Trong khi Trương Nhã đang ngủ say, Hứa Âm đã từng nhiều lần bảo vệ Trần Ca, lúc đó một người và một quỷ đều rất yếu, mỗi lần đều phải vào sinh ra tử, tranh giành từng cơ hội sống sót một.
Những lệ quỷ mà Trần Ca tin tưởng nhất chính là Trương Nhã và Hứa Âm, mối quan hệ giữa bọn họ đã vượt quá khoảng cách giữa sự sống và cái chết.
“Anh có chắc là muốn nuốt sống vân đen của hung thần không?” Trần Ca rất nghiêm túc nhìn Hứa Âm, mặc dù Hứa Âm là ứng cử viên thích hợp nhất, nhưng anh sẽ không bao giờ ép buộc anh ta.
Để đạt được sức mạnh thì sẽ cần phải chịu đựng những nỗi đau không thể tưởng tượng được.
Gần như mới chỉ chạm vào nó, da thịt của Hứa Âm đã bắt đầu nứt ra từng mảng lớn, nếu như nuốt nó vào trong cơ thể, anh ta sẽ phải chịu đựng đau đớn như thế nào chứ?
Đường vân đen đốt cháy da thịt, tốc độ chữa trị của tơ máu vừa đủ đuổi kịp tốc độ hủy diệt, Hứa Âm yên lặng nhìn đường vân đen trên đầu ngón tay, sau đó gật đầu.
Không ai biết Hứa Âm thực sự đang nghĩ gì trong lòng, có thể anh ta cảm thấy áp lực do hung thần đang mang đến, hoặc có thể anh ta biết hoàn cảnh của Trần Ca không ổn, cuộc khủng hoảng sinh tử khiến anh ta nhận ra rằng sức mạnh của mình không đủ để bảo vệ tất cả mọi thứ mà anh ta đang coi trọng.
Anh ta chưa bao giờ nói nhiều nhưng trong thâm tâm anh ta biết rằng mình đang dần không muốn mất đi thứ gì nữa.
“Đừng quá ép buộc bản thân.” Trần Ca và những nhân viên nhà ma khác đều nhìn Hứa Âm, Hứa Âm ở trung tâm của đám “người” từ từ giơ cánh tay lên, nuốt lấy đường vân màu đen của hung thần vào bụng.
Ngay lúc đường vân đen đi vào, vô số mạch máu đen dày đặc hiện ra trên mặt và cổ của Hứa Âm, trái tim màu đỏ trong lồng ngực đang đập điên cuồng.
Nỗi đau hiện tại anh ta đang phải chịu đựng, người khác chỉ cần nhìn vào cũng đã không thể chịu đựng được.
Biểu cảm của Hứa Âm cũng dần dần biến dạng, đau đớn và tuyệt vọng tràn ngập trong mắt anh ta, như thể anh ta đã trở thành một chàng trai bất lực ngày xưa một lần nữa.
Lý trí đang dần bị ăn sạch, Hứa Âm đang đứng ở bờ vực phát điên.
Tiếng gào thét vang lên sau cánh cửa, Trần Ca chủ động chạy đến nắm lấy tay Hứa Âm.
Tơ máu lạnh như băng của áo đỏ quấn lấy tay Trần Ca, từng tơ máu làm cho cánh tay của Trần Ca có thêm vô số vết thương, da thịt bong tróc, máu tươi ấm áp không ngừng chảy ra, nhưng Trần Ca vẫn không lùi bước.
“Đừng bị hung thần mê hoặc, anh là Hứa Âm, tên của anh là Hứa Âm!”
Những nhân viên áo đỏ ở phía sau cũng tự động bước ra, những sợi tơ màu đỏ như máu rơi trên người Hứa Âm, mọi người không có cách nào giúp anh ta giảm đau đớn, chỉ có dùng cách của mình để giúp anh ta nhanh chóng khôi phục hơn.
Áo đỏ mạnh mẽ nuốt chửng đường vân đen của hung thần, xưa nay chưa từng thấy.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cơ thể Hứa Âm đã gần như được tổ chức lại một lần, ngay cả áo đỏ cũng không thể chịu nổi việc cơ bị tan vỡ, nhưng Hứa Âm đã ép buộc bản thân chịu đựng được.
Anh ta từ từ quen với cơn đau, hoa văn kỳ dị trên trái tim màu đỏ đang ngày càng lớn lên, còn hoa văn màu đen từ hung thần kia thì đang biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Dần dần, giọng nói của một người đàn ông xa lạ phát ra từ trong miệng của Hứa Âm, không thể nghe thấy anh ta đang nói gì, như thể đang thực hiện một lời nguyền rủa độc ác.
Cùng với âm thanh lời nguyền đó, những đường vân đen trong cơ thể Hứa Âm biến thành một cái miệng, nó đang muốn cắn trái tim Hứa Âm từ bên trong.
Mà ngay khi cái miệng đó cắn vào trái tim của Hứa Âm, những đường vân đen trên trái tim của Hứa Âm cũng chui vào trong cái miệng đó, cả hai đều không chịu thua và đang nuốt chửng lẫn nhau.
Chịu đựng nỗi đau tột cùng, cùng với sự giúp đỡ của một số nhân viên trong nhà ma, đường vân đen trên tim của Hứa Âm dần dần chiếm được ưu thế.
Đường vân đen đến từ hung thần họ Cật bị nghiền nát và trở thành chất dinh dưỡng của Hứa Âm.
