Thường Cô kể lại cho Văn Vũ nghe một câu chuyện rất đáng sợ. Bác sĩ vừa rồi không hề lừa Văn Vũ, nhưng lại không nói với cô hai thông tin cực kì quan trọng.
Thứ nhất, từ vài tuần trước bệnh viện đã đóng cửa, nguyên nhân cụ thể không ai biết.
Điều khiến cho người dân xung quanh cảm thấy kì quái chính là cho dù sau khi bệnh viện đóng cửa, ngày nào cũng có thể nhìn thấy bên trong có người di chuyển giống như trước đây, bất kể ban ngày hay đêm tối.
Điểm thứ hai, bản thân bác sĩ kia đã có vấn đề. Hắn ta khác với những con quỷ thông thường về mặt ý nghĩa, là một thứ có thể hoạt động vào ban ngày, không sợ ánh mặt trời đến mức như vậy.
Trong câu chuyện, Thường Cô không nói rõ bác sĩ là thứ gì, chỉ bảo với Văn Vũ người hay vật có thể làm mắt trái đau đớn, phần lớn đến từ Đại học tư nhân Hàm Giang.
Bác sĩ nói việc lớp buổi tối và khu phổ thông có phân chia là thật, chỉ có điều phương pháp để tiến vào ngôi trường bỏ hoang không phải là tiếp tục đi sâu về phía núi Vĩnh Lăng.
Hình như Thường Cô vẫn luôn bị người nào đó đuổi theo. Anh ta nói tới đây rồi vội vàng rời đi, cuối cùng chỉ để lại một dãy số điện thoại, bảo nếu như đối phương muốn tìm được Đại học tư nhân Hàm Giang, có thể gọi cho số này vào buổi tối.
Sau khi bộ phim chiếu đến đoạn này, hình ảnh trên màn hình xuất hiện tình trạng lag tạm thời, sau khi khôi phục lại, bầu trời trong màn ảnh đã tối hẳn.
“Có người biên tập cắt mất một đoạn? Hay là người trong phim không muốn để mình nhìn thấy chuyện đã xảy ra bên trong?”
Giữa không gian đen kịt, Văn Vũ cầm điện thoại của mình, đeo ba lô, lần mò trong con hẻm nhỏ, nơi cuối cùng cô dừng lại chính là bệnh viện buổi sáng đã tới.
Cô gọi cho một số điện thoại, sau khi nói ba chữ ngắn ngủn thì lập tức ngắt máy: “Tôi đến rồi.”
Sau mười mấy phút, một cánh cửa sổ bên trái bệnh viện bị người mở ra từ bên trong, một bác sĩ cao gầy mặc áo blouse trắng vẫy tay với Văn Vũ.
Sau khi Văn Vũ trèo vào bệnh viện, bác sĩ để cô trốn trong tủ, đổi sang một bộ đồng phục y tá, sau đó dẫn cô ra khỏi phòng.
Hình ảnh trước mắt vô cùng kì dị, cũng rất mang phong cách của đạo diễn Thường Cô.
Trong bệnh viện người đến người đi, có người đang đăng ký lấy số, có người đang đợi thuốc, cũng có người bó thạch cao, chậm rãi di chuyển, mọi thứ đều giống với bệnh viện bình thường.
Điểm duy nhất không giống là trong bệnh viện không bật đèn, toàn bộ hoạt động của bệnh nhân và bác sĩ đều tiến hành trong bóng đêm.
Hình như bóng tối không ảnh hưởng quá lớn với bọn họ. Họ giống như không sống trên thế giới này, những thân hình di động trong bóng tối kia chẳng qua chỉ là hình chiếu của một thế giới khác mà thôi.
“Qua đây.”
Bác sĩ cao gầy dẫn Văn Vũ đi vào phòng giải phẫu, sau đó khóa cửa lại.
“Bây giờ anh có thể nói cho tôi biết cách để thật sự đi vào ngôi trường đó chưa?" Văn Vũ gỡ khẩu trang xuống, hít một hơi thật sâu.
Bác sĩ nam cũng kéo khẩu trang xuống, người đàn ông cao gầy này chính là Thường Cô.
Anh ta nắm lấy cánh tay Văn Vũ, đi đến cạnh bàn mổ.
Bàn mổ trước mắt khác với bàn mổ bình thường, cũng không biết chuyên dùng để làm loại phẫu thuật nào.
“Cách có thể chân chính giải quyết vấn đề từ gốc rễ chỉ có một, đó chính là...” Thường Cô cầm con dao giải phẫu sắc bén trong cái khay lên: “Móc mắt trái của Văn Vũ ra, tìm một chủ nhân mới cho nó.”
Giọng nói của Thường Cô có phần đáng sợ. Văn Vũ lùi về sau vài bước, cơ thể không cẩn thận đụng phải bàn mổ: “Anh muốn móc mắt tôi?”
“Là mắt của Văn Vũ. Cô không phải Văn Vũ, chỉ là một nạn nhân bị giam trong cơ thể em ấy. Tôi sẽ trả lại tự do cho cô, nhưng tôi cần cô hết sức phối hợp với tôi.”
