Sau khi gắn lại ổ khóa, Trần Ca và Tiểu Cố kéo thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ về đến tầng một, nhốt bọn họ vào trong phòng hoá trang.
“Ông chủ, cứ đóng lại như thế này có an toàn không?” Tiểu Cố lắc lắc khoá cửa: “Ý tôi là có cần lấy dây thừng trói bọn họ lại không?”
Trần Ca nhận ra được sự tiến bộ của Cố Phi Vũ, anh cởi Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ trên người ra, đưa cho Tiểu Cố: “Không cần quan tâm nữa, cậu mặc quần áo vào rồi quay lại trong cảnh tượng của tầng ba đi, chắc là du khách vẫn đang đợi đấy.”
“Không thành vấn đề, cứ giao cho tôi đi.”
Lần này Tiểu Cố không từ chối gì đã thay Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ lên, biểu hiện rất tích cực, khác hẳn so với lúc sáng, khiến Trần Ca hơi nghi ngờ không biết có phải cậu ta bị ma quỷ của Hiệp hội kể chuyện lạ nhập vào rồi hay không.
“Kì lạ, trước đây lúc cậu vào cảnh tượng trong nhà ma giống như bước vào phòng hành quyết ấy, sao bây giờ lại thay đổi lớn như vậy?”
“Có sao?” Tiểu Cố gãi đầu ngượng ngùng, cậu ta mặc quần áo của bác sĩ nát sọ, làm ra động tác như thế này mang lại cho Trần Ca cảm giác là lạ cực kỳ: “Thật ra lúc đầu tôi cứ nghĩ rằng nhà ma chính là nơi làm người ta sợ chết khiếp, cảm thấy dựa vào cái này để kiếm tiền rất không tốt, nhưng sau khi thấy anh khuyên bảo đôi tình nhân kia, tôi bỗng nhiên cảm thấy nhà ma của chúng ta có lúc cũng khá ấm áp đấy chứ.”
“Xem ra cậu vẫn luôn có hiểu lầm với nhà ma, sự sợ hãi có thể khiến con người cởi bỏ lớp ngụy trang thật dày trong những ngày bình thường, ở đây chỉ cần buông bỏ sự lo lắng băn khoăn, la hét tuỳ thích là được rồi.” Trần Ca nghiêm túc nói: “Nhịp điệu của cuộc sống rất nhanh, có các loại áp lực không thể không đối mặt, ở trong thành phố này cũng nên có một nơi có thể làm người ta không kiêng kỵ gì mà trút bỏ nỗi lòng mới tốt. Cậu cho rằng chúng ta dựa vào việc dọa người kiếm tiền nhưng thực ra cũng không hẳn, chúng ta chỉ là làm tê liệt tâm trí, tăng thêm sức sống cho bọn họ thôi.”
Trần Ca vỗ vai Cố Phi Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp như mặt trời buổi ban mai: “Cố gắng hết sức mang tới cho du khách sự sợ hãi đi, đôi tình nhân lúc nãy là một ví dụ rất tốt, thứ dễ dàng có được sẽ không có ai biết quý trọng cả, vì thế chỉ khi ở trong tuyệt vọng sâu sắc nhất mới có thể gặp được chuyện ngoài ý muốn đẹp đẽ nhất mà thôi.”
“Ừm!” Nghe Trần Ca nói xong, Cố Phi Vũ gật đầu mạnh vài cái, cậu ta bỗng nhiên cảm thấy công việc của mình vô cùng thiêng liêng: “Tôi nhất định sẽ diễn tốt vai diễn của bản thân!”
“Cố lên!” Nhìn bộ dạng đầy sức sống của Cố Phi Vũ, Trần Ca hơi vui mừng: “Người trẻ tuổi đúng là nhiệt tình, đúng rồi, cậu gán số của tôi thành số 1 trong điện thoại đi, trong nhà ma gặp phải chuyện gì không có cách giải quyết thì báo ngay cho tôi.”
“Được.”
Cặp tình nhân cãi nhau đối với Trần Ca mà nói chỉ là một nốt nhạc đệm, điều khiến anh không ngờ tới qua nốt nhạc đệm này có thể khiến Cố Phi Vũ hiểu rõ về nhà ma.
Đương nhiên, cái Tiểu Cố hiểu được chính là nhà ma mà ông chủ Trần đã “vẽ” ra vì cậu ta.
Trần Ca nâng tấm màn cửa dày lên, đi ra khỏi nhà ma, trong phòng nghỉ ngơi tràn ngập những du khách đang chờ, hiệu quả tuyên truyền tốt đến mức làm người ta kinh ngạc.
