Trần Ca nhìn chằm chằm số điện thoại trên di động, rơi vào trầm tư: “Thu Mỹ áo đỏ có thể đi xuyên qua bộ phim và hiện thực kia vẫn ở trong quyển truyện tranh, lẽ nào Thường Cô vứt cô ấy lại rồi bỏ trốn một mình?”
Mặc dù thời gian ở chung của Trần Ca với Thường Cô không lâu, nhưng anh có thể cảm giác được Thường Cô không phải cái loại người nhát gan sợ chuyện.
Một người đàn ông vì cứu em gái nên đổi mắt quỷ lên người mình, làm sao có thể vứt bỏ áo đỏ chạy trốn một mình?
“Có khi nào anh ta đã gặp phải chuyện gì không thể giải quyết không? Lẽ nào là bởi vì sự xuất hiện của mình khiến anh ta sinh ra cảm giác nguy hiểm?”
Đón xe tới khu nghỉ dưỡng núi Vĩnh Lăng, có được kinh nghiệm lần trước, lần này Trần Ca rất thành thạo leo tường vào trong.
“Quấn áo phơi ở ngoài lần trước vẫn chưa đem vào, đồ vật lung tung ở xung quanh cũng không có bất kì thay đổi gì, vào buổi tối mình đi khỏi đây, Thường Cô cũng bỏ đi luôn?”
Trần Ca ấn công tắc máy cát sét mini, gọi Hứa Âm xuất hiện. Dưới sự đồng hành của Hứa Âm, lần thứ hai anh tiến vào phòng chiếu phim người chết của khu nghỉ dưỡng.
Cửa phòng không đóng, mùi ẩm mốc bay trong không khí, trong phòng bừa bộn, giống như trước khi Trần Ca tới đã có người ở đây lật tìm thứ gì.
“Trên mặt đất không có dấu chân, trên sân khấu cũng không nhìn thấy bùn đất đi từ ngoài vào, băng ghi hình bị lật qua, tất cả những bộ phim ở hậu đài đều bị cắt bỏ...” Trần Ca quan sát vô cùng cẩn thận. Anh không bỏ qua bất kì chỗ nào, kiểm tra trọn cả phòng chiếu phim một lần.
“Hôm qua sau khi mình đi, lại có người tiến vào! Hình như người nọ tìm thứ gì đó ở trong phòng chiếu phim, đáng tiếc cuối cùng lại tốn công trở về.”
Trần Ca tới phòng làm việc của phòng chiếu phim: “Chỗ này cũng có dấu vết bị lục lọi, đối phương không ngừng tìm kiếm, chứng tỏ thứ bọn họ muốn vẫn chưa tới tay.”
Mở máy chiếu phim ra, giao diện đăng nhập cần điền mật mã, mật mã này chỉ có một mình Thường Cô biết.
“Nếu như Thường Cô bị bọn họ bắt lại, thì bọn họ hoàn toàn không cần phải tìm kiếm trong này, khiến cho toàn bộ đồ đạc lộn xộn ngổn ngang.” Trần Ca không biết đám người tới sau là ai, nhưng anh cảm thấy đối phương đã có ý đồ với Thường Cô từ lâu, chỉ là luôn ở trong bóng tối không ra tay. Tối hôm đó mình đột nhiên xuất hiện, rối loạn sắp xếp của bọn họ, cho nên bọn họ mới lập tức hành động sau khi mình rời đi.
“Bí mật lớn nhất trên người Thường Cô chính là con mắt trái lấy được từ Thường Văn Vũ, mà con mắt trái lại là thứ Thường Văn Vũ đem ra từ Thông Linh Trong Trường Ma. Đám người kia bỗng nhiên đến thăm, lẽ nào cũng vì Thông Linh Trong Trường Ma?”
Muốn phá giải những câu đố này, phương pháp đơn giản nhất chính là tìm được Thường Cô, hỏi thẳng anh ta.
