Sau khi đứa bé nói xong, nhiệt độ trong xe như hạ xuống mức đóng băng, mặt tài xế lập tức trở nên trắng bệch.
“Còn thiếu một cái tay?”
Tài xế tưởng lỗ tai của mình xảy ra vấn đề, anh ta cảm thấy không thể tin được khi nghe thấy câu nói đó phát ra từ miệng một đứa bé bảy tám tuổi.
Con ngươi di chuyển, anh ta không tự chủ được mà nhìn về phía điện thoại, trên tin tức không nói về nguyên nhân cái chết của cậu bé, chỉ nói đơn giản về thủ đoạn tàn nhẫn của hung thủ.
Bởi vì câu nói của đứa bé, không khí trong xe đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Bàn tay cầm vô lăng của tài xế bị mồ hôi làm ướt, người phụ nữ ngồi bên ghế phó lái im lặng không nói, cậu bé ngồi phía sau cầm chặt cái túi nilong màu đen, nở một nụ cười không tương xứng với tuổi tác.
Mấy “người” trong xe, chỉ có Trần Ca coi như bình thường, như thể tất cả mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Anh lại dịch người về phía cậu bé, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp, thế nhưng nội dung câu nói của anh lại làm cho tài xế đổ mồ hôi lạnh.
“Còn thiếu một cái tay? Vậy là cháu đã tìm thấy hết những bộ phận khác và đặt vào trong cái túi màu đen này đúng không?” Trần Ca nhìn túi nilong hơi phồng: “Có thể cho chú xem một chút không? Sau khi xuống xe, chú có thể đi tìm với cháu.”
“Không cần.” Thấy Trần Ca đặt sự chú ý vào cái túi đen, nụ cười trên mặt cậu bé từ từ thu lại.
“Thật ra hai ta rất giống nhau, chú cũng đang tìm vài thứ.” Trần Ca đưa cái ba lô của mình ra, nếu so ra thì cái ba lô của anh to hơn cái túi của cậu bé rất nhiều.
“Chú cũng đang đi tìm?” Cậu bé có thể ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng bay ra từ trong ba lô của Trần Ca. Nó cảm thấy tình huống không ổn cho lắm, khác với những gì nó tưởng tượng trước khi lên xe: “Chú đang tìm cái gì?”
“Thứ chú muốn tìm ở trên xe này, chờ đến khoảng thời gian thích hợp, chú sẽ nhét hết bọn họ vào trong túi rồi mang đi.” Trần Ca giống như là một ông chú xấu xa chuyên hù dọa con nít. Giọng nói của anh quái đản, thế nhưng đứa bé ngồi bên cạnh anh lại không mỉm cười, đứa bé này có thể nghe ra Trần Ca rất là nghiêm túc.
“Bọn họ?” Khác với đứa bé, tài xế đang lái xe nghe được những từ mà Trần Ca nói, suýt chút nữa đạp nhầm phanh thành chân ga, đi thẳng vào trong rừng cây.
Anh ta cảm thấy câu nói này của Trần Ca chính là muốn giết chết tất cả mọi người trên xe, sau đó cất vào trong ba lô mang đi.
Suy nghĩ hoàn toàn theo không kịp tiết tấu nói chuyện của hành khách ngồi ghế sau, bây giờ thứ duy nhất trong xe có thể làm cho tài xế an tâm chính là người phụ nữ ngồi cạnh ghế lái. Theo anh ta thấy, người phụ nữ đó yếu đuối, đáng thương, nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh ta sẽ mang theo người phụ nữ đó bỏ chạy cùng mình, để có thể hỗ trợ lẫn nhau.
“Tình huống bây giờ rất phức tạp, việc mình có thể làm chính là vừa bảo vệ chính bản thân, vừa cứu giúp được nhiều người cần giúp đỡ!” Tài xế thầm hạ quyết tâm ở trong lòng. Anh ta len lén liếc nhìn ghế bên cạnh, người phụ nữ đáng thương dường như cũng nhận ra vấn đề, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trên đầu gối tài xế.
Trần Ca cũng không biết mình đóng vai trò gì trong kịch bản của người tài xế, sự chú ý của anh lúc này đều tập trung vào đứa trẻ bên cạnh.
Nếu đã gặp nhau thì kết giao bạn bè, mời nó đến nhà mình ngồi là xong.
Xe taxi chạy thêm một đoạn nữa và đến một ngã ba.
Nếu tiếp tục đi lên phía trước thì sẽ rời khỏi ngoại ô phía Đông Cửu Giang, đi vào trong huyện, mà nếu đi vào một con đường khác thì sẽ tới đường hầm động Bạch Long.
“Nhà cô ở bên nào?” Tài xế lịch sự hỏi người phụ nữ một câu, người phụ nữ vẫn luôn cúi đầu thấp từ từ ngẩng mặt lên, đưa tay chỉ đường đi vào đường hầm động Bạch Long.
“Đường hầm động Bạch Long?” Những tài xế lái xe lâu năm ở Cửu Giang đều biết rằng đường hầm động Bạch Long là tuyến đường cao tốc bị nguyền rủa, thường xuyên xảy ra tai nạn, có rất nhiều tin đồn về nó, thậm chí có nhiều phiên bản khác nhau về mấy câu chuyện kỳ lạ được lan truyền ra ngoài.
