“Đem theo búa của bác sĩ nát sọ, quả nhiên thấy an toàn hơn nhiều.”
Trần Ca đeo ba lô, cầm điện thoại đi ra khỏi nhà ma.
Câu chuyện ma của Lệ Chi vẫn đang tiếp tục, cô ta đã kể được đến câu chuyện thứ ba.
Cô ta kể câu chuyện này vô cùng tỉ mỉ, cứ như chính bản thân cô ta đã từng trải nghiệm.
Điều khiến người nghe cảm thấy đáng sợ hơn là rất nhiều chi tiết của câu chuyện này đều phản chiếu lại câu chuyện thứ nhất.
Nói cách khác, trong câu chuyện thứ ba, tài xế lái xe taxi lúc nửa đêm chính là người đen đủi bị ma quỷ thay thế kia.
“Quỷ lái xe, càng nghe càng thấy giống phong cách của Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Trần Ca đợi ở cổng khu vui chơi rất lâu, cuối cùng cũng đợi được một chiếc xe taxi, lúc này đã là 11 giờ 30 tối.
“Có lẽ có thể đến kịp.” Trần Ca mở cửa xe, vẫn chưa bước vào thì nghe thấy từ bên trong truyền ra bản nhạc DJ khá thịnh hành từ mấy năm về trước.
Trong xe taxi không bật điều hoà, tài xế là một người đàn ông trung niên, cánh tay đặt trên cửa sổ xe, khẽ lắc lư đầu theo tiếng nhạc.
“Sao trông người này có hơi quen mắt.”
Trần Ca nhìn gương mặt của người kia, nghĩ rất lâu mới nhớ ra, lúc anh tới trường dân lập ở vùng ngoại ô phía tây hoàn thành nhiệm vụ độ hảo cảm của Trương Nhã cũng là tài xế này chở anh đi.
Lúc đó khi anh rút điện thoại không cẩn thận làm rơi con dao gọt hoa quả ra ngoài, kết quả tài xế hiểu nhầm anh là tên cướp xe, còn đánh vài chữ “Tôi bị cướp xe, hãy báo cảnh sát” trên thanh quảng cáo ở mui xe nữa.
Trùng hợp thật, có lẽ đây chính là duyên phận.
“Muốn đi tới nơi nào?”
Trần Ca sợ đối phương nhận ra mình thì không chở đi nữa, bèn lấy tay che mũi, nhanh chóng vào trong xe trước, đóng cửa xe lại: “Hẻm Hoa Hòe ở khu phố cổ, tôi rất gấp, anh làm ơn nhanh một chút.”
“Hẻm Hoa Hòe?” Tài xế vặn loa nhạc xuống mức thấp, do dự một lúc, dường như đang rối rắm chuyện gì đó.
“Có vấn đề gì sao? Đi tới khu phố cổ còn phải tăng thêm tiền à?”
“Tuy nơi đó cách đây không xa nhưng nghe nói rất ma quái, trước đây có tài xế taxi gặp phải ma quỷ ở đó.”
“Đã là thời đại nào rồi mà anh còn tin những thứ này à?” Trần Ca mặt không đổi sắc: “Mau lái xe đi, tôi vội lắm.”
“Có lúc thật sự là không thể không tin, vài tuần trước tôi còn bắt gặp một chuyện kì quái.” Tài xế khởi động xe, dường như ông nghĩ đến những kí ức không mấy tốt đẹp: “Nửa đêm có người bảo tôi chở cậu ta tới trường học bỏ hoang ở ngoại thành, trời đất chứng giám, lúc đấy tôi không nghĩ gì cả mà đưa cậu ta qua đó, cậu đoán xem kết quả thế nào?”
“Như thế nào?”
“Lúc sắp đến nơi, người đó nói với tôi cậu ta vào trường học bỏ hoang đi hẹn hò, cậu có biết cái cảm giác lúc đó của tôi không? Chở theo một tên thần kinh chạy cả nửa đêm, da đầu tôi sắp nổ tung mất thôi!”
Ông chú tài xế càng nói càng khó chịu: “Ngày hôm sau thì tôi bị sốt, đúng là cực kỳ kỳ lạ, tôi vội vàng bảo vợ đi tìm bán tiên xin bùa cho tôi. Mãi một tuần sau tôi mới dám tiếp tục lái xe đêm.”
“Đáng sợ thế sao?” Trần Ca thấy hơi tội lỗi, anh cảm thấy chuyện bản thân mình và người khác trải qua là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
“Cậu đừng có không tin, lời tôi nói đều là sự thật, cái cậu con trai lúc đó cũng xấp xỉ cậu, nhìn sạch sẽ nghiêm chỉnh, cũng khá bình thường, ai biết được…” Ông chú tài xế nhìn Trần Ca ở trong gương chiếu hậu một cái, sau đó trong lòng bỗng nhiên sinh ra một cảm giác rất kì lạ, một luồng hơi lạnh từ hai chân dần dần bò lên vai ông.
Chưa từng gặp mặt sao cứ ngỡ như đã từng quen biết?
Màu máu trên mặt ông mất dần, thử hỏi thăm dò một câu: “Người anh em, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không nhỉ?”
