Trần Ca nhỏ giọng nói cho Đường Tuấn, để ông ta sửa lại điểm đến cuối cùng. Chờ đến khi đến trấn Lệ Loan, xe buýt số 104 sẽ chạy thẳng đến chỗ ở của Phạm Thông.
Sau khi thương lượng xong, Trần Ca đi về đuôi xe, ngồi vào chỗ của mình. Ngay khi anh đi qua người đàn ông tươi cười, một cảm giác ớn lạnh dần xuất hiện nơi đáy lòng.
Anh quay đầu nhìn lại, lúc này mặt mày người đàn ông tươi cười xanh lét, đôi con ngươi màu xám đen nhìn chằm chằm vào Trần Ca.
“Có vẻ như hắn ta có thành kiến đối với mình, hắn ta không thích tiếp xúc gần với giày cao gót màu đỏ đó sao? Tại sao mình cảm thấy hắn ta đến chạm một cái cũng không muốn nhỉ, chẳng lẽ trên cái giày đó có lời nguyền nào sao?”
Suy nghĩ này làm cho Trần Ca cũng ngẩn cả người ra. Từ phản ứng của người đàn ông luôn cười kia, không chừng trên đôi giày cao gót đó thật sự có một lời nguyền ác độc nào đó.
“Quên đi, dù sao mình cũng chạm vào rồi, chờ đến khi gặp được cái bóng ấy, có thể dùng đôi giày cao gót đó để ném nó.”
Đối với mấy lời nguyền này, Trần Ca cũng không để trong lòng, từ khi anh mới nhận được cái điện thoại màu đen thì anh cũng đã nhận được Thư Tình Bị Nguyền Rủa rồi.
Anh thấy mấy lời nguyền cũng không đáng sợ, cái đáng sợ chính là những con quái vật ẩn sau lời nguyền đó.
Trần Ca trở lại chỗ ngồi của mình, không tiếp tục kích thích người đàn ông mặt cười đó nữa. Anh đưa tay vào trong ba lô, mắt thì nhìn ngoài cửa sổ. Không biết bắt đầu từ lúc nào, ngoài xe đã là một mảng đen sì.
Rất nhanh, xe buýt số 104 đã chạy đến trạm xe gần trấn Lệ Loan nhất, chỉ cần đi qua cái trạm này một lúc thì trạm kế tiếp chính là Lệ Loan.
Cửa xe mở ra, trong tiếng mưa xối xả có xen lẫn vài tiếng xiềng xích va chạm vào nhau, một bàn tay bị ngâm trong nước mưa đến trắng bệch thò vào trong xe, nắm được lan can.
Nước mưa chảy xuống từ đầu ngón tay, tiếng xiềng xích xen lẫn tiếng cười quái dị chói tai, ngay khi tất cả hành khách đều nhìn về phía cửa trước, một khuôn mặt nghiêng vào, thăm dò bên trong xe.
Gương mặt thanh tú, đây hẳn là một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng đáng tiếc là má trái của anh ta đã bị dao rạch từ khóe mắt đến khóe miệng, nhìn từ xa thì trông như khuôn mặt của anh ta có tận hai cái miệng, một cái đang dựng đứng, còn cái còn lại thì nắm ngang.
Khuôn mặt của anh ta hình như mới bị rạch, vết thương còn chưa khép lại hoàn toàn, sau khi ngâm nước mưa quá lâu, thậm chí còn có khả năng bị sưng mủ.
Đôi môi thật mỏng chậm rãi mở ra, anh ta vươn đầu lưỡi liếm vệt thương ở khóe miệng, đau đớn khiến cả khuôn mặt anh ta đều trở nên vặn vẹo, mà anh ta vẫn còn cố gắng làm ra một bộ dạng rất hưởng thụ.
“Là một tên biến thái sao?” Trần Ca chỉ mới nhìn lướt qua đã đưa ra kết luận như vậy.
Hình như người đàn ông rất hài lòng với ánh mắt của hành khách bên trong xe, anh ta hắn dùng những ngón tay xinh đẹp chỉnh sửa mấy sợi tóc bị rối.
