“Cậu đừng nói bậy, cẩn thận rước họa vào thân.”
Ông cụ Bạch rất để ý đến những thứ này nhưng Trần Ca thì hoàn toàn khác: “Không sao đâu, hai người chỉ cần theo sau cháu là được rồi.”
Anh cầm cây búa của bác sĩ nát sọ đi ngang qua sân, đi thẳng vào trong nhà.
Bố cục của ngôi nhà cũ rất thú vị, hai bên sảnh chính đều có một phòng ngủ, trong phòng ngủ không có giường nhưng mỗi phòng lại để một cỗ quan tài.
“Hai người có phát hiện tất cả các ngôi nhà trong thôn quan tài đều có chung một đặc điểm không?” Tay Trần Ca nắm cán búa, mắt liếc nhìn xung quanh.
“Có quan tài trong nhà phải không?” Ông cụ Bạch lót quần áo lên để đẩy cửa mở ra, ông không muốn chạm vào bất cứ thứ gì ở đây.
“Không phải.” Trần Ca lắc đầu: “Hình như những ngôi nhà cũ ở thôn quan tài đều không có bếp lò.”
Lão Ngụy và ông cụ Bạch liếc nhìn nhau, nếu Trần Ca không nói thì họ cũng không nhận ra vấn đề này.
“Bếp lò là nơi dùng để nhóm lửa nấu ăn, không có bếp lò thì bình thường họ ăn cơm ở đâu?” Trần Ca ngồi trên chiếc ghế trong nhà, tốc độ nói chậm lại: “Hay là họ không cần ăn gì cả? Đây là âm trạch để cho người chết ở sao? Nếu nghĩ theo hướng này, phòng ngủ không có giường mà để quan tài là hết sức bình thường.”
Giọng nói của anh rất bình thản nhưng lại khiến hai người nghe sởn gai ốc.
“Treo lồng đèn giấy trắng, trên cửa dán chữ phúc đảo ngược màu trắng, đặt quan tài trong nhà, cả thôn này có phải là một minh thôn không?” Trần Ca nhớ lại tài liệu mà anh tham khảo khi xây dựng cảnh tượng Minh Hôn: “Trước đây cháu đã từng nghe một câu chuyện là có một thôn làng nằm sâu trong núi đã bị tàn sát bởi chiến tranh, mấy năm sau có người đi lạc đường trong núi vô tình đi vào thôn này. Kết quả là người đó nhìn thấy mọi căn nhà trong thôn đều đang làm đám tang, sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng kỳ lạ, người đó không dám hỏi nhiều, đến nửa đêm thì chạy trốn khỏi thôn. Khi anh ta quay lại thôn để xem vào lúc trời sáng thì thấy thôn này đã bị bỏ hoang trong một thời gian dài, vốn không có dấu vết của sự sống.”
“Vậy ý cậu là bây giờ chúng ta đã đi vào một minh thôn phải không?” Lão Ngụy hỏi với vẻ không chắc chắn.
“Tình huống ở thôn quan tài còn phức tạp hơn minh thôn, cháu luôn cảm thấy ở đây đang che giấu một bí mật lớn.” Trần Ca để cây búa nát sọ lên đùi, dùng tay chống cằm: “Thành phần của người dân trong thôn này tương đối phức tạp, bao gồm người dân bản địa biến thành ma, những người dân làng trước đây chạy trốn khỏi thôn quan tài cuối cùng bị bắt trở lại và còn những người ngoài như chúng ta.”
“Hồn ma của bà lão không nói dối về chuyện người ngoài, ngoài chúng ta ra còn có người cũng bị mắc kẹt trong thôn này, mặc kệ đối phương là ai, cháu cảm thấy mọi người cần phải đoàn kết với nhau.”
“Vậy làm thế nào để đoàn kết? Bây giờ chúng ta vốn không tìm thấy họ.”
“Việc này chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến, chú ý để mắt một chút.” Trần Ca nói xong thì nhìn ra bên ngoài, vốn là anh chỉ vô tình lướt mắt qua nhưng lại phát hiện có một nửa khuôn mặt người đang nằm sấp trên tường.
“Có người!” Anh đứng dậy ngay lập tức.
Âm thanh đột ngột phát ra khiến lão Ngụy và ông cụ Bạch cũng cảnh giác cao độ: “Cậu đã nhìn thấy gì vậy?”
“Có một khuôn mặt người trên tường, hình như cháu từng nhìn thấy nó ở trong ngôi nhà cũ đầu tiên, lúc đó nó chỉ xuất hiện trong chớp nhoáng, sau đó cháu nhìn thấy áo liệm đi ra khỏi cửa và vẫn luôn đi theo chúng ta.” Trần Ca kể lại cảnh tượng lúc đó cho lão Ngụy và ông cụ Bạch lần nữa.
“Hắn ở bên cạnh, chúng ta có nên qua đó xem xem không?” Lão Ngụy chỉ đưa ra đề nghị nhưng bản thân ông cũng không muốn chạy lung tung nữa.