Sắc mặt tài xế trở nên rất kém, anh ta cố gắng giữ vững tinh thần và bình tĩnh, quay đầu nhìn về phía cậu bé cầm túi đen: “Cậu bạn nhỏ, cháu còn nhớ nhà mình đi đường nào không?”
Cậu bé phải ngồi cùng một chỗ với Trần Ca nên không vui cho lắm, nó hướng gương mặt không hề thay đổi của mình về phía động Bạch Long rồi chép miệng.
“Nhà cháu cũng ở đó? Xem ra hai người ở cùng một thôn.” Tài xế đang tìm lý do cho mình, cố gắng an ủi bản thân, anh ta cố nặn ra nụ cười nhìn về phía Trần Ca: “Còn cậu?”
“Tôi cũng muốn đi về phía đó, có điều tôi khuyên anh tốt nhất đừng nên đi tiếp vào trong đó đâu, để hai người bọn họ xuống xe, sau đó đưa tôi trở về chỗ mà anh đón người phụ nữ lên xe.” Trần Ca muốn bảo vệ tài xế, nếu như anh đi xuống xe cùng người phụ nữ và cậu bé thì lúc về tài xế chỉ có một mình, trên đường rất có thể sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn, cho nên anh muốn đi cùng tài xế một quãng đường về.
Động cơ của anh là tốt, nhưng người lái xe lại không nghĩ như vậy. Trần Ca mang đến cho anh ta một cảm giác rất nguy hiểm, bây giờ nhiều người còn dễ nó chuyện, chứ đến lúc chỉ còn một mình mình, không chừng Trần Ca sẽ làm ra chuyện gì đó.
Tài xế càng nghĩ càng sợ, nửa đêm nửa hôm Trần Ca bắt taxi đi vào vùng ngoại ô hoang vắng, lại còn đeo một cái ba lô tỏa ra mùi máu tươi, người này muốn làm gì thật ra đã quá rõ ràng rồi.
“Hay là thôi đi, mấy người tiện đường, tôi tiện chở mấy người đến đấy luôn.” Tài xế gửi định vị của mình cho nhóm chat trong công ty của bọn họ, thế nhưng mạng rất kém, gửi một lúc lâu cũng không thành công. Anh ta chạy chậm lại, lại nhắn thêm hai tin, nhưng nó vẫn thông báo là việc gửi đi không thành công.
Trên xe rõ ràng là đầy người, thế nhưng tài xế lại chẳng có chút xíu cảm giác an toàn nào. Anh ta muốn báo cảnh sát, nhưng lại lo sẽ làm hành khách trên xe tức giận, khiến bọn họ làm ra chuyện gì đó mất lý trí.
Trong khi tài xế còn đang đau đầu suy nghĩ, một cụ già bước ra trước ngã ba, lưng ông ta đeo một cái giỏ thuốc, bước đi khập khiễng.
Hình như đây là một người hái thuốc, vùng ngoại ô phía Đông có sông núi bao quanh, kinh tế kém phát triển, tuy nhiên vì thế mà môi trường chưa bị tàn phá, trên núi có nhiều loại động thực vật, dược liệu khan hiếm.
Khác với những vị thuốc được trồng nhân tạo, dược liệu hái trong tự nhiên đắt hơn nên những người già ở các thôn gần đó thường lên núi hái thuốc.
Hình như khi ông cụ xuống núi đã bị ngã, chân phải biến dạng nhẹ, quần áo cũng bị cành cây cào xước, trên quần vẫn còn vết máu.
Lúc ông ta đi ngang qua chiếc taxi thì vô thức liếc nhìn vào trong xe, đôi mắt từ từ trợn to, tăng tốc độ, khập khiễng chạy về phía xa.
Tận mắt nhìn thấy vẻ mặt của ông lão thay đổi, tài xế lại càng thấy luống cuống.
Anh ta hạ kính xe xuống, muốn hỏi thêm ông lão, nhưng mà khi anh ta nhìn ra phía bên ngoài thì đã không nhìn thấy ông lão què chân đâu nữa.
“Chân đi cà nhắc mà còn có thể chạy nhanh như vậy sao?”
Trên mu bàn tay anh ta lạnh như băng, sợ tới mức quay đầu lại nhìn, lúc quay đầu lại mới nhìn rõ người phụ nữ ngồi ghế phó lái đã đưa tay đặt lên trên mu bàn tay của anh ta.
“Làm sao vậy?”
Người phụ nữ chỉ về phía đường hầm động Bạch Long, ý bảo anh ta nhanh chóng đi vào đó.
Khi tài xế rẽ vào góc cua, Trần Ca cũng mở miệng: “Ban nãy ngoài xe có người đi qua sao? Vừa nãy anh nói chuyện với ai đấy?”
“Một ông già bị tật ở chân, lưng đeo một cái giỏ trúc, cậu không nhìn thấy sao? Ông ấy còn đứng bên cạnh xe chúng ta một lúc mà!” Giọng nói của tài xế trở nên lớn hơn.
Trần Ca lắc đầu, bên ngoài xe chỉ có cây cối đung đưa, làm gì có ông lão đi qua.