Ngón tay trước khi đụng vào tóc là màu trắng, sau khi chỉnh lại tóc xong, đầu ngón tay đã bị nhuộm đỏ, trên tóc người đàn ông đó hình như còn sót lại chút máu.
“Cười đã chưa?”
Hình như vị khách mới này còn điên cuồng hơn so với dự đoán của Trần Ca, vừa lên xe mà đã bắt đầu khiêu khích người đàn ông có khuôn mặt tươi cười. Anh ta như chẳng quan tâm gì đến nguy hiểm, hai mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông vẫn đang cố gắng giữ vững nụ cười gượng gạo.
“Người này dựa vào cái gì vậy?” Trần Ca là một người vô cùng tỉ mỉ. Anh phát hiện có một phần nhỏ vết thương trên mặt của người đàn ông đã có mủ, còn những phần còn lại thì lại có dấu hiệu đóng vảy, bởi vậy anh mới cảm thấy hành khách này chắc là người sống. Nhưng tại sao một người sống như anh ta lại có dũng khí khiêu khích người đàn ông tươi cười chứ? Là do anh ta không biết sợ, hay là có giấu một con át chủ bài nào đó?
Người đàn ông luôn cười vừa mới bị Trần Ca chọc giận, lúc này lại có một tên nữa đến tìm chết, bốn sợi đen trong hai mắt hắn ta lúc này toán loạn giống như sâu bọ, vết nứt nơi khóe miệng càng lúc càng lớn.
Nhìn cảnh tượng này, ai cũng biết một lúc nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không hay, nhưng hành khách mới không những không sợ mà còn chỉ vào vết thương trên mặt: “Anh đang bắt chước theo tôi sao?”
Anh ta đi vào trong xe buýt, lúc này các hành khách mới thấy rõ, cả người vị khách này đều là máu, tay trái cầm một cái kéo dài khoảng 30 cm, bên tay phải còn cầm theo một cái túi cũ nát nhuốm đầy máu.
“Tội phạm giết người?” Trần Ca quan sát đối phương, càng nhìn càng thấy lạ.
Hành khách này mặc đồ trắng. Nếu như anh ta là kẻ giết người trong cơn kích động thì có thể hiểu được việc anh ta mặc đồ trắng, nhưng nhìn dáng vẻ của anh ta rõ ràng là rất bình tĩnh, hiển nhiên là giết người có kế hoạch từ trước.
Một người sau khi giết người vẫn có thể có lý trí như vậy, tại sao lại phải mặc một bộ đồ màu trắng khó giặt sạch và bắt mắt như này chứ.
Máu đỏ rơi vào quần áo trắng là dễ nhìn thấy nhất, cho nên dưới tình huống như vậy mặc quần áo màu đen màu nâu sậm hoặc màu đen mới là tốt nhất.
“Đây là sở thích đặc biệt của anh ta sao? Hành khách mới là một tên sát nhân biến thái?” Đây là lời giải thích hợp lý nhất, đối phương đang hưởng thụ khoái cảm giết người, cho nên mới làm chuyện không hợp lẽ thường như vậy.
“Vẫn cảm thấy hơi lạ ở chỗ nào đó.” Ánh mắt nhìn lướt qua cánh tay của người đàn ông. Kéo cũng không phải hung khí tiện lợi, nếu muốn chia xác thì có là một cây kéo sắc bén đi chăng nữa cũng chẳng có ích như dao phay hay rìu.
Anh lại nhìn cái túi ở trong tay người đàn ông. Mưa xối xả làm cái túi ướt nhẹp, máu tươi liên tục rỉ ra từ bên trong cái túi. Nếu như ở bên trong túi có thi thể thì máu không được rỉ ra từ miệng túi mà phải tập trung ở đáy túi, hơn nữa máu cũng sẽ bị đông lại, chứ máu vẫn tiếp tục chảy ra ngoài như vậy làm cho Trần Ca có cảm giác bên trong không giống như là một thi thể bị chia năm xẻ bảy, mà là mấy túi máu bị rỉ ra.
Cũng có thể là do đã chiến đấu với mấy tên sát nhân biến thái nhiều lần, cho nên ở trong khoảng thời gian rất ngắn, Trần Ca đã nhìn ra rất nhiều thứ.
