Cho dù là giọng người phụ nữ hay là giọng của cô bé thì đều nghe rất bình thường.
Nhưng sau khi kết hợp với hoàn cảnh hiện tại cùng lời bài hát kỳ lạ thì mọi thứ lại trở nên khác hẳn.
“Đoạn trước do một cô bé hát, cô bé đang đi tìm mẹ, còn đoạn sau hẳn là mẹ của cô bé hát. Rõ ràng hai mẹ con đang ở trong cùng một phòng, nhưng con gái không thấy mẹ, mẹ cũng không thể chạm được vào con gái, điều này có nghĩa là một trong hai người họ chắc chắn có một người đã trở thành quỷ.” Vương Diễm phân tích rất có lý và rõ ràng, nhưng bạn gái của cậu ta lại phát run vì những lời nói đó.
“Căn phòng này cũng không an toàn, chúng ta phải nhanh chóng rời đi thôi.”
“Không được.” Vương Diễm không lựa chọn rời đi giống như trước mà dứt khoát lắc đầu: “Trước khi giọng nói của người phụ nữ và cô bé vang lên, em có nghe thấy tiếng của hộp nhạc không?”
“Hộp nhạc?” Bạn gái Vương Diễm lộ ra vẻ nghi hoặc: “Hình như có nghe thấy, nhưng liên quan gì đến việc chúng ta rời đi hay không?”
“Một trong những manh mối do ông chủ Trần cung cấp chính là một chiếc hộp nhạc biết tự phát ra âm thanh, chắc chắn sẽ có một manh mối được giấu trong căn phòng này!” Ánh mắt Vương Diễm rất kiên định, như ẩn chứa một loại sứ mệnh nào đó: “Ông chủ Trần đã cung cấp cho chúng ta bốn manh mối. Chúng ta có tất cả mười người đi vào tham quan, nhưng đến tận bây giờ không những không tìm được một manh mối nào trong đó mà thậm chí còn mất liên lạc với nhau.”
“Kết quả này cũng có một phần do sự tự cao tự đại của họ gây ra, nhưng hãy nghĩ kỹ lại mà xem, chúng ta là một tổng thể, nếu như chúng ta lựa chọn bỏ cuộc chỉ vì đồng đội bất tài thì cuối cùng người bị coi thường chính là chúng ta!”
Vương Diễm buông tay bạn gái ra và bước một bước về phía cửa phòng ngủ.
“Đừng đi qua đấy! Bất tài thì bất tài, bị coi thường thì cũng có làm sao chứ, cũng đâu phải là trước đây chưa từng bị coi thường đâu, chúng ta đừng chơi tiếp nữa mà.” Bạn gái Vương Diễm cố gắng thuyết phục.
“Manh mối nằm sau cánh cửa này, em muốn chọn làm kẻ hèn nhát cả đời, hay muốn làm anh hùng trong mấy phút này?” Vương Diễm nhìn điện thoại: “Chỉ còn 10 phút nữa là kết thúc rồi, anh muốn làm một chuyện mà từ trước đến giờ anh chưa làm được.”
Cậu ta nghiến răng và đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn quét qua phòng một cách nhanh nhất có thể.
Cửa sổ đóng chặt, hình như có bóng người ở phía sau tấm rèm dày; ngăn kéo trên bàn trang điểm mở hờ, cái ghế đổ ngang ra; tấm ga trải giường đơn rủ xuống hai bên giường, che kín phía dưới gầm giường, chăn bông vứt lung tung trên giường, giống như đang quấn lấy một người trong giữa.
Đồ đạc nói đến trong bài hát đều ở trong phòng ngủ, thật giống như tất cả những câu trong bài hát đều là sự thật vậy.
“Âm thanh như phát ra từ tủ quần áo.” Hoàn cảnh trong phòng vô cùng kỳ lạ, con ngươi Vương Diễm hơi rung, chậm rãi đi về phía tủ quần áo.
Vương Diễm đưa tay nắm lấy mép tủ, ngay lúc cậu ta định mở cửa thì sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng động nhẹ.
“Ai?” Trái tim gần như nhảy ra khỏi cổ họng, khi Vương Diễm quay đầu nhìn lại thì mới phát hiện bạn gái của mình đã bước đến cửa phòng ngủ, vừa rồi là do cô không cẩn thận đụng vào cửa.
“Vương Diễm, đi thôi, căn phòng này khiến em cảm thấy không ổn.” Bạn gái Vương Diễm thấp giọng thúc giục. Thật ra cô không phải là không thể rời bỏ Vương Diễm, mà chỉ đơn giản là cô không dám rời đi một mình.
“Đừng lo lắng, anh sẽ xong nhanh thôi.” Vương Diễm hít một hơi thật sâu để ổn định tâm trạng, sau đó mở cửa tủ quần áo.
Một mùi ẩm mốc thoang thoảng bay ra, Vương Diễm nhanh chóng phát hiện ra có một chiếc hộp nhạc trên tầng hai của tủ quần áo.
Nó trông hơi cổ điển, đồ được làm hoàn toàn thủ công, có giá trị xa xỉ.
“Khá là đẹp mắt.” Vương Diễm cầm hộp nhạc lên: “Đây chính là gợi ý ông chủ Trần nhắc đến, manh mối có thể giấu ở đâu được chứ?”
