Cảm giác kỳ lạ sau gáy càng lúc càng mạnh, Trần Ca nhìn về cái gương treo tường ở phía xa, anh từ từ xoay người nhìn về phía sau.
Mái tóc quét qua sống mũi, Trần Ca nhìn thấy một gương mặt đầy vết sẹo, cùng một đôi mắt tràn đầy sự oán hận.
Một người đàn ông đang treo ngược ở phía sau Trần Ca, nét mặt của hắn ta bị đảo ngược hoàn toàn, và hắn ta cứ nhìn nhìn chằm chằm vào Trần Ca!
...
Trong nhà vệ sinh “có ma”, một người bị chiếc gương quái dị trước mặt thu hút, đột nhiên cảm thấy cổ hơi ngứa, quay đầu lại thì thấy sau lưng có một khuôn mặt đang treo ngược, cái cảnh này dù ai gặp phải cũng bị gục ngã.
Khúc Trường Lâm vẫn luôn trốn ở trong lối đi bí mật ở phòng vệ sinh, đã vểnh sẵn tai lên, chuẩn bị lắng nghe tiếng la hét thảm thiết của du khách, nhưng anh ta đợi một lúc lâu sau, bên ngoài vẫn yên tĩnh như chết.
Có một khe nhỏ bị nứt ra ở chỗ mép gương, Khúc Trường Lâm mượn đèn bàn trong nhà vệ sinh, có thể miễn cưỡng nhìn thấy một bóng lưng.
Vóc dáng người kia cao ngất, một tay đút túi, tay kia xách một cái ba lô cũ nát.
Thời gian như đông cứng lại. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Khúc Trường Lâm thấy người đàn ông nhẹ nhàng nhấc tay lên, đúng lúc anh ta nghĩ người kia muốn bịt miệng mình và cố gắng không hét lên quá to thì...
Người đàn ông kia vươn tay ra, đưa về phía gương mặt đang treo ngược ở phía sau mình.
“Là một người giả sao? Tại sao trên người một người giả này lại có ánh mắt tuyệt vọng như vậy chứ.”
Người đàn ông lẩm bẩm một mình, như thể bị thu hút bởi điều gì đó. Anh đặt chiếc ba lô trên tay xuống, nhẹ nhàng dùng hai tay giữ cái đầu đang treo ngược và từ từ di chuyển các đầu ngón tay dọc theo đường khuôn mặt đến hốc mắt của người giả, vuốt ve lông mi của người giả.
Nhìn thấy động tác của người đàn ông, Khúc Trường Lâm đang núp sau tấm gương cảm thấy ớn lạnh cả người. Trong đầu anh ta hiện lên vô số suy nghĩ khó chịu, bàn tay cầm chiếc điều khiển từ xa đã ướt đẫm mồ hôi.
...
Trần Ca nghịch lông mi của con rối, khi vừa nhìn thấy đôi mắt của con rối, anh đã có một cảm giác vô cùng kinh ngạc.
Nó hoàn toàn khác với những con rối trên thị trường, thậm chí còn khác hẳn với những con rối trong nhà ma của anh. Con rối này được gửi gắm cảm xúc của người sản xuất, và mọi chi tiết nhỏ đều gần như hoàn hảo.
Trần Ca có hai thiên phú, đó là Liệm Dung và Hoạt Ngẫu. Những con rối do anh làm ra đều có vẻ ngoài hoàn hảo và giống thật nhất, nhưng những con rối đó chỉ có thể được coi là vật chứa tốt nhất, nếu không có sự kiểm soát của nhân viên thì chúng cũng hơi cứng nhắc.
Còn người giả rơi từ trần nhà rơi xuống này, tuy có thể là do vấn đề về chất liệu nên có phần không bằng con búp bê do Trần Ca làm ra, nhưng đôi mắt của con búp bê do đối phương làm ra lại giống với mắt của người thật nhất!
“Người đó chỉ sử dụng những vật liệu rất bình thường, làm thế nào lại có thể tạo ra một đôi mắt sống động như vậy được? Rốt cuộc người làm ra nó đã phải quan sát bao nhiêu đôi mắt khác nhau để tạo ra được một đôi mắt như vậy chứ?”
Trần Ca giữ cái đầu giả, anh cũng không thấy đáng sợ lắm, thậm chí ánh mắt còn thêm một chút thưởng thức.
“Khối lượng công việc để làm ra con rối là rất lớn, chỉ dựa vào một mình mình thì đúng là hơi khó. Trong tương lai, nhà ma phải mở nhiều cảnh tượng hơn, số lượng con rối cần phải làm ra cũng ngày càng nhiều, mình nhất định phải tìm một trợ thủ. Người này khá có tài, là một viên ngọc thô chưa được mài giũa, nếu mài thêm một chút có lẽ sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của mình.”
Đầu óc của Trần Ca quay rất nhanh. Anh đứng một mình trong nhà vệ sinh có ma, ôm đầu con rối kinh dị, trong lòng vẫn đang nghĩ về nhà ma của mình.
“Thật quá lãng phí khi để nhân tài như vậy làm một con quỷ giả trong nhà vệ sinh.”
Trần Ca thả tay ra làm cho con rối cứ lắc la lắc lư xung quanh cửa phòng vệ sinh, rồi đi đến phòng thứ năm.
