“Cậu cũng đừng miễn cưỡng chính mình, tiền phẫu thuật cấy ốc tai điện tử không phải là số tiền nhỏ đối với bất kỳ gia đình bình thường nào.” Bà lão cười hiền từ, dường như bà không tin những gì Trần Ca nói.
Xét về góc độ ăn mặc, đúng là Trần Ca chẳng có chút xíu nào liên quan đến hai chữ doanh nhân, chiếc ba lô sờn rách, quần áo bình thường, cách phối quần áo còn thể nói là gần như không có gu ăn mặc, thứ giá trị nhất trên toàn bộ cơ thể có lẽ chính là cái búa của bác sĩ nát sọ khắc đầy hoa văn đang nhét trong ba lô.
“Đừng lo lắng.” Trần Ca mở truyện tranh ra: “Bà ơi, trước tiên bà cứ đi theo cháu trước đi, nếu như sau này bà muốn gặp lại Giang Minh, cháu sẽ dẫn bà đi tìm cậu bé. Tuy rằng thính giác của cậu bé có chút khiếm khuyết, nhưng lại có thể nghe được tiếng nói của một thế giới khác, cháu cũng không thể đảm bảo rằng sau khi phẫu thuật cấy ốc điện tử cậu bé có còn năng lực đó không, cho nên tốt nhất bà hãy đồng hành cùng cậu bé nhiều hơn trong suốt thời gian phẫu thuật.”
“Ừm, cám ơn cậu.” Bà lão đi vào truyện tranh, cùng lúc đó, chiếc điện thoại màu đen trong túi của Trần Ca đột nhiên rung lên.
Trần Ca lấy điện thoại ra và vuốt màn hình, trên màn hình có hai tin nhắn chưa đọc.
[Nhiệm vụ thí luyện bốn sao Minh Thai đã hoàn thành một phần chín, thính giác của Minh Thai đã bị tổn hại nghiêm trọng. Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm, thời gian của bạn sắp hết!]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm, xin chúc mừng bạn đã tích lũy được một trăm lời chúc phúc của lệ quỷ cùng chấp niệm! Bạn đã nhận được danh hiệu Hoàn Nguyện Sư!]
[Hoàn Nguyện Sư (sự cứu rỗi thực sự không phải là chiến thắng sau khi chém giết lẫn nhau, mà là sức mạnh và sự an tâm có thể tìm thấy trong nỗi đau khổ): Khi bạn có danh hiệu này, hãy giúp lệ quỷ hoặc chấp niệm hoàn thành điều ước của nó, lúc đó độ thiện cảm đối với bạn sẽ tăng mạnh, đồng thời có thể loại bỏ một phần lệ khí của nó.]
“Mình có danh hiệu mới rồi sao? Mình nhận được nhiều lời chúc phúc như thế từ khi nào vậy? Có phải là do các học sinh trong Thông Linh Trong Trường Ma cùng Trường Trung học Mộ Dương không?" Danh hiệu này sẽ tồn tại mãi mãi và sẽ không ngừng phát huy tác dụng, có đôi khi Trần Ca cũng khá là nghi ngờ, tất cả các sự kiện tâm linh mà bản thân anh cứ hở tí lại gặp, rất có thể có liên quan đến danh hiệu ban đầu là Người Được Lệ Quỷ Quan Tâm.
Cất điện thoại màu đen đi, Trần Ca bảo Giang Minh ngủ ngon, còn anh thì bước ra khỏi phòng.
“Vẫn chưa tìm thấy bức tượng làm bằng đất sét có khắc tên Giang Minh, có lẽ đang ở trên người Giang Cửu, thứ đó rất có ích đối với Trương Nhã, mình phải tìm cách lấy nó mới được.”
Ra khỏi nhà Giang Minh, Trần Ca cởi bỏ găng tay và bao giày ra, anh chạy ra khỏi hành lang, tránh được tất cả camera, đi về con đường cũ.
Sau khi rời khỏi khu dân cư, Trần Ca quay đầu lại nhìn qua: “Camera không bắt được mình, cũng không để lại dấu tay và dấu giày, cho dù Giang Minh có lỡ miệng nói ra thì cũng không sao cả, bọn họ hoàn toàn không tìm được chứng cứ.”
Lấy điện thoại di động ra, Trần Ca vô cùng kiêu căng mà gọi video cho Giang Minh còn chưa về nhà.
Điện thoại đã được kết nối, trong đoạn video, Giang Minh lái xe với sắc mặt rất kém: “Trần Ca? Mối quan hệ của chúng ta còn chưa tốt đến mức có thể gọi điện video vào nửa đêm như thế này đâu?”
“Tôi đang ở ngay bên ngoài khu dân cư mà anh sống, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với anh.”
“Trời vừa rạng sáng mà đã chạy đến chỗ tôi sống chặn tôi? Cậu điên rồi sao?" Tâm tình của Giang Minh có vẻ không tốt.
“Nhiều hành vi bất chính rất có thể sẽ giết chết anh, ban ngày tôi gặp anh là chỉ vì muốn nói, mấy anh đặt miếu thờ vào trong nhà ma, thứ đó đã thu hút rất nhiều chấp niệm cùng tàn hồn, người đầu tiên mà chúng hãm hại chính là người lập miếu thờ.” Trần Ca nói năng thành khẩn: “Thực ra anh vẫn luôn bị theo dõi, có thứ gì đó đang lẩn trốn trong cái bóng của anh, cùng anh trở về nhà.”
