Trước khi đám thi thể tới nơi, Trần Ca đóng cánh cửa máu lại.
Trong khoảnh khắc cánh cửa khép lại, sương máu bám lên người Trần Ca, tạo thành một lớp màng máu rất mỏng.
“Hình như thế giới đằng sau cánh cửa này không giống với Khu Nội Trú Số Ba và thôn Hoạt Quan.”
Trần Ca đưa tay sờ lớp màng máu trên da, anh cảm thấy cả người bị bọc lại, hô hấp hơi khó khăn, cực kì không thoải mái.
“Mình ở trong thôn Hoạt Quan và Khu Nội Trú Số Ba nhưng chưa từng gặp phải tình huống sương máu bám lên người.”
Trong lòng anh cảm nhận thấy một nỗi bất an vô hình, anh lấy quyển truyện tranh ra, phát hiện trên quyển truyện tranh cũng có một lớp màng máu mỏng tang.
Trần Ca đi tới góc, nhỏ giọng gọi nhóm Diêm Đại Niên và lão Chu nhưng lại không nhận được bất kì hồi đáp nào.
Trần Ca lại mở ba lô ra, ấn công tắc máy cát-sét mini, nhưng cho dù anh có ấn thế nào thì máy cát-sét mini đều không thể hoạt động bình thường, đến cả tiếng dòng điện kêu rè rè cũng không nghe thấy.
“Lớp màng máu có thể cắt đứt liên hệ của mình và ma quỷ?” Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, anh không hề manh động: “Ở trong thôn Hoạt Quan, mình từng gặp nữ quỷ nhảy giếng khống chế sương máu của thế giới sau cánh cửa. Trong Khu Nội Trú Số Ba, cơ thể của Môn Nam cũng từng dung hợp lại với sương máu, từ đây có thể thấy người đẩy cửa có thể thao túng được sương máu.”
Trần Ca suy nghĩ trong lòng: “Mình vừa vào cửa đã bị sương máu bao lại, đây là bố trí mà bác sĩ Cao để lại trước khi rời đi, nói cách khác ông ta vốn chưa rời khỏi Cửu Giang mà chỉ dùng ma quỷ đặc biệt lừa gạt cảnh sát, bây giờ ông ta trốn trong thế giới sau cánh cửa, lặng lẽ điều khiển sương máu của thế giới sau cánh cửa?”
Bác sĩ Cao là đối thủ mà Trần Ca không mong muốn gặp phải nhất, xét từ phương diện nào cũng đều như vậy.
“Thời gian dừng lại trong sương máu càng dài, lớp màng máu này lại càng dày, hơi khó giải quyết.”
Không có ma quỷ, Trần Ca chỉ có thể dựa vào búa của bác sĩ nát sọ trong tay và mèo trắng từng nuốt chửng tơ máu, cục diện khá bất lợi đối với anh.
Trong lòng hơi hoảng sợ, Trần Ca ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn thoáng qua bóng của mình. Anh đưa tay chạm vào, trên cái bóng không có lớp màng máu.
“Cô ấy vẫn ở đây.”
Trần Ca cảm thấy vững lòng hơn nhiều, anh thử gọi tên Trương Nhã trong lòng, loáng thoáng có thể nghe được có người đang nói chuyện, có điều hình như khoảng cách giữa hai người rất xa, cho dù anh có sử dụng thiên phú Tai Quỷ cũng vẫn không nghe rõ.
“Đây là chỗ nào vậy? Tôi hơi khó thở.”
Cơ thể Lý Húc và Mã Uy cũng bị một lớp màng máu bao trùm, điều kì lạ là hình như hai người họ không nhìn thấy lớp màng mỏng kia, chỉ không ngừng sờ cổ mình, giống như trên cổ có một sợi dây thừng vô hình.
“Đừng hoảng loạn, cho dù nhìn thấy cái gì cũng phải giữ tỉnh táo.” Sau khi Trần Ca nói xong thì vặn chốt cửa, lại mở cánh cửa máu ra.
1 phút đã trôi qua, bên ngoài cánh cửa là một thế giới vô cùng hoang đường và đáng sợ.
Đường đi méo mó giống như một đoạn ruột quanh co, bức tường ở cả hai bên phình ra như cơ quan nội tạng của sinh vật, mặt ngoài là một lớp màng máu trong suốt.
Những thứ trông như mạch máu giăng khắp nơi trên đỉnh đầu, trong đó còn có vô số tơ máu đang di chuyển.
Một màu đỏ máu, từ xa nhìn lại, bản thân thế giới này giống như một sinh mệnh dị dạng.
“Đây chính là thế giới trong mắt bác sĩ Cao?”
Rốt cuộc tâm lý của một người phải xuất hiện thay đổi đến cỡ nào mới có thể tưởng tượng thế giới sinh sống của mình thành hình dạng như vậy?
“Rốt cuộc mỗi ngày bác sĩ Cao suy nghĩ những thứ gì?”
Cánh cửa ở thôn Hoạt Quan do nữ quỷ nhảy giếng đẩy ra, trong mắt cô ta toàn bộ thôn dân đều là súc sinh dị dạng, khát vọng mãnh liệt nhất của cô ta khi đó chính là chạy trốn, tuyệt đối không để bị phát hiện.