Tiếng hát của cô bé và người phụ nữ vẫn còn đang lặp lại ở trong phòng, Vương Diễm đã dần quen với tiếng hát, cậu ta cũng không nhận ra khoảng cách giữa âm thanh đó và cậu ta đang dần gần lại.
“Chẳng lẽ phải mở nó ra?” Sau khi hộp nhạc phát xong một đoạn âm thanh, hình người nhảy múa trên hộp dừng lại và nắp hộp tự động đóng lại, để lộ một mảnh giấy được gắn vào mặt sau của nắp hộp.
“Tìm được rồi!” Vương Diễm hưng phấn cầm tờ giấy lên, trên đó có mấy chữ: [Nhà giam phía sau tủ quần áo, tủ lạnh ở góc bếp, nhà xác cuối bệnh viện, lối ra nằm ở trong ba địa điểm này. Một đường sống, hai đường chết, hãy phó mặc mọi thứ cho may rủi (Sau khi đọc xong hãy đặt tờ giấy lại vị trí cũ, nếu không bạn sẽ phải tự gánh hậu quả).]
Cuối cùng cũng tìm ra manh mối, Vương Diễm rất mừng rỡ, nhưng khi nhìn thấy nội dung trên manh mối lại cau mày: “Chọn một trong ba đường, chọn đúng thì còn dễ nói, nếu như chọn sai, thế là coi như xong.”
Vương Diễm hiểu rất rõ ông chủ Trần, đối phương mà nói là đường sống thì không chắc sẽ là đường sống, nhưng nếu đối phương nói đường chết thì chắc chắn đó sẽ là đường chết.
“Hiện tại mà rút lui thì tất cả cố gắng lúc trước đều là công cốc, cứ liều mạng vậy!” Vương Diễm tự cổ vũ mình. Cậu ta lại đặt tờ giấy lên nắp hộp nhạc, nhưng khi ngón tay chạm vào nắp hộp thì hộp nhạc vốn đang ngừng hoạt động lại đột nhiên vang lên.
Nắp hộp bị mở ra, hai người tí hon đang nhảy múa bên trong, và điều kỳ lạ hơn nữa là có một mảnh giấy mới được đặt giữa hai người tí hon đó.
“Còn có manh mối thứ hai sao?” Vương Diễm vươn tay muốn lấy mảnh giấy, nhưng vừa thò tay vào bên trong hộp thì đầu ngón tay đã cảm thấy lạnh lẽo.
“Đó là...” Bàn tay nhỏ bé tái nhợt đang nắm lấy tay của cậu ta. Vương Diễm nhìn vào bên trong tủ, có một cô gái nhỏ mốc meo đang trốn ở chỗ sâu nhất của tủ.
“Trẻ con không ngoan sẽ bị quỷ bắt đi, cha nói, trẻ con không ngoan sẽ bị quỷ bắt đi!” Tiếng hát của cô bé đột nhiên trở nên nhanh hơn, và cô bé đột nhiên bò ra khỏi tủ.
“Con bé này ở đâu ra vậy?” Vương Diễm phủi tay muốn lùi lại, nhưng cơ thể như đụng phải thứ gì đó, vừa quay đầu lại nhìn thì đúng lúc đối diện với đôi mắt đỏ hoe.
“Tôi trốn dưới giường, trốn trong tủ, đứng trước cửa sổ, cuối cùng chui vào chăn bông của cậu. Tôi nằm ở phía sau cậu, nằm ở phía trước của cậu, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy đôi mắt đỏ của tôi!”
Khuôn mặt gần như phân hủy của người phụ nữ áp vào cậu ta, Vương Diễm sợ đến mức thiếu chút nữa ngất đi, cậu ta phải cắn mạnh vào lưỡi mới tỉnh táo lại được.
“Biến đi!” Quá kinh hãi, Vương Diễm thậm chí còn không dám mở mắt ra nhìn, nhắm mắt vung tay loạn xạ, sau đó liều mạng chạy ra ngoài.
Khi nữ quỷ xuất hiện, bạn gái của Vương Diễm cũng bắt đầu lùi lại, hai người một trước một sau lao ra khỏi căn phòng quái dị kia.
Có lẽ vừa rồi lời khiêu khích của Vương Diễm đã khơi dậy cơn giận dữ của nữ quỷ, hai mẹ con trực tiếp đuổi ra khỏi phòng.
Vương Diễm và bạn gái không dám dừng lại một chút nào, bắt đầu chạy nước rút trên đường lần thứ ba!
“Chúng ta đi đâu bây giờ!” Bạn gái của Vương Diễm hét lớn.
Đầu lưỡi Vương Diễm rất đau, giọng nói cũng mơ hồ: “Anh đã đọc được manh mối! Lối ra có thể ở ba nơi! Đi theo anh!”
Cả thể xác và tinh thần đều đã đến giới hạn, nhưng lần này cũng là lần Vương Diễm có thể tiến đến gần lối ra nhất. Đại não cậu ta quay cuồng: “Tủ quần áo quá phổ thông, không dễ tìm thấy! Chúng ta vẫn chưa tìm thấy tủ lạnh trong nhà bếp! Vì vậy, bây giờ chúng ta chỉ có thể đi đến nơi thứ ba thôi: Nhà xác ở cuối bệnh viện!”
Chạy về đường cũ, Vương Diễm kéo bạn gái và chạy như điên về phía nhà xác bệnh viện.
“Chọn một trong ba! Mình không tin vận may của mình lại kém đến vậy! Lần này mình nhất định phải qua cửa!”