Rất nhiều du khách đợi không nổi cũng bắt đầu tham quan các hạng mục khác, người ra kẻ vào, tuy vẫn chưa thể so sánh với khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở thời kì hoàng kim, nhưng cũng đủ để khiến cho nhân viên công tác tại khu vui chơi mãn nguyện.
Mọi người rất lâu rồi mới bận rộn, khu vui chơi xây được mười năm đã lấy lại được sức sống như ban đầu.
Sau khi mất đi thêm hai thành viên, Hiệp hội kể chuyện lạ cũng không tiếp tục đi thăm dò Trần Ca nữa, có thể do bọn chúng nhận ra vấn đề, nếu cứ tiếp tục thăm dò thế này nữa thì không đến vài ngày, có lẽ cả cái Hiệp hội kể chuyện lạ sẽ không còn thành viên nào nữa mất.
6 giờ 30 phút tối, số lượng du khách ở cổng nhà ma vẫn còn rất nhiều, nhưng vì suy nghĩ đến lí do an toàn, Trần Ca ngừng việc đón tiếp du khách.
Khu vui chơi bắt đầu dọn dẹp, đến 7 giờ du khách mới lục tục rời đi.
Số lượng du khách hôm nay đã phá kỉ lục trong vòng nửa năm gần đây của khu vui chơi, lúc trưa chú Từ đã bị giám đốc La gọi đi, dường như bọn họ đã bắt đầu thảo luận đến kế hoạch tuyên truyền tiếp theo.
“Hai vị vất vả rồi!”
Trần Ca đóng hàng rào bảo vệ lại, tính toán thu nhập của hôm nay, internet banking và tiền mặt cộng lại được gần 15.000 tệ rồi.
Con số này ít hơn trong tưởng tượng một ít, nguyên nhân chủ yếu là do Trần Ca muốn bảo đảm cho du khách được trải nghiệm tốt hơn nên đã hạn chế số lượng khách tham quan mỗi lần đi vào.
Cảnh tượng Minh Hôn một lần chỉ có thể vào nhiều nhất là bốn người, Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm hạn chế tối đa bảy người, cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương cuối cùng do du khách kêu gọi quá nhiều, số người tối đa tham gia trong một đợt đã tăng lên mười hai người.
Hai cảnh tượng trước là 20 phút một cảnh, còn cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương vì diện tích quá lớn, số du khách tiến vào trong một lần quá nhiều, thời gian tham quan bình quân cũng cần 40 phút.
Hiệu suất kiếm tiền hơi thấp một chút nhưng tỉ lệ đánh giá tốt vẫn tiếp tục tăng, càng ngày càng có nhiều người chủ động tuyên truyền giúp Trần Ca, đăng bài lên Weibo, quảng cáo nhà ma cho bạn bè và người thân quanh mình.
Đây là một vòng tuần hoàn khá tốt đẹp, nhà ma bình thường vì cảnh tượng có hạn nên một khi cảm giác mới mẻ qua đi, số lượng du khách sẽ giảm dần, thế nhưng nhà ma của Trần Ca có chế độ phân cấp cảnh tượng kinh dị và đồng phục hóa trang, chỉ cần anh không ngừng bảo đảm rằng sẽ có cảnh tượng càng đáng sợ hơn xuất hiện, số lượng du khách đến tham quan nhà ma của anh sẽ chỉ càng ngày càng nhiều lên.
Đối với anh mà nói, danh tiếng tốt quan trọng hơn lợi ích nhất thời rất nhiều.
Kinh doanh cả một ngày, chỉ có một nhóm người tìm ra mười tám cái phù hiệu, trong nhóm người này bao gồm sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang và Dương Thần, còn có người qua đường trước đó đã thử qua.
Trần Ca hỏi thăm xem liệu họ có muốn tiếp tục khiêu chiến cảnh tượng tiếp theo, nhóm du khách bị tra tấn tinh thần đến không ra dáng gì nữa đó đều từ chối thẳng thừng luôn.
Một ngày kinh doanh kết thúc viên mãn, đợi sau khi Từ Uyển và Tiểu Cố rời đi, Trần Ca lại lấy điện thoại chuyển qua cho hai người họ hai phần tiền thưởng.
Sau khi xử lí xong những chuyện vặt, Trần Ca mở cửa phòng hoá trang, Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh đã tỉnh lại, chỉ có điều sau khi ma quỷ cộng sinh biến mất, thần trí của bọn họ đã bị tổn hại nghiêm trọng, trông ngớ nga ngớ ngẩn, dường như cái gì cũng không nhớ rõ nữa.
