Ôn Tình cũng đi tới, cả ba đứng cùng nhau, tất cả đều đã sẵn sàng.
Nâng cánh tay lên, Trần Ca nắm lấy tay nắm cửa, anh còn chưa kịp mở ra thì cánh cửa đột ngột bị giật lại một khe nhỏ.
Có thứ gì đó nắm lấy cổ tay của Trần Ca, Ôn Tình lập tức hét lên, Tiểu Tôn bị dọa đến mức liên tiếp lui về phía sau, Trần Ca lại càng hoảng hơn, nhưng anh đã phản ứng lại gần như là ngay lập tức.
Khi anh đang chuẩn bị tóm lấy tay của đối phương thì một cục vải rơi ra từ khe hở trên cánh cửa.
“Hai người đều đã nhìn thấy rồi đó! Tự nó mở ra!" Tiểu Tôn chỉ vào cửa: “Chúng ta vẫn còn phải đi vào sao?”
Tiểu Tôn và Ôn Tình đứng sau lưng Trần Ca, không dám đến gần cửa phòng, Trần Ca thì đứng nhìn chằm chằm vào cổ tay, nơi vừa bị nắm lấy, nơi đó đã hoàn toàn mất cảm xúc, vô cùng lạnh lẽo, giống như một tảng băng vậy.
“Đã đi đến đây rồi, đương nhiên phải vào xem một chút chứ.” Trần Ca ngồi xổm người xuống, nhặt miếng cục vải rơi ra khỏi khe cửa lên.
Đây là một cục vải được vo tròn vào, trên đó còn có bốn chữ nhuốm máu — Không được giếng đến.
“Con quái vật dường như đang nhắc nhở chúng ta không nên đi vào, nó có cố tình làm vậy sao?" Tiểu Tôn nhìn dòng chữ trên miếng vải: “Hay là cúng ta nhanh chóng rời khỏi đây đi, những con ma trong tòa nhà đang nhắc nhở chúng ta, nếu chúng ta cứ không chịu rời đi, có phải đã phụ lòng tốt của chúng nó không?”
“Chờ đã!” Sau khi nhìn thấy chữ trên miếng vải, Ôn Tình có chút kích động: “Đừng đi vội, chữ trên miếng vải có chút giống chữ của Hướng Noãn.”
Ôn Tình cầm lấy miếng vải trước mặt, sau khi đọc xong, cuối cùng cũng xác định: “Hướng Noãn không viết nhiều chữ lắm, nó luôn viết chữ tiến thành chữ giếng! Đúng vậy! Đây chính là do nó viết!”
Nắm chặt miếng vải, hai mắt Ôn Tình có chút sưng đỏ lên: “Hướng Noãn đang ở trong phòng! Thằng bé đang ở phía sau cánh cửa này!”
“Đừng kích động.” Trần Ca ra hiệu cho Ôn Tình bình tĩnh lại, nhưng làm thế nào Ôn Tình cũng không thể bình tĩnh lại: “Trong tòa nhà này khắp nơi đều có dấu tay đẫm máu, những con ma để lại dấu tay đẫm máu chắc hẳn trên tay đều có dính máu, nhưng cái tay vừa vươn ra khỏi cửa lúc này là vô hình, ngoại trừ mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương thì các ngón tay của nó không dính chút máu nào, từ đó có thể suy ra rằng nó khác so với những con ma khác trong tòa nhà.”
“Cho nên nó chính là Hướng Noãn đấy!” Ôn Tình vội vàng chạy đến mở cửa nhưng bị Trần Ca ngăn lại.
“Cô đã bao giờ nghĩ đến điều này chưa? Thứ mà chúng ta sẽ thấy sau cửa có thể không phải Hướng Noãn, mà là thứ khác.” Trần Ca rất muốn nói cho rõ ràng, bọn họ cũng đã từng nhìn thấy những dấu tay trắng xuất hiện trên giường trong phòng 301, vào thời điểm đó, Trần Ca đã cảm thấy rất kỳ quái, tại sao con ma đó lại ưa thích Ôn Tình đến vậy?