Trần Ca mở quyển truyện tranh, thả Thu Mỹ ra, trong đôi mắt của vị áo đỏ đặc biệt này lộ vẻ mơ màng, giống như lúc cô vừa bị thu vào vậy.
“Không thấy Thường Cô, cô có thể liên lạc với anh ta không?" Trần Ca vào thẳng vấn đề. Chỉ còn hơn 20 tiếng nữa là nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma hết hạn, hiện tại mỗi phút mỗi giây đều rất quý giá.
Nghe được không thấy Thường Cô, vẻ mặt của Thu Mỹ chớp mắt xảy ra thay đổi, trên gương mặt hiện ra tơ máu li ti, hai tròng mắt trống rỗng tập trung lên Trần Ca, sắp sửa nhào lên.
“Cô bình tĩnh lại, tôi đang giúp hai người!”
Thu Mỹ còn chưa tới gần, Hứa Âm đã ngăn trước người Trần Ca. Máu tươi sền sệt nhỏ trên mặt đất, toàn bộ phòng chiếu phim đều bị một lớp máu mỏng bao phủ.
Sợ hãi và phẫn nộ đan xen, Thu Mỹ há miệng, phát ra âm thanh the thé.
“Đừng gấp. Nếu như tôi đoán không sai, vật ký thác của cô hẳn là mắt trái hoặc là bộ phim. Bất kể là bộ phim hay là mắt trái, bây giờ chắc chúng đều ở trên người Thường Cô, cô cẩn thận cảm nhận thử vị trí vật ký thác của mình, hẳn là có thể tìm được Thường Cô.”
Trần Ca lặp đi lặp lại rất nhiều lần, Thu Mỹ mới hiểu ý Trần Ca. Cô nhắm mắt, cơ thể dần dần nhạt đi, tơ máu nhanh chóng giảm bớt.
Toàn bộ quá trình kéo dài khoảng 1 phút, sau khi hai mắt Thu Mỹ mở ra lần nữa, trực tiếp xông ra bên ngoài rạp chiếu phim.
“Nhanh! Bám theo cô ấy!”
Không có cách nào trao đổi, Trần Ca chỉ có thể thông qua phương pháp này để tìm Thường Cô.
Thu Mỹ rất nhanh rời khỏi khu nghỉ dưỡng núi Vĩnh Lăng. Cô rời khỏi đường cái, di chuyển nhanh chóng về nơi sâu trong núi Vĩnh Lăng.
Đuổi theo chừng một tiếng, Thu Mỹ mới dừng di chuyển, trước mặt cô là một căn phòng nhỏ mà người gác rừng sống.
“Thường Cô trốn ở chỗ này?”
Trần Ca gõ nhẹ cửa phòng, nhỏ giọng gọi: “Thường Cô? Tôi là Trần Ca, người mà tối hôm đó cùng xem phim với anh, tôi đưa Thu Mỹ trở về rồi.”
Để chứng minh bản thân, Trần Ca bảo Thu Mỹ vào nhà gỗ trước.
Một lát sau, cửa phòng mở ra, Thường Cô gầy gò tiều tụy mặc quần áo cũ rách xuất hiện ở cửa: “Mau vào đi.”
Trong tay anh ta cầm một cái rìu nhỏ, trên cánh tay và hai chân có rất nhiều vết thương, chắc là trong quá trình chạy trốn bị cành cây và bụi gai làm trầy da.
“Anh trốn ở chỗ này làm gì? Ngày đó sau khi tôi về, lại có người tới khu nghỉ dưỡng?" Trần Ca đánh giá căn nhà gỗ, bên trong có đủ các loại đồ dùng hàng ngày và nước lọc, nơi đây chắc là đường lui mà Thường Cô tự chuẩn bị cho mình.