Trần Ca cảm thấy đối phương đã nhận ra mình: “Lần trước đi tới trường dân lập ở vùng ngoại ô phía tây đã làm phiền anh nhiều rồi, tôi cũng không ngờ đã làm cho anh hoang mang như vậy, thật xin lỗi.”
Cả gương mặt ông chú tài xế đang lái xe bỗng cứng lại, ông vội rút vài lá bùa trên quần áo trong ra rồi xé nát: “Thật ra lúc cậu lên xe, tôi đã nhận ra cậu rồi, ban nãy chỉ là nói đùa với cậu thôi, những lời đó cậu đừng để trong lòng nhé.”
“Không đâu, xưng hô với ông anh như thế nào đây? Tôi đang làm việc ở khu vui chơi, sau này chúng ta cũng có thể làm bạn bè.” Trần Ca có thể gặp được ông chú này tận hai lần nên cũng coi như là duyên phận, anh không biết đối phương có thích mình hay không, dù sao anh cũng khá thích thái độ sống lạc quan của ông chú này.
Tài xế nhìn khu vui chơi đằng sau tối đen như mực, vốn đã không còn người nào từ lâu, run rẩy hắng giọng nói: “Tôi họ Trương.”
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, ông chú tài xế vẫn ôm lòng cảnh giác với Trần Ca, giống như là động vật ăn cỏ với sư tử bị nhốt trong cùng một cái lồng sắt. Trên bàn tay đang cầm vô lăng của ông hiện lên vết gân xanh rõ ràng.
Nhìn thấy tình cảnh này, Trần Ca cũng không biết làm thế nào, xem ra tối hôm đó anh đã để lại cho ông chú tài xế bóng ma tâm lí quá lớn.
Thấy hứng thú của chú tài xế không cao, Trần Ca cũng không làm phiền đối phương nữa, chuyên tâm nghe câu chuyện ma mà Lệ Chi kể, anh muốn từ trong đó tìm ra những tin tức có liên quan tới Hiệp hội kể chuyện lạ.
Tiếng nhạc âm trầm quỷ dị vang lên ở trong xe, câu chuyện ma của Lệ Chi đúng lúc xảy ra ở hẻm Hoa Hòe, những người xảy ra chuyện đều là tài xế taxi, khiến ông chú ngồi trên ghế tài xế đổ mồ hôi như thác.
Ông bắt buộc bản thân không được nghe, chuyên tâm lái xe.
Chỉ còn khoảng 19 phút nữa là đến 12 giờ đêm, xe taxi tiến vào khu phố cổ, đến khi cách hẻm Hoa Hòe vài chục mét, ông chú tài xế dừng xe lại, sống chết cũng không muốn tiếp tục lái nữa.
Trong lòng Trần Ca cũng thấy có lỗi với ông anh này, vội vàng xuống xe.
Anh vừa đóng cửa xe lại, xe taxi liền trực tiếp quay đầu tăng tốc, không hề do dự một chút nào.
“Mình đáng sợ như vậy sao? Gan của ông anh này cũng bé quá đi chứ.” Trần Ca nhìn chiếc xe taxi xa dần, đối phương đi được khoảng năm sáu chục mét thì dừng lại, dường như ở trong một con hẻm khác có người đang vẫy ông lại.
Không bao lâu sau, có người từ trong hẻm đi ra, mở cửa lên xe.
Ông chú tài xế không muốn tiếp tục dừng lại ở đây nữa, đợi sau khi cửa xe đóng lại thì bỏ chạy trối chết.
“Đúng lúc có người bắt xe?” Trần Ca nhớ lại cẩn thận từng động tác của cái người vừa ra khỏi con hẻm, khoảng cách rất xa, ánh sáng lại không có, ban nãy anh cũng không nhìn rõ lắm.
“Không đúng, cái tên vừa nãy đi ra từ trong hẻm…” Đồng tử của Trần Ca híp lại: “Hình như hắn ta chạy giật lùi lại!”
Trần Ca cất điện thoại vào trong túi, lúc này Lệ Chi bắt đầu kể câu chuyện ma thứ năm có liên quan đến tài xế lái taxi.
Anh chạy như bay ra ngoài hẻm, chiếc xe taxi đã đi xa rồi.
“Nhất định phải tìm ra ông anh đó!” Trần Ca xông ra đường lớn, cũng không quan tâm trong xe taxi có khách đi hay không đã cản xe lại: “Tài xế taxi các người chắc là có nhóm chat nội bộ chứ, giúp tôi tìm một người, mau lên! Hiện giờ rất có khả năng ông anh đó đang gặp nguy hiểm đến tính mạng!”
Tài xế bị bộ dạng hấp tấp của Trần Ca dọa không nhẹ, theo lời miêu tả của Trần Ca, nhanh chóng liên hệ với tài xế họ Trương kia.
“Lão Trương à, bây giờ anh đang ở đâu thế?”
“Hết cách rồi, khách đi đêm nay đều rất kì lạ, lúc nãy có người muốn đến hẻm Hoa Hòe, bây giờ người lên xe này lại muốn đến trạm xe buýt gần nhà hoả táng Cửu Giang, nói có đồ gì rơi ở đấy.”