“Bác sĩ kia nói không sai, anh đúng là kẻ điên!" Văn Vũ xách theo ba lô đi ra ngoài: “Tránh ra, tôi phải đi đây!”
“Cho dù nhìn thấy những bóng người ngoài kia cô vẫn không tin sao? Những bóng người đang di chuyển bình thường trong đêm tối kia, tôi tin cô còn rõ ràng hơn tôi, cô phải luôn...”
“Anh cũng đâu phải tôi, sao biết được tôi có thể nhìn thấy những gì?”
Văn Vũ muốn đi ra khỏi cửa phòng, nhưng bị Thường Cô ngăn lại: “Tôi không phải cô, nhưng tôi hiểu chủ nhân thật sự của cơ thể này! Tôi là anh ruột của Thường Văn Vũ!”
Nghe Thường Cô nói như vậy, Văn Vũ dừng bước, nhìn chằm chằm Thường Cô hồi lâu mới mở miệng: “Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy anh trai của Văn Vũ trong nhà cô ấy.”
“Văn Vũ" nói những lời này chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận cô không phải Văn Vũ.
“Mắt trái của cô chỉ có thể nhìn thấy người chết, người chết mới có thể xuất hiện trong căn phòng kia, mà trước khi Văn Vũ nổi điên, tôi đã trốn thoát.” Tâm trạng của Thường Cô kích động, thời điểm anh ta để lộ ra chân tướng, hình ảnh đột nhiên gián đoạn lần nữa.
3 giờ sáng, xem phim kinh dị trong phòng chiếu phim tư nhân hoàn toàn tối om, xem được một nửa thì hình ảnh bỗng nhiên gián đoạn, điều này vốn phải là một chuyện vô cùng đáng sợ, nhưng khán giả trong phòng chiếu phim lúc này chẳng ai cảm thấy sợ hãi.
“Sao thế? Có ổn không vậy? Quản lý mạng!”
“Đây là rạp chiếu phim, không phải quán net gần Trường Trung học Mộ Dương của chúng ta, cậu yên tĩnh chút đi.”
“Rốt cuộc phía sau đã xảy ra chuyện gì?”
Nhân viên nhà ma bàn luận sôi nổi, người duy nhất ở đây có biểu hiện vô cùng kì lạ đó chính là người mù ngồi bên cạnh Trần Ca.
Trong phòng chiếu phim kêu la om sòm, gió lạnh nổi lên bốn phía, người mù vẫn duy trì tư thế của mình, luôn cúi thấp đầu, giống như đang ngủ gật.
Đợi chừng 3 phút, bộ phim mới khôi phục bình thường, chỉ là hình ảnh trong phim lại đổi sang nơi khác, khung cảnh cũng trở nên rõ ràng hơn chút, mang đến cho người ta cảm giác giống như trong một bộ phim cắt ra một phân cảnh trong một bộ phim khác.
“Trong phòng chiếu phim không có người, bộ phim đang xem lại tự xảy ra thay đổi, chỉ e cái vị ẩn mình trong phòng chiếu phim này đã nhận ra uy hiếp, muốn cố giấu đi thứ gì đó.” Đối phương càng muốn giấu, Trần Ca lại càng muốn đào sâu tới cùng. Anh cảm thấy chỉ có biết rõ gốc rễ mới có thể thật sự tìm ra mấu chốt, giúp đỡ đối phương.
Khung cảnh trong phim thay đổi thành một ngôi biệt thự, Văn Vũ nằm thẳng trên bàn cơm, trên mặt cô quấn lớp băng gạc, che khuất con mắt trái.
Một người đàn ông hơi gù đứng bên cạnh bàn ăn, gương mặt anh ta cũng quấn băng gạc, cũng che con mắt trái.
Người đàn ông lẳng lặng nhìn chăm chú Văn Vũ. Vài giây qua đi, viền mắt bị quấn băng của Văn Vũ bắt đầu rướm máu.
Băng gạc trắng muốt bị máu tươi thấm ướt, giống như một đóa hoa màu đỏ đang nở trong hốc mắt.
“Con mắt đã đổi được sang tuần thứ hai rồi, vì sao vẫn không ổn? Chúng ta là anh em ruột, nhóm máu hoàn toàn giống nhau, vì sao vẫn có phản ứng bài xích lớn như vậy?”
Người đàn ông càng thêm nôn nóng. Mỗi khi viền mắt Văn Vũ ứa máu, băng gạc trên mặt anh ta cũng sẽ đồng thời bị máu thấm ướt, giống như mắt mình nhận được một loại ăn ý vậy.
Dây thần kinh ở mắt có quá nhiều, lúc này đau đớn muốn chết.
Cơ thể người đàn ông run lên, tay nắm chặt góc bàn: “Còn đau hơn hôm qua, vết thương vốn không có dấu hiệu khép miệng! Rốt cuộc vấn đề ở chỗ nào?”
Anh ta mở tủ trong phòng khách, bên trong là các loại vật dụng chữa bệnh, mà trong toàn bộ quá trình di chuyển của người đàn ông, Văn Vũ vẫn nằm trên bàn không nhúc nhích, chẳng khác nào mất đi linh hồn.