Thường Cô khẽ gật đầu, nắm lấy cái rìu nhỏ đứng ở cửa. Anh ta thoạt nhìn rất mệt mỏi, có điều trên mặt lại không thể hiện ra quá nhiều vẻ kinh hoàng.
“Những kẻ đó là ai? Tại sao lại âm thầm ra tay với anh?" Đây là điều Trần Ca tò mò hơn, toàn bộ Hàm Giang trừ mình ra, hẳn là không có ai cảm thấy hứng thú với "cửa" mới đúng.
“Bọn họ cũng là một đám người đáng thương.” Thường Cô thở dài: “Hoàn cảnh tương tự như em gái Thường Văn Vũ của tôi không ít, nhưng Thường Văn Vũ là người duy nhất tỉnh lại, con của bọn họ có người còn đang hôn mê, có người đã không còn nữa.”
“Người lục tìm đồ ở trong phòng chiếu phim là người nhà của học sinh? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Người đi vào Thông Linh Trong Trường Ma không chỉ có một, nhưng trường hợp đặc biệt có thể tỉnh lại sau khi hôn mê, theo tôi biết chỉ có Văn Vũ, cho nên cha mẹ của những học sinh kia muốn lấy được manh mối từ chỗ tôi.” Thường Cô lê thân thể mệt mỏi ngồi lên ghế: “Xuất phát điểm của bọn họ là tốt, nhưng dùng sai cách, men theo con đường tôi tìm kiếm manh mối mà đi, cuối cùng chỉ có thể cùng nhau rơi xuống vực.”
Anh ta nhấp một ngụm nước trên bàn: “Toàn bộ những gì quay trong phim của tôi đều là chuyện thật, khoảng mười mấy năm trước, tôi phát hiện em gái của mình rất bất thường, giống như trong cơ thể của con bé có một linh hồn khác tiến vào. Vì thế tôi bắt đầu bắt tay vào điều tra, sau này phát hiện ra em gái thường tự độc thoại, giống như đang nói chuyện cùng người nào đó, về sau nữa...”
Thường Cô siết chặt hai tay: “Linh hồn trong cơ thể em ấy đề phòng bí mật bị lộ ra ngoài, đã làm tất cả mọi người trong nhà...”
Nói đến đây Thường Cô không nói tiếp được nữa, trán anh ta nổi lên gân xanh, yên tĩnh một lúc lâu: “Tôi may mắn tránh được một kiếp, nhưng từ đấy về sau tôi cũng không dám trở về căn nhà đấy nữa. Mãi cho đến một ngày tôi tình cờ gặp được Thu Mỹ, sau khi chậm rãi tiếp xúc tôi mới biết, ác linh trong cơ thể Văn Vũ sớm đã tìm được người thế thân, càng đáng sợ hơn chính là người thế thân sẽ tự đi tìm người thay thế tiếp theo, con mắt này giống như một cơn ác mộng không ngừng lặp lại.”
Giọng nói khẽ run lên, qua rất lâu Thường Cô mới tiếp tục mở miệng: “Thu Mỹ là một ngoại lệ. Cho dù cô ấy bị thế thân hại chết, cho dù tràn ngập oán hận với rất nhiều thứ, nhưng cô ấy vẫn giữ được nhân tính cơ bản nhất. Cô ấy không bị mắt trái ăn mòn, chống lại mê hoặc của ma quỷ, vòng tuần hoàn ác mộng kết thúc ở chỗ cô ấy, cô ấy vẫn sống trong cơ thể của em gái tôi mấy năm.”
“Sự thiện lương của cô ấy khiến tôi nảy ra một ý tưởng to gan, chính là thử đổi mắt trái lên người mình, mượn con mắt này tìm kiếm linh hồn em gái.”
“Đáng tiếc phẫu thuật thất bại, hai con mắt của tôi đều xảy ra vấn đề, chỉ có thể thỉnh thoảng nhìn thấy một vài thứ đặc biệt, đây chính là câu chuyện xưa của tôi.”