Trần Ca đưa hai người ra khỏi nhà ma, đích thân đem bọn họ tới Chi cục thành phố tìm đội trưởng Nhan.
…
Tiểu Cố đi dạo trên đường lớn, thi thoảng lại sờ mặt mình, đeo mặt nạ cả ngày, bây giờ cho dù tháo xuống, cậu ta vẫn còn cảm thấy trên mặt như đang dán thứ gì lên.
“Buổi tối nên ở đâu đây? Mới xích mích với quản lý Hoàng, giờ về ký túc xá của bảo vệ thì không tốt lắm, Trần Ca giúp đỡ mình nhiều như vậy, thật sự là không dám ngỏ lời ứng trước lương với anh ấy.”
Cậu ta đút hai tay vào túi, đúng lúc còn đang đau đầu thì điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn chuyển khoản.
“Trần Ca cho mình tiền thưởng? Mình mới đi làm ngày đầu tiên thôi mà.” Tiểu Cố nhìn 800 tệ được chuyển khoản trên điện thoại, số tiền này đủ cho cậu ta thuê một căn phòng không tồi ở khu ngoại ô phía Tây Cửu Giang.
Cậu ta nhớ lại chuyện mình gặp phải khi vừa đến đội bảo vệ, sau khi so sánh, trong lòng Tiểu Cố càng thêm cảm động.
“Ông chủ Trần đúng là người tốt!”
Tiểu Cố cất điện thoại vào túi, đi về phía ký túc xá bảo vệ của khu chung cư Phương Hoa Uyển, cậu ta chuẩn bị thu dọn đồ đạc, ngày mai chuyển ra ngoài ở.
8 giờ tối Tiểu Cố mới về đến tầng ký túc mà đội bảo vệ ở, vừa bước vào cửa đã thấy quản lý Hoàng bày ra vẻ mặt khó chịu đứng trong phòng.
“Chạy đi đâu vậy?” Quản lý Hoàng mặc tây trang, đôi giày được chà bóng loáng, dường như ngay từ đầu đã hơi xem thường Cố Phi Vũ.
“Vừa hay tôi muốn tìm anh đây, tôi đã tìm được công việc mới rồi, ngày mai sẽ chuyển ra khỏi đây.” Tính Cố Phi Vũ vốn bộc trực, nói chuyện cũng thẳng thừng.
Lão Vương cũng ở trong phòng ngủ, ông mau chóng chạy qua, túm lấy Cố Phi Vũ, nhỏ giọng giả thích với quản lý Hoàng: “Anh đừng để trong lòng, Tiểu Cố không hiểu chuyện.”
Ông trừng mắt lườm Cố Phi Vũ: “Cái tính này của cậu sao không biết đường sửa đi chứ?”
“Không cần sửa, cái miếu nhỏ này của tôi không chứa nổi vị đại Phật này.” Quản lý Hoàng đặt một tờ giấy lên trên bàn: “Cho dù cậu không ra ngoài tìm việc làm, tôi cũng không giữ cậu lại nữa, điền xong tờ phiếu này thì ngày mai cút đi cho tôi.”
Quản lý Hoàng đẩy lão Vương ra, đi tới cửa phòng thì dừng lại: “Còn có chuyện này phải thông báo một chút, lão Vương, người là ông giới thiệu đến. Tiền tự ý nghỉ việc của tên này, còn có phí trị liệu trong phòng cấp cứu, toàn bộ đều trừ vào trong tiền lương của ông.”
“Việc này liên quan gì đến chú Vương chứ? Anh trừ vào tiền lương của tôi là được rồi.” Tiểu Cố kìm chế.
“Trừ vào tiền lương của cậu? Lúc cậu ký tên, trên hợp đồng đã viết rõ ràng, đủ một tháng mới được lấy lương, bây giờ cậu làm chưa đầy một tháng đã muốn tự ý từ chức, coi hợp đồng là tờ giấy bỏ đi à? Cậu tính xem cậu ở đây trong chưa đầy một tháng đã gây ra bao nhiêu chuyện rồi?” Quản lý Hoàng không quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài: “Còn muốn đòi tiền lương? Nằm mơ à?”
Cố Phi Vũ quay người lại, cậu ta thật muốn đập cho tên quản lý Hoàng kia một trận, nhưng lại bị lão Vương cản lại.
“Nhịn một lúc gió yên sóng lặng, lùi một bước biển rộng trời cao.”
“Chú, hắn ta không đưa tiền lương cho cháu thì cũng chẳng sao, cái cháu tức là hắn ta chuyển hết tiền phạt sang cho chú trả!”
“Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn bốc đồng như vậy.” Lão Vương bảo Cố Phi Vũ ngồi xuống, còn mình đi đóng cửa phòng ngủ lại: “Bây giờ kiếm tiền không dễ, nói chú xem cháu tìm được công việc gì rồi? Chỉ cần đãi ngộ tốt, chú cũng qua đó giúp đỡ.”
Lão Vương không yên tâm về Cố Phi Vũ, sợ cậu ta bị lừa, vì thế mới muốn uyển chuyển thăm dò tình huống của Cố Phi Vũ.
Nhắc đến công việc mới, cơn tức của Tiểu Cố mới dần tiêu đi: “Cháu làm diễn viên trong nhà ma cho người ta, chính là làm ma để dọa người, ông chủ vô cùng tốt tính, hôm nay ngày đầu tiên đi làm đã phát lì xì cho cháu.”
“Thế sao?” Lão Vương hơi nghi ngờ: “Cái thằng nhóc như cháu thật thà, đi đến chỗ người ta làm việc phải lưu lại ấn tượng tốt, đừng gây ra phiền phức cho người ta, cũng phải đề phòng nhỡ gặp phải lừa đảo.”
“Không đâu ạ.”
Lão Vương không yên tâm nên nói rất nhiều, sắp đến 8 giờ 30 mới thay quần áo bảo vệ, chuẩn bị ra khỏi cửa.
“Chú, cháu nhớ là sáng hôm nay chú trực mà? Sao tối chú vẫn còn đi?”
“Gần đây trong chung cư có tên tội phạm giết người trà trộn vào, bây giờ lòng người hoảng loạn, ca đêm một người trực không đủ.”
“Không bằng cháu thay chú trực một đêm đi!” Tiểu Cố cảm thấy rất có lỗi, nếu như không phải vì cậu, lão Vương cũng sẽ không bị phạt tiền.
“Cháu nghỉ ngơi đi, ngày mai đi làm để lại ấn tượng tốt cho người ta.”
Lão Vương cầm theo bình giữ nhiệt của bảo vệ ra ngoài, đi được một nửa lại chạy về dặn dò một câu: “Nếu như làm công việc mới không quen, nhớ gọi điện thoại cho chú, bên chỗ chú vẫn còn một số nơi thiếu người làm đấy!”
“Chú yên tâm, công việc đó có mệt đến thế nào cũng tốt hơn làm bảo vệ nghìn lần.”
“Thằng nhóc thối này.”
Lão Vương lắc lắc đầu, lần này thì đi thật.
Ông đi chầm chậm đến cổng sau khu chung cư Phương Hoa Uyển, tán dóc vài câu với bảo vệ giao ban sau đó ngồi một mình trông coi trong phòng bảo vệ ở cửa sau.
Bảo vệ trực ca đêm có hai người, cửa trước một người sau một người, không thể chạm mặt nhau được.
Trời đêm càng ngày càng tối, cửa sau vốn dĩ đã có rất ít người đi qua, bây giờ lại trở nên càng vắng vẻ hơn.
Gần đây vừa xuất hiện chuyện tội phạm giết người trà trộn vào, lão Vương không dám thư giãn, ngồi bên cửa sổ, không ngừng ngẩng đầu lên nhìn cửa sau khu chung cư.
Vừa trực ca buổi sáng, lại thêm tuổi tác đã cao, không bao lâu sau lão Vương đã nằm bò ra bàn.
Khoảng 11 giờ đêm, chiếc điện thoại trên bàn gỗ bỗng kêu lên, lão Vương giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mộng. Ông cầm dùi cui rồi nhìn xung quanh, dưới ánh đèn đường mờ ảo không có lấy một bóng người.
“Làm mình sợ hết hồn.”
Lão Vương mở bình giữ nhiệt uống một ngụm nước ấm, nhìn về phía điện thoại của mình, trên Wechat nhận được một dòng tin nhắn.
[Có đó không?]
Tuổi của ông đã khá cao, bình thường không dùng Wechat làm gì: “Đây là tin nhắn ai gửi cho mình vậy?”
Trạng thái của đối phương cấm người ngoài xem, lão Vương nhìn vào tên và ảnh đại diện của người kia, thực sự không nhớ nổi người bạn trên Wechat này là ai: “Wechat của mình trừ người nhà, nhóm nhân viên làm cùng ra, hình như chỉ còn lại mấy chủ hộ quen thuộc trong khu chung cư thôi.”
Hai tay cầm điện thoại, lão Vương nghĩ nửa ngày trời cũng không nhớ nổi đối phương là ai, cứ có cảm giác như là người quen vậy.