Nếu như nói dấu tay màu trắng chính là Hướng Noãn, vậy thì có lẽ nó vẫn sẽ ở xung quanh Ôn Tình, nhưng không ai có thể nhìn thấy nó, chỉ có Ôn Tình mới mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của nó khi nó đang ở rất gần cô ta.
“Tôi đã chuẩn bị xong rồi, cho dù có như thế nào thì tôi cũng đi vào.” Ôn Tình rất kiên trì, mặc kệ Trần Ca nói cái gì, lúc này cô cũng không nghe không vào nữa.
“Cô muốn đi vào tìm nó, nhưng nó cũng đã nhắc nhở cô rồi, nó không muốn cho cô đi vào phòng đó mà.” Trần Ca thở dài: “Quên đi, hai người đi sau lưng tôi, nếu gặp nguy hiểm thì hãy nhanh chóng rời khỏi phòng, không được có chút do dự nào.”
Nắm lấy tay nắm cửa, Trần Ca từ từ đẩy cửa phòng 504 ra.
Cánh cửa lắc lư, một mùi hôi thối đến gay mũi đập thẳng vào mặt anh.
“Có vẻ như một phần cơ thể của con búp bê được giấu trong căn phòng này.”
Vừa mở cửa ra, Ôn Tình liền lập tức cầm điện thoại di động và chiếu vào trong phòng khách, nhưng ngay khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, sắc mặt cô liền cứng đờ.
Căn phòng nhỏ hoàn toàn bị chiếm giữ bởi những dấu tay đẫm máu, ngoài những dấu tay đẫm máu của đứa trẻ, trên tường còn có những khuôn mặt trẻ em in lên, tất cả những khuôn mặt đó đều là màu đỏ, không có bất kỳ biểu cảm gì và gương mặt cũng hoàn toàn khác nhau.
“Tại sao tôi lại cảm thấy như mỗi khuôn mặt này đều đại diện cho một đứa trẻ đang sống? Chúng dường như có thể mở mắt ra bất cứ lúc nào!" Đứng ở phía sau cùng, Tiểu Tôn hít một hơi.
“Hướng Noãn!” Ôn Tình không ngừng hướng vào trong phòng gọi to.
“Hai người có thể yên lặng một chút được không?” Trần Ca đeo ba lô lên, hai tay cầm lấy búa của bác sĩ nát sọ, hiện tại anh đang vô cùng căng thẳng.
Trong phòng 504 có nhiều đồ đạc khác nhau và ghế, nếu không biết còn nghĩ rằng một lớp luyện thi nào đó đang hoạt động ở đây.
Trên ghế có những chiếc mặt nạ hình mặt cười và vật liệu để làm mặt nạ cũng giống như tiền giấy trải trên mặt đất, tất cả đều là giấy vàng.
Trần Ca tiện tay nhặt một chiếc mặt nạ lên và nhìn thử, mặt nạ cười cắt ra từ tờ giấy vàng rất tương phản với khuôn mặt của những đứa trẻ trên tường, một cái thì vĩnh viễn mỉm cười, còn cái còn lại thì bị trói buộc trong sự đau khổ vô cùng.
Không ngừng tìm kiếm, Trần Ca tìm thấy rất nhiều hồ sơ trong ngăn kéo dưới TV, trên những tập hồ sơ này có đánh số, trông giống như những thứ của hơn mười mấy năm trước.
Tìm thấy tập hồ sơ ghi số 1, Trần Ca đứng trong phòng khách và mở nó ra.
Mùi thối bên trong phòng trở nên nồng nặc hơn, Trần Ca đổ toàn bộ những thứ trong tập hồ sơ lên bàn trà, trong đó có một vài tài liệu có ảnh, còn có một vài xác chim nhỏ đang được phơi khô.