“Nếu người đó một lòng muốn chạy, chúng ta qua đó cũng không thể bắt được hắn.” Trần Ca nhìn lên bức tường: “Cháu luôn cảm thấy hắn cứ đi theo chúng ta vì một mục đích khác, không giống như muốn làm hại chúng ta.”
Ngay khi anh vừa dứt lời, cánh cửa của ngôi nhà cũ từ từ mở ra hai bên, một chiếc áo liệm lớn màu đỏ đứng ở cửa.
“Đừng sợ, đây là thứ đã đi theo sau chúng ta.”
Trong đêm tối, cánh cửa lớn của ngôi nhà cũ bị mở ra, bên ngoài có một chiếc áo liệm đứng đó, bất kỳ ai nhìn thấy cảnh tượng này đều sẽ cảm thấy hoảng loạn.
“Rốt cuộc anh là người hay là quỷ?” Trần Ca đứng trong nhà, giấu cây búa của bác sĩ nát sọ sau lưng.
Có vẻ như đối phương cũng đang ngập ngừng, phải mất một lúc mới đưa ra quyết định.
Áo liệm mở ra từ giữa, có một người đàn ông vừa lùn vừa ốm trốn bên trong.
Anh ta căng mặt, mở miệng một lúc lâu mới nói câu đầu tiên: “Tôi đến đây để giúp mọi người.”
“Giúp chúng tôi sao? Được rồi, vào đây rồi từ từ nói.” Trần Ca mỉm cười thân thiện, anh cầm cây búa trong tay, muốn lừa người đó vào trong nhà trước.
Người đàn ông lắc đầu, anh ta đi theo Trần Ca suốt quãng đường nên biết rõ người thanh niên tốt bụng trước mặt mình này rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào.
“Tôi sẽ nói ở ngoài này.” Người đàn ông đặt áo liệm sang một bên, khi anh ta hoàn toàn “rời khỏi” áo liệm, Trần Ca mới nhìn thấy cánh tay của người này bên lớn bên nhỏ, phát triển dị dạng.
“Ngay khi mọi người vừa vào thôn tôi đã phát hiện ra mọi người nhưng chưa kịp đợi tôi đến gần, ba người đã bị lệ quỷ lừa đi. Tôi không yên tâm nên đã mặc áo liệm của lệ quỷ đi theo sau mọi người, muốn cứu mọi người rời khỏi đây.”
Giọng nói của người đàn ông rất chân thành nhưng Trần Ca không tin người này khi không lại chịu mạo hiểm như vậy để cứu mấy người không liên quan gì tới anh ta: “Anh đi theo chúng tôi suốt chặng đường chỉ là để cứu chúng tôi sao?”
“Cứu mọi người cũng là cứu chính tôi, nói ra có thể mọi người không tin, nếu tối nay không thể thoát khỏi thôn này thì tất cả đều phải chết.” Giọng nói của người đàn ông rất thấp nhưng có thể nghe ra nỗi sợ hãi và bất an của anh ta: “Tối nay cánh cửa sẽ mở ra, thứ đó lại chạy ra khỏi cửa.”
“Tối nay cánh cửa sẽ mở ra?” Trần Ca cau mày: “Anh có phải là dân bản địa không? Có thể nói cho chúng tôi biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với thôn Hoạt Quan không? Tại sao lại trở thành như bây giờ?”
“Thôn Hoạt Quan sao? Cái tên này cũng khá là phù hợp.” Người đàn ông đóng cánh cửa gỗ đi đến giữa sân, từ vẻ ngoài không thể nhìn ra được cậu ta bao nhiêu tuổi: “Không ai biết ban đầu thôn làng này tên gì, còn về việc trở thành như bây giờ, có lẽ nguyên nhân ban đầu có liên quan đến một người phụ nữ.”
“Thôn của chúng tôi nằm sâu trong núi, bị cô lập với thế giới bên ngoài, chuyện này dẫn đến mọi thứ hỗn loạn, đàn ông trong thôn rất khó để lấy vợ, hôn nhân cận huyết sẽ dẫn đến đời sau biến thành đủ loại hình dáng.”
“Lúc đó, trong lòng trưởng thôn suy nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau này sẽ mất gốc, tuyệt chủng. Sau khi bàn bạc với dân làng thì quyết định “lừa vợ” bên ngoài núi về.”
“Trong mấy lần đầu không có chuyện gì xảy ra, con dâu mới không nghe lời thì nhốt lại, không cho uống nước hay ăn cơm, dám chạy trốn thì sau khi bắt được sẽ bị đánh dã man, từ từ cũng trở nên ngoan ngoãn.”
“Mãi đến một lần, họ đem về một cô gái trẻ của một gia đình có học thức, tính tình rất thẳng thắn, chết cũng không chịu phục.”
“Người đó đã chạy trốn nhiều lần nhưng sau đó gần như bị đánh chết.”
“Đến khi người phụ nữ đó có con mới không chạy trốn nữa, mọi người trong thôn nghĩ rằng người phụ nữ này sẽ không phản kháng nữa.”
“Kết quả không ai ngờ được là người phụ nữ này đã nhảy xuống giếng khi gia đình họ đang vui vẻ và chuẩn bị làm đám cưới.”