Cho nên thế giới sau cánh cửa mà cô ta đẩy ra có sương máu dày đặc bất thường, tầm nhìn chỉ khoảng một hai mét, hình ảnh của thôn dân cũng như cô ta mong muốn, toàn bộ biến thành quái vật hình người.
Tương tự như vậy, thế giới sau cánh cửa Khu Nội Trú Số Ba, bệnh nhận tựa như cái xác không hồn, dưới gầm giường là bàn tay gãy tượng trưng cho nỗi sợ hãi, còn có bóng quỷ cao gầy tượng trưng cho dục vọng và vân vân.
Những điều này đều là ấn tượng của Môn Nam về thế giới mơ hồ, các loại tình cảm phức tạp đều được cụ thể hóa thành quái vật trong mắt của đứa trẻ.
Nhà xác dưới lòng đất chính là cánh cửa thứ ba mà Trần Ca tiến vào, mà thế giới sau cánh cửa này cũng là đáng sợ nhất, khiến Trần Ca không thể nào hiểu được.
“Thế giới phía sau cánh cửa sẽ không bịa đặt, đây mới chính là nội tâm thật sự của bác sĩ Cao.” Trần Ca quay đầu nhìn thoáng qua: “Thế giới biến thành cơ quan nội tạng với máu và thịt, nhưng căn phòng đặt bức ảnh của vợ ông ta lại không xảy ra thay đổi gì, nơi đây hẳn là thiên đường cuối cùng trong lòng ông ta.”
Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, suy nghĩ trong chốc lát, cẩn thận gỡ bức ảnh trên tường xuống rồi cất vào ba lô của mình.
Lúc mở khóa kéo ra, Trần Ca bất ngờ phát hiện trong ba lô của mình còn chứa một cái mô hình đầu người, nếu như không phải bỏ bức ảnh vào, anh đã sớm quên béng mất thứ này.
Đầu người kia núp ở chỗ sâu nhất trong ba lô, hình như đang run rẩy.
Trần Ca đưa tay sờ lên mặt nó, sau đó lấy ra: “Quái lạ, trên mặt thứ này lại không bị màng máu che phủ, chẳng lẽ vì nó vốn là đạo cụ trong nhà xác dưới lòng đất?”
Đột nhiên lấy từ ba lô ra một cái đầu người, Lý Húc với Mã Uy vốn đang khó thở, nhìn thấy cảnh như vậy suýt nữa thì bất tỉnh. Sau khi hai người bọn họ lấy hết can đảm tới gần, nhìn ra là một cái mô hình mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Có điều chuyện xảy ra sau đấy lại khiến bọn họ căng thẳng hẳn lên.
Trần Ca đặt mô hình đầu người lên cái giường đôi, giơ búa của bác sĩ nát sọ, đứng đối diện cái đầu người: “Nói cho tao biết làm thế nào để loại bỏ lớp màng máu này? Nói hết toàn bộ những gì mày biết!”
Trong phòng bỗng nhiên trở nên thật yên lặng, trừ Trần Ca ra, những người khác không ai dám lên tiếng.
Biểu cảm của mô hình đầu người như xuất hiện thay đổi, lỗ tai Trần Ca khẽ động, nghe được tiếng cầu xin tha thứ mơ hồ.
“Là nó đang nói chuyện?”
Thiên phú Tai Quỷ bắt đầu có tác dụng, Trần Ca buông búa của bác sĩ nát sọ xuống, ghé tai bên mô hình đầu người, hỏi lại một lần nữa câu hỏi vừa nãy.
Đoán không ra phương hướng, cũng không biết là truyền tới từ chỗ nào, Trần Ca chỉ nghe được một âm thanh mang theo tiếng nức nở truyền vào trong tai mình.
Âm thanh này rất ngắn, nghe mấy lần Trần Ca mới nghe rõ, đối phương chỉ nói có hai chữ: Cho phép.
Trần Ca bỏ mô hình đầu người xuống, bắt đầu suy nghĩ hàm nghĩa của hai chữ này: “Ý của nó là, muốn loại bỏ lớp màng máu, những người ngoại lai như chúng ta bắt buộc phải nhận được sự cho phép của thế giới sau cánh cửa mới được? Mình và hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ là kẻ thù, muốn nhận được sự cho phép của thế giới sau cánh cửa không dễ dàng.”
Trần Ca cho mô hình đầu người vào ba lô, thử bước một bước ra bên ngoài cánh cửa.
Giày giẫm trên mặt đất chẳng khác nào giẫm lên thịt, rất mềm, rất trơn, còn có cảm giác nhớp nhúa.
Đây tuyệt đối không phải trải nghiệm tốt đẹp gì, nếu như người thường đi vào con đường như vậy có khi sẽ gặp ác mộng cả đời.
“Hai người không cần phải miễn cưỡng chính mình, có điều tốt nhất vẫn nên theo tôi.”
Trần Ca bước ra bước thứ hai, trong các huyết quản thô to trên đỉnh đầu có máu chầm chậm chảy qua, đường dưới chân thỉnh thoảng sẽ tự rung động.
“Địa hình giống với thế giới ngoài cửa, chỉ có điều vách tường, mặt đất và toàn bộ mọi thứ có thể nhìn thấy đều biến thành máu thịt.” Trần Ca hít sâu một hơi, đặt mèo trắng lên ba lô, xách theo búa của bác sĩ nát sọ bước lên trên lối đi.