“Quả thật bọn họ không giống với những loại tội phạm khác, bọn họ có mục đích và điên rồ hơn nhiều.” Trần Ca nhớ lại một câu chuyện mà mình nghe được trong Hiệp hội kể chuyện lạ: “Đám điên đó từng làm một người đàn ông trung niên chết đuối trong thùng nước, mà lý do là để chữa bệnh cho một người bạn của mình.”
“Giết người để chữa bệnh ư?” Đội trưởng Nhan cảm thấy quá hoang đường.
“Bệnh nhân đó đã bị bạo lực gia đình từ nhỏ, cha của tên đó từng nhấn hắn ta vào ao nước nhiều lần, đồng thời đe dọa, nhục mạ và nói rõ là muốn nhấn chết hắn ta. Điều này đã tạo nỗi ám ảnh tâm lý không cách nào xóa nhòa cho hắn.”
“Sau khi trưởng thành, bệnh nhân ấy vừa gặp nước là sợ hãi, thậm chí mỗi lần uống nước cũng cảm thấy linh hồn của mình chìm ngập trong đó tạo cảm giác không thể hít thở nổi.”
“Kế hoạch trị liệu mà những bệnh nhân khác lập ra cho hắn ta là xóa đi nguồn gốc của nỗi sợ hãi, trong mắt bọn họ thì hắn ta không sợ nước mà là sợ cha của mình.”
Một trong những thành viên của Hiệp hội đã kể lại câu chuyện khi được nữ phát thanh viên radio hỏi, Trần Ca đã nhớ nó.
“Trong Khu Nội Trú Số Ba có một đám người điên, rõ ràng là chính bọn họ không bình thường, có bệnh tật nhưng lại không chấp nhận phương pháp trị liệu đại chúng mà muốn tự chữa trị bằng phương pháp của chính mình.”
Lời nói của Trần Ca khiến đội trưởng Nhan im lặng suy tư: “Luật pháp bảo vệ quyền cá nhân của công dân, bất cứ ai cũng không được cướp đi mạng sống của người khác trái phép. Dù đám người điên đó làm vậy vì mục đích gì đi nữa, bọn họ đều không thể tránh khỏi sự trừng trị của luật pháp.”
“Cháu sẽ không bào chữa cho đám người điên đó, cháu chỉ trần thuật sự thật cho chú thôi.” Trần Ca vừa nghe điện thoại vừa đi tới đi lui trong phòng: “Người chết lần này đều là kẻ có tội, đôi mắt cũng bị móc ra, điểm chung của hai vụ án giết người này rất rõ ràng, rất có thể đám người điên đó lại tiến hành trị liệu đặc biệt cho bạn của mình nữa.”
“Loại bệnh tâm thần gì sẽ có liên quan đến mắt và phạm tội?” Đội trưởng Nhan cũng suy nghĩ, cảm thấy Trần Ca nói có lý.
“Cháu cũng không biết, có điều các chú phải tranh thủ thời gian, hiện tại các chú đã phát hiện ra hai nạn nhân, và theo sự hiểu biết của cháu về đám người điên đó thì bọn họ thích con số 3 nhất.”
“Ý của cậu là sẽ còn người bị hại nữa xuất hiện ư?”
“Dù làm gì thì đám người điên ấy đều cố đạt đến mức 3, nguyên nhân cụ thể thì cháu cũng không rõ lắm.”
Trần Ca gần như đã nói hết những gì mình biết, Hiệp hội kể chuyện lạ cũng là kẻ địch của anh nên trợ giúp cảnh sát cũng là giúp bản thân anh.
“Được, chúng tôi sẽ tăng cường canh gác.”
Sau khi cúp máy, Trần Ca làm sao cũng không thể ngủ nổi.
“Hiện giờ Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ còn ba thành viên, Hùng Thanh sa lưới, nhưng chắc hắn ta không phải là thành viên của Hiệp hội, bằng không với tính cách của hắn ta thì mình đã bị chỉ ra vào hôm tụ hội thứ tư đó rồi.”
“Có thể xác định chỉ còn ba người trong số những bệnh nhân tâm thần trốn khỏi Khu Nội Trú Số Ba còn sống, bao gồm: Vương Thanh Long, Hàn Bảo Nhi ở phòng bệnh số 6 và Ngô Phi ở phòng bệnh số 9.”
“Cảnh sát đã chứng thực chuyện Vương Thanh Long luôn ở trong nhà vào hôm thứ tư, cậu ta không phải là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ, lệ quỷ trên người cũng lén lút chạy ra từ đằng sau cánh cửa.”
“Vậy hiện tại lại xuất hiện một vấn đề, trong ba người còn lại của Hiệp hội thì chỉ có tối đa hai người là bệnh nhân tâm thần ban đầu của Khu Nội Trú Số Ba.”
Trần Ca đã lấy được rất nhiều tin tức liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ, ví dụ như giọng nói của hội trưởng rất quen, là người anh từng gặp, ví dụ như số mười biết anh, thái độ với anh khá mơ hồ, không rõ lập trường.
“Lúc điều tra viên nhảy lầu đã trăn trối hai chữ “Môn Nam”, lẽ nào ba thành viên Hiệp hội đó theo thứ tự là Ngô Phi, Hàn Bảo Nhi và Môn Nam?”