“Cậu đừng hòng dọa tôi sợ.”
“Tôi đã tốt bụng giúp anh rồi.”
Đoạn video bị gián đoạn, Giang Minh không nhịn được mà cúp máy.
Nhìn màn hình điện thoại đen kịt, Trần Ca cũng không vội vàng mà đứng ở cửa khu dân cư chờ Giang Minh, kế hoạch do anh sắp xếp này có một lỗ hổng cuối cùng, đó chính là Đồng Đồng vẫn còn đang ở trong điện thoại của Giang Minh.
“Lần này Đồng Đồng đã làm rất tốt, mình phải khen ngợi nó mới được.” Trần Ca cầm điện thoại di động của mình, tạo một tài khoản xã hội mới, khóe miệng mỉm cười.
Nửa giờ sau, Giang Minh lái xe trở lại khu dân cư.
Nhìn thấy anh ta đi tới, Trần Ca trực tiếp xách ba lô đi đến giữa đường, dùng thân chắn đường.
“Cậu muốn chết sao?" Giang Minh bấm còi mấy cái, trong lòng vô cùng phiền chán. Đêm nay anh ta từ thành phố chạy tới ngoại ô phía Đông, rồi lại đến ngoại ô phía Tây, chạy một vòng lớn mà cũng không làm được bất cứ điều gì, lại còn không hiểu sao mà bị Giang Cửu chửi một trận lớn nữa.
“Hãy nhớ kỹ thái độ không tốt hiện tại của anh, lát nữa anh sẽ phải đến cầu xin tôi.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra: “Ngôi miếu trong nhà ma của anh có tà tính sâu nặng, thứ mà nó thờ không phải thần linh gì có, tôi xin cảnh báo anh một lần cuối cùng, hãy lập tức phá hủy nó đi, nếu không anh và gia đình của anh đều sẽ bị ảnh hưởng đấy.”
“Tránh ra!” Giang Minh thực sự rất phiền muộn.
“Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, tôi sẽ cho anh thâm một cơ hội cuối cùng.” Trần Ca mở tài khoản xã hội mà anh vừa đăng ký ra, ID của anh có tên là Hoàn Nguyện Sư: “Nếu như vào một đêm khi anh ở trong căn nhà này, thấy trong nhà có vấn đề gì bất thường, hãy liên hệ với người này ngay lập tức, anh ta có thể giúp anh.”
Thái độ Trần Ca rất kiên quyết, Giang Minh thấy bộ dạng của anh giống như nếu như không thêm bạn tốt thì sẽ không cho đi, rơi vào đường cùng nên đành phải lấy điện thoại ra.
“Hài lòng chưa?”
Đồng tử thu nhỏ lại, sau khi nhìn thấy Đồng Đồng quay lại điện thoại của mình, Trần Ca gật đầu: “Người làm, trời sẽ nhìn, anh hãy tự giải quyết cho tốt đi.”
Cất điện thoại đi, một tay Trần Ca xách cái ba lô bước nhanh đi, anh thực sự sợ nếu mình đi quá chậm, sẽ không nhịn nổi mà bật cười.
“Đã loại trừ được Giang Minh, sức mạnh của Minh Thai cũng bị giảm bớt, tối nay cũng coi như là thu hoạch được không tệ.” Trần Ca đi dạo trên con phố yên tĩnh hơn mười phút, cả thành phố dường như chỉ còn lại một mình anh, cảm giác rất thư thái: “Sau khi đêm nay trôi qua, mình cũng chỉ còn sáu đêm nữa, nếu tính thời gian, chắc là cũng đủ rồi.”
Sau khi bước ra khỏi thế giới sau cánh cửa của Giang Minh, Trần Ca đã không còn lo lắng như trước nữa, anh thò tay vào ba lô lấy ra món đồ chơi bằng gỗ đã bị thất lạc nhiều năm trước.
“Mình vẫn còn ký ức về món đồ chơi này, cái bóng có thể cũng còn.” Một hình ảnh hiện lên trong đầu anh, khi anh đang ngồi trên mặt đất và chơi một mình, cái bóng đứng đằng sau nhìn: “Liệu có phải nó đã muốn giết mình từ rất lâu rồi không?”
Trần Ca cất đồ chơi đi, anh luôn cảm thấy thứ này vẫn có thể dùng được trong tương lai.
Vừa kéo khóa ba lô, điện thoại di động của Trần Ca lại vang lên, anh nhìn số điện thoại gọi đến, phát hiện ra Giang Minh đang gọi.
“Có chuyện gì sao?” Mục tiêu đã đạt được, ma điện thoại cũng đã trở lại, hiện tại Trần Ca không có chút lo lắng nào cả.
“Chính là như vậy, sau khi suy nghĩ thật kỹ những lời mà cậu nói, tôi cảm thấy cũng thấy có lý.”
“Tại sao thái độ của anh lại đột nhiên thay đổi vậy?”
“Sau khi về đến nhà, tôi hỏi con trai của tôi, phản ứng của nó rất kỳ lạ, nó khoa tay múa chân một lúc lâu thì tôi mới hiểu được ý của nó.” Giang Minh hạ giọng: “Có người đi vào nhà tôi.”
“Tôi biết ngay mà, anh mau nhìn xuống gầm giường, tủ quần áo và sau cửa phòng vệ sinh xem, nói không chừng người đó vẫn chưa đi đâu.” Giọng nói của Trần Ca rất nghiêm túc, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.