“Tôi hỏi anh một lần nữa, có phải anh đang bắt chước theo tôi không?” Giọng điệu kiêu ngạo của hành khách mới khiến Trần Ca đổ mồ hôi lạnh thay anh ta. Bản thân anh khi đi gây chuyện cũng không trực tiếp như vậy, gần như chỉ là đưa một lệ quỷ khác đến bên cạnh người đàn ông luôn cười kia thôi, trong toàn bộ quá trình cũng không có bất kỳ công kích trên cơ thể nào cả.
Người đàn ông luôn tươi cười như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, trong con ngươi màu xám, những sợi đen bò lên trên gương mặt.
“Câm điếc sao? Tôi đang hỏi anh đấy!” Hành khách mới thích gây sự, chẳng sợ hãi người đàn ông có khuôn mặt tươi cười một chút nào. Anh ta liếm liếm lưỡi kéo, chủ động đi đến cạnh người đàn ông tươi cười: “Đêm khuya ngồi ở trên loại xe như thế này, để tôi đoán thử xem vì lý do gì nhé?”
Anh ta cúi đầu suy nghĩ một lúc, ngay sau khi nhìn thấy đôi giày cao gót màu đỏ ở bên cạnh người đàn ông với khuôn mặt tươi cười thì làm bộ như chợt hiểu ra, đưa tay cầm lấy đôi giày: “Anh đi tìm vợ mình sao?”
Sau khi hành khách mới nói xong câu đó, nụ cười trên mặt người đàn ông tươi cười hơi cứng lại, biểu cảm trở nên vô cùng kỳ lạ.
Hắn ta không hề nhằm vào hành khách mới mà chỉ liếc mắt nhìn đôi giày cao gót, trở về chỗ ngồi của mình cùng với một nụ cười hết sức kỳ lạ.
“Bị tôi đoán trúng rồi.” Giọng nói của hành khách mới càng trở nên bệnh hoạn và điên cuồng, anh ta dùng kéo móc vào đôi giày cao gót rồi đặt vào chỗ ngồi: “Thấy anh si tình như vậy, tôi không so đo với anh nữa.”
Anh ta mang đến cho người khác cảm giác như là đang bao biện cho mình, cái gọi là buông tha cho người khác, chính là tìm cho mình một bậc thang để đi xuống.
Sau khi nói xong, anh ta kéo cái túi đi vào trong xe, thế nhưng khi anh ta vừa mới cất bước thì một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Sau khi anh ta đi được một bước, phía sau truyền đến âm thanh giày cao gót giẫm ở trên mặt đất, thật giống như có người đi theo anh ta.
Quay đầu nhìn lại, đôi giày cao gót màu đỏ vẫn đặt ở trên ghế ngồi.
Hành khách mới không tin ma quỷ lại bước thêm hai bước, nhưng chỉ cần anh ta di chuyển, tiếng giày cao gót lại xuất hiện, theo sát phía sau.
“Rõ ràng đôi giày vẫn ở trên ghế ngồi, âm thanh ở đâu vậy, có thứ gì đi theo mình sao?” Có thể là bởi vì vô cùng khẩn trương, cho nên hành khách mới đã nói hết suy nghĩ trong lòng mình ra, giọng nói hơi khác so với lúc nãy.
Trần Ca ở phía xa đã nhìn thấy rõ. Lúc nãy người đàn ông có khuôn mặt tươi cười đã chuẩn bị ra tay rồi, nhưng mà ai biết được cái tên hành khách mới này lại trêu chọc vào giày cao gót đỏ, cho nên kết quả là giày cao gót đỏ đã giành cơ hội ra tay trước người đàn ông tươi cười.
“Người này đúng là còn quá trẻ nên chẳng biết gì, lúc nãy khi mình cầm lấy đôi giày, đầu tiên mình đã khen đôi giày đẹp, sau đó nói chủ nhân của đôi giày cao gót này nhất định cũng xinh đẹp, cuối cùng mới đi khiêu khích người đàn ông tươi cười kia.” Trần Ca ngồi ở cuối xe thở dài. Anh không nghĩ tới cái tên hành khách mới ngu ngốc kia, sau khi không thể thoát khỏi giày cao gót đỏ thì đã đi thẳng đến chỗ anh và bác sĩ.