Ông đặt điện thoại lên trên bàn, muốn dùng tin nhắn thoại nhưng lại thấy nửa đêm làm vậy hơi mất lịch sự, mau chóng dùng tay gõ chữ trả lời đối phương.
[Có, cho hỏi anh có chuyện gì không?]
Đợi vài giây sau, đối phương gửi đến tin nhắn mới.
[Tôi là chủ hộ trên tầng hai mươi ba tòa nhà số ba, nhà đối diện của tôi không biết xảy ra chuyện gì, trong nhà có trẻ con cứ khóc mãi, thế nhưng lại không nghe thấy giọng của người lớn, chú mau gọi người đến xem xem.]
Trẻ con đang khóc? Tầng hai mươi ba tòa nhà số ba?
Lão Vương vừa nhìn thấy những chữ này thì nghĩ có lẽ là tin nhắn chủ hộ gửi tới, vì trước đó ông cũng đã từng gặp tình huống tương tự.
[Được, tôi qua đó ngay.]
Vì cẩn thận nên lão Vương gửi tin nhắn cho bảo vệ đang trực ban ở cổng trước, sau đó lại gọi điện thoại cho quản lý Hoàng, có điều quản lý Hoàng không nghe máy.
“Lại là tòa nhà số ba, sao tòa nhà này xảy ra lắm chuyện thế nhỉ?”
Lão Vương cầm lấy dùi cui rồi chạy vào trong tòa nhà số ba, ông từng nghe nói về truyền thuyết của thang máy trong tòa nhà số ba, có điều trên tin nhắn nói là tầng hai mươi ba xảy ra chuyện, thời gian cấp bách, đi thang bộ chắc chắn không đến kịp.
“Vẫn nên đợi lão Ngụy đi thang máy lên cùng.”
Lão Vương dừng trước cửa thang máy đợi bảo vệ cửa trước qua, nhưng lúc này điện thoại lại vang lên.
[Có đó không?]
[Có.]
[Đứa trẻ đó khóc ngày càng to, có khả năng xảy ra chuyện thật rồi! Các người ở đâu?]
Lão Vương nhìn điện thoại, nhấn nút thang máy, thang máy vừa đúng lúc dừng lại ở tầng một.
[Đừng gấp, tôi qua đó ngay.]
Ông vào trong thang máy, nhìn cánh cửa thang máy màu xám bạc đóng lại từ từ, tim của lão Vương đập ngày càng nhanh hơn. Ở trong môi trường khép kín, ông thấy hô hấp cũng trở nên hơi khó khăn.
Con số hiển thị trên màn hình nhanh chóng biến thành “23”, cửa thang máy từ từ mở ra hai bên.
Hành lang tăm tối yên tĩnh dị thường, lão Vương cẩn thận bước ra khỏi thang máy.
Ông mở đèn pin ra, ánh sáng không những không đem lại cho ông cảm giác an toàn mà lại còn khiến ông càng thêm bất an.
[Tôi đã lên đến tầng hai mươi ba rồi, anh mau báo số phòng đi.]
[3239.]
Lão Vương đánh bạo bước vào trong bóng tối, ông mượn ánh sáng trong đèn pin quét qua từng căn phòng một, cứ có cảm giác đi rất xa mới tìm thấy phòng 3239.
“Đâu có tiếng khóc đâu?”
Ông đứng ở cửa nghe một hồi, trong phòng 3239 vô cùng yên tĩnh, vốn không có tiếng của trẻ con.
“Đùa dai à? Hay là đã xảy ra chuyện rồi?”
Lão Vương không chắc chắn lắm, ông lấy điện thoại ra, đang định hỏi đối phương thì người đó lại gửi đến tin nhắn cho ông.
[Có đó không?]
[Tôi đã đến phòng 3239, có phải anh nhầm rồi không?] Đánh chữ quá chậm, lão Vương trực tiếp gửi tin nhắn thoại.
Thế nhưng ông vừa gửi tin nhắn thoại chưa được bao lâu, tiếng của ông đã vang lên ngay đằng sau lưng.
“Có người?”
Lão Vương từ từ xoay người, nhìn thấy cửa ở phòng đối diện phòng 3239 mở được một nửa, một thân ảnh nhợt nhạt đang ngồi xổm ngay trước cửa.
…
11 giờ 15 phút, Tiểu Cố đang chuẩn bị đi ngủ, điện thoại bỗng nhiên rung lên một cái.
Cậu ta mở ra xem, là lão Vương gửi đến, nội dung rất đơn giản, chỉ có ba chữ.
[Có đó không?]