Có điều Trần Ca lại bỏ đi suy đoán này sau khi suy nghĩ, bởi vì anh không thể tin tưởng lời nói của kẻ địch được. Lúc ấy điều tra viên bị người của Hiệp hội kể chuyện lạ điều khiển nên rất có thể tin tức mà ông ta để lại có tác dụng đánh lừa anh.
“Dù điều tra viên đó nói thật hay giả thì ít nhất mình cũng có thể lấy được tin tức rất quan trọng từ lời nói của ông ta, người điều khiển ông ta biết rõ về chuyện của Môn Nam, bằng không người đó sẽ không nói ra tên của cậu ta vào phút chót như thế.”
“Ngô Phi có hành tung chưa rõ và trốn ở góc tăm tối nhất trong thành phố, còn Môn Nam thì khác, cậu ta sống cuộc sống như người bình thường nên có thể được tìm thấy bất cứ lúc nào, cả hai đều không phải là điểm đột phá tốt nhất.” Trần Ca chỉ suy tư trong chốc lát đã đặt Hàn Bảo Nhi là mục tiêu kế tiếp của mình.
“Cứ đi từng bước rồi đưa hết cả bọn vào ngục giam, vậy thì không cần suy đoán rốt cuộc hội trưởng là ai nữa.”
Trần Ca đắp kín chăn, để đại não trống không rồi dần ngủ say.
8 giờ rưỡi sáng, Trần Ca duỗi người và rời giường, tắm nước lạnh. Lúc đi ngang qua cửa nhà vệ sinh ở tầng một, trái tim của anh bỗng nhảy lên.
Tấm bảng trên cửa nhà vệ sinh xuất hiện những khe hở rất nhỏ, tựa như một đôi mắt híp lại và mang theo ác ý rình mò thế giới bên ngoài cánh cửa.
“Lại có thứ gì đó xuất hiện ở sau cửa vào 12 giờ khuya, chắc hẳn nó đã tạo ra mấy cái khe này.”
Trần Ca dùng ván gỗ đóng đinh cửa nhà vệ sinh tầng một, vì đã lâu không thấy xảy ra sự cố gì nữa nên anh cũng dần yên tâm hơn và không để ý đến nó nữa.
Sau khi vô tình phát hiện ra cái khe trên cửa, Trần Ca bỗng thấy hơi bức bách: “Khe trên cửa rất đều và trơn nhẵn, đây là loại ma quỷ mà mình chưa từng thấy.”
Thế giới phía sau cửa còn quá thần bí với anh, hiện tại anh vẫn chưa muốn trêu chọc chúng: “Hiệp hội kể chuyện lạ nắm giữ phương pháp đóng cửa, hẳn là nhân cách chính của Môn Nam cũng biết rõ một vài bí mật, hiện tại cánh cửa nhà ma của mình lại xuất hiện sự thay đổi, xem ra nhiệm vụ về Khu Nội Trú Số Ba không thể kéo dài tiếp nữa rồi.”
Lúc rời khỏi nhà vệ sinh, Trần Ca đã có quyết định.
Khu vui chơi mở cửa vào lúc 9 giờ, cửa phòng nghỉ ngơi của nhà ma đã chật ních người chỉ trong hai mươi phút, trong đó còn có vài gương mặt quen thuộc với vẻ rất hưng phấn, thỉnh thoảng còn nói chuyện với bạn bè bên cạnh, trong giọng nói ấp ủ sự chờ mong.
“Đây là thứ mà mỗi một người chủ nhà ma muốn nhìn thấy, tác phẩm của mình được công nhận và thu hút ngày càng nhiều người đến tham quan.”
Trần Ca đeo mặt nạ bác sĩ nát sọ, nét mặt dần thay đổi. Không dễ gì mới đi đến ngày hôm nay, anh tuyệt đối sẽ không để một cánh cửa hủy diệt mọi tiếng tăm mà nhà ma giành được từ trước đến nay.
“Trước khi nhiệm vụ tập luyện cảnh tượng kinh dị ba sao tại thôn Hoạt Quan biến mất, mình nhất định phải bắt gọn Hiệp hội kể chuyện lạ và tìm ra cách đóng cửa từ bọn họ.”
Ông chủ Trần tỏa ra sát khí mang đến trải nghiệm càng tốt hơn cho các vị khách, tiếng kêu la thảm thiết trong nhà ma không ngừng vang lên và kéo dài cả một ngày.
3 giờ chiều, đội trưởng Nhan lại gọi cho Trần Ca vài lần nữa. Bởi vì khi ấy anh đang tập trung đuổi theo khách tham quan tại nhà ma nên không nghe thấy.
Mãi đến khi Trần Ca kết thúc kinh doanh, chuẩn bị tẩy trang mới thấy nên vội gọi lại cho ông.
“Đội trưởng Nhan, chú bắt được hung thủ rồi à?” Trần Ca lau lớp trang điểm trên mặt đi và cho Từ Uyển tan ca trước.
Đội trưởng Nhan không trả lời, hồi lâu sau mới nói một câu: “Người chết thứ ba đã xuất hiện, đó là một công chức tại Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang, trạng thái tử vong cũng y như hai người bị hại trước đó.”