“Bệnh án?”
Trần Ca xem tờ tài liệu, trên đó là ghi chép do một bác sĩ viết.
[Nó không có tên, tôi đã nhặt nó trong thùng rác, tôi tạm thời dùng từ đồ bỏ đi để chỉ nó.]
[Đồ bỏ đi rất mong muốn có được một cuộc sống như con người, nó đang theo đuổi một điều gì đó mà nó không thể nói rõ ràng. Qua mô tả của nó, cá nhân tôi nghĩ rằng nó đang theo đuổi cảm giác hạnh phúc.]
[Đồ bỏ đi muốn có được hạnh phúc, nhưng lại không biết hạnh phúc là gì, muốn điều trị bệnh cho nó, trước tiên phải dạy cho nó biết hạnh phúc là gì.]
[Đồ bỏ đi hoàn toàn không hiểu những từ ngữ liên quan đến tình cảm của con người, tôi chỉ có thể dạy nó theo một góc độ khác.]
[Không hạnh phúc là một loại bệnh, không hạnh phúc tương đương với việc trên trái tim của chúng ta có một lỗ hổng nhỏ, tất cả sự vui vẻ sẽ trôi tuột đi, còn hạnh phúc giống như thứ chữa lành vết thương.]
[Diễn giải hạnh phúc theo quan điểm của tôi, đồ bỏ đi đã hiểu nhanh, nó bắt đầu tìm kiếm vết thương ở trên người người khác, nó thực sự là một đứa trẻ tốt, khi nó hiểu được hạnh phúc, điều nó muốn làm đầu tiên không phải là tạo ra bất hạnh, mà là muốn tìm kiếm hạnh phúc.]
[Sau một thời gian dài tìm kiếm mà vẫn chưa tìm được hạnh phúc, để tiện cho việc thấu hiểu của nó, tôi đã thuyết phục nó tạo bất hạnh trước, sau đó từ từ xem hạnh phúc là cái gì.]
[Đồ bỏ đi đã chọn một con chim, với sự giúp đỡ của tôi, nó đã cất cánh của con chim, máu tươi làm ướt lông chim, con chim kêu to, và đó chính là âm thanh của sự bất hạnh.]
[Dưới sự chăm sóc của đồ bỏ đi, vết thương của con chim đã lành lại, nhưng nó đã vĩnh viễn mất đi đôi cánh và bầu trời, tôi nói với đồ bỏ đi rằng đây là cái giá của hạnh phúc.]
[Muốn nhận được hạnh phúc thì nhất định phải mất một thứ gì đó, rất công bằng.]
Tập tài liệu đầu tiên kết thúc ở đây, sau đó Trần Ca lại mở tập thứ hai ra, bên trong ngoại trừ tờ tài liệu thì còn có một con mắt được đông đặc bằng keo.
[Đồ bỏ đi là bệnh nhân hoàn mỹ nhất mà tôi từng gặp, tôi không muốn chia sẻ nó với những bác sĩ khác. Tạm thời tôi sẽ không đưa nó đi, tôi sẽ tiến hành trị liệu cho nó ở đây.]
[Đồ bỏ đi rất thông minh, nó đã tự tạo cho mình một cơ thể tuyệt đẹp, nguyên liệu được lấy từ trên người những những người bất hạnh đó.]
[Tôi đã dùng hết vốn từ vựng của mình, nhưng cũng không thể nào mô tả được vẻ đẹp của cơ thể đó, khiếu thẩm mỹ của đồ bỏ đi cũng giống như của tôi, tôi không hề dạy nó, là nó tự học được.]
[Vì đã có được một cơ thể xinh đẹp, cho nên đồ bỏ đi có thể làm được nhiều thứ hơn, tôi cũng có thể tiến hành trị liệu càng có chiều sâu hơn cho nó.]