“Có ai ở đó không?”
Anh không biết nhân viên đang trốn trong bóng tối sẽ nghĩ gì sau khi thấy biểu hiện vừa rồi của anh, hiện tại anh chỉ muốn tìm người đã chế tạo ra con rối kia.
“Anh đang ở đâu? Định chơi trốn tìm với tôi sao?”
Giọng điệu của Trần Ca hơi phấn khích, như thể một đứa trẻ đã khám phá ra một món đồ chơi mới.
Trong môi trường kỳ lạ này, lại còn nghe giọng nói của Trần Ca, trái tim Khúc Trường Lâm đứng sau tấm gương cũng run rẩy, thậm chí anh ta còn nghi ngờ rằng du khách bên ngoài đã bị dọa sợ đến phát điên và hiện tại đang ở trong trạng thái rất không bình thường.
Tiếng gõ cửa truyền đến từ phòng thứ năm. Sau khi nghe thấy âm thanh này, nhịp tim của Khúc Trường Lâm cũng dần dần tăng lên.
Anh ta cũng không biết tại sao, như thể lúc này vai trò giữa con mồi và thợ săn đã được hoán đổi. Người đang trốn trong bóng tối như anh ta là nạn nhân, còn người đang lững thững, bám dai như đỉa ngoài cửa lại chính là hung thủ.
“Nếu không mở cửa, tôi sẽ tự đi vào nhé?”
Rõ ràng đó là một câu nghi vấn, nhưng Khúc Trường Lâm lại không thể nghe thấy chút do dự nào trong giọng điệu của người kia.
Cạch!
Cánh cửa của phòng thứ năm được mở ra, Trần Ca hơi thất vọng, liếc mắt nhìn vào bên trong: “Vậy chắc là đang ở trong phòng cuối cùng rồi.”
Khi đến cửa phòng cuối cùng, Trần Ca không đi thẳng vào. Anh tựa người lên ván cửa và lắng nghe một lúc, nhưng không có âm thanh nào trong phòng cả.
Cơ quan trong nhà ma cần tính toán thời gian để khởi động, do đó không thể điều khiển từ xa thông qua camera giám sát, chắc chắn phải có nhân viên của nhà ma trong mỗi cảnh tượng như thế này.
Trần Ca nhìn xung quanh: “Cảnh tượng nhà vệ sinh chỉ có bấy nhiêu đây, người đó sẽ trốn ở đâu chứ? Phòng cuối cùng chắc cũng là điểm đáng sợ, nếu là nhân viên, mình nhất định sẽ không chọn trốn ở chỗ như vậy.”
Nghĩ từ góc độ của nhân viên trong nhà ma, Trần Ca đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn vào khoảng trống nơi người giả rơi xuống trên trần nhà.
“Nhân viên đang trốn trên trần nhà sao?” Trần Ca có một ý tưởng rất táo bạo, anh bước tới chỗ thi thể và nhìn vào cái lỗ trên đầu: “Phía bên kia của lối đi thông với nơi nào vậy?”
Những ma quỷ mà người thường tránh còn không kịp, lại là một bước đột phá trong mắt Trần Ca.
Anh đứng bên cạnh người giả suy nghĩ một lát, trái tim của Khúc Trường Lâm đứng sau tấm gương như treo lên. Anh ta không hiểu đối phương muốn làm gì, hoàn toàn không thể đoán được suy nghĩ của du khách này.
Trần Ca lại bước sang phòng bên cạnh một lần nữa, lấy quyển truyện tranh từ trong ba lô, gọi lão Chu ra.
Anh chỉ tay vào cái lỗ trên đỉnh đầu, lão Chu đã ngầm hiểu.
Trần Ca tiếp tục gõ cửa phòng cuối cùng, lão Chu lặng lẽ đi vào khoảng trống trên trần nhà.
Đối với Khúc Trường Lâm, hiện tại trong nhà vệ sinh đã xuất hiện một cảnh tượng rất kỳ lạ, liên tục có tiếng gõ cửa, nhưng lại không nhìn thấy ai cả.
“Anh ta đang làm gì vậy?”
Hai tay Khúc Trường Lâm nắm lấy điều khiển từ xa, mồ hôi chảy xuôi theo gương mặt, tiếng gõ cửa khiến anh ta cảm thấy tâm phiền ý loạn.
Sự đau khổ kéo dài trong vòng một phút đồng hồ, cuối cùng Khúc Trường Lâm cũng không thể chịu đựng được nữa.
“Nếu anh không muốn đi vào thì tốt nhất nên đi ra đi, chứ cứ làm trò như vậy, muốn hù dọa ai chứ?”
Anh ta đẩy cửa tạo thành một khe hở, cố gắng xác định vị trí của Trần Ca.
Nhưng vào lúc này, anh ta đột nhiên cảm thấy sau gáy có một cảm giác khác lạ, giống như có một con côn trùng bò qua vậy.
Khúc Trường Lâm đưa tay gãi gãi cổ, đầu ngón tay chạm vào thứ gì đó có cảm giác giống như rong rêu, anh ta không suy nghĩ nhiều đã quay đầu nhìn lại.
Một khuôn mặt tái nhợt đang nở nụ cười tươi rói, treo ngược ở phía sau anh ta.
“Tìm được anh rồi.”