Từng giọt máu đen kỳ quái chảy ra từ trong trái tim Hứa Âm, toàn bộ hơi thở của anh ta đều thay đổi, đường vân đen trên tim bắt đầu lan tràn.
“Thành công rồi sao?” Trần Ca bảo Trương Ức đi hỏi giày cao gót màu đỏ.
“Hiện tại đã tạm thời thành công, đường vân của hung thần có thể sẽ phản kích, có lẽ phải mất một lúc mới có thể tiêu hóa hoàn toàn.” Những người khác hoàn toàn không thể thăm dò được thân thể của Hứa Âm, chỉ có người tinh thông lời nguyền rủa như giày cao gót màu đỏ mới có thể làm được, sau khi hỏi thăm xong thì Trương Ức còn mang đến một tin tốt cho Trần Ca: “Không biết tại sao, cơ thể của Hứa Âm lại xuất hiện những thay đổi rất lớn, bây giờ hầu hết những lời nguyền đều không thể ảnh hưởng đến anh ấy, đây cũng là những gì cô áo đỏ cấp cao nhất giỏi lời nguyền đã nói.”
Cơn đau sẽ tiếp tục kéo dài một thời gian, nhưng tình trạng của Hứa Âm về cơ bản đã ổn định.
Áo đỏ cấp cao nhất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã được tận dụng một cách triệt để, không hề có chút lãng phí nào.
“Trương Ức, cậu nên mau chóng xem thử trí nhớ của cậu bé, biết càng nhiều thì càng tốt cho chúng ta.”
Đưa những áo đỏ vào truyện tranh, Trần Ca rời khỏi thế giới sau cánh cửa.
Quay trở lại cảnh dưới lòng đất của nhà ma, Trần Ca cảm thấy ở nhà mình vẫn là thoải mái nhất.
Ở Tân Hải, dù có bao nhiêu áo đỏ xung quanh, anh vẫn cảm thấy rất không an toàn.
“Điểm đến tiếp theo là Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, cha mẹ mình có lẽ đang ở đó, mình phải tìm được họ càng sớm càng tốt.” Trần Ca quay trở lại Hàm Giang, nhưng Trương Kính Tửu và Khúc Trường Lâm vẫn đang ở Tân Hải, anh cũng biết rằng nơi đó sẽ ngày càng nguy hiểm, nhưng anh có lý do để quay trở lại.
“Mình cũng đã hứa với thầy Vương là sẽ cùng nhau giải quyết vụ án, vấn đề về sự an toàn của Tiểu Tôn cũng nên được xem xét, nếu như mình ở quá xa cậu ta, cho dù cậu ta có muốn nhắc nhở mình thông qua cái nhẫn, mình cũng không thể đến kịp.”
Trần Ca không thể ở lại Hàm Giang quá lâu, anh định giấu Cật Nhân trong nhà ma, còn anh thì sẽ quay trở lại Tân Hải vào lúc bình minh.
“Lần trước mình rời đi hơi vội cho nên vẫn còn một số chuyện không có thời gian giải thích.” Trước tiên Trần Ca đi vào phòng nghỉ của nhân viên một mình, lấy điện thoại màu đen ra, dùng tất cả chỉ số hù dọa còn lại để quay đạo cụ.
Có thể là anh đã thực sự rút hết lệ quỷ ra khỏi vòng quay, anh quay liên tục vài lần đều không nhìn thấy lệ quỷ, ngược lại còn toàn quay được mấy đồ vật kỳ lạ.
“Cái vòng quay này có độc sao? Nếu không phải quay ngẫu nhiên được lệ quỷ thì chính là vật gì đó của lệ quỷ? Mày có thể cho tao một ít đồ vật phục vụ nhân gian được không?" Trần Ca đã đọc lại giới thiệu trên điện thoại màu đen, biết rằng trên vòng quay còn rất nhiều thứ lợi hại nữa, nhưng anh không thể quay ra được: “Có phải vì danh hiệu Người Được Áo Đỏ Quan Tâm quá mạnh mẽ không?”
Trần Ca cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc phân phát các đạo cụ đã quay được cho các nhân viên.
Nhìn thấy mọi người vui vẻ như sắp được nghỉ Tết, sự khó chịu trong lòng Trần Ca cũng từ từ tan biến: “Nâng cao sức mạnh cho nhân viên cũng là một việc tốt đối với mình.”
Khi kết thúc việc phân phát đạo cụ, Trần Ca phát hiện ra rằng các phiếu làm mới nhiệm vụ cấp độ ác mộng thu được trong lần quay vòng cuối cùng vẫn chưa được sử dụng, anh kiểm tra thời gian và quyết định sử dụng nó.
“Nhiệm vụ hàng ngày cấp ác mộng có yêu cầu rất đặc biệt, không được mang theo bất kỳ ma quỷ nào, cũng không được mang theo bất cứ thứ gì liên quan đến điện thoại màu đen, ở thành phố Tân Hải, mình không thể làm nhiệm vụ hàng ngày cấp ác mộng này được, rủi ro quá lớn, mình chỉ có thể thử nó ở Hàm Giang thôi.”
Cất điện thoại đi, Trần Ca ngó nghiêng nhìn xung quanh và phát hiện con mèo trắng đang nằm mép tường.
Con mèo trắng đã béo thêm một chút giương mắt nhìn Trần Ca, lắc đuôi qua lại, nhìn những lệ quỷ và chấp niệm khác nhận được quà, có vẻ nó cũng rất mong chờ.
“Làm sao tao có thể đối xử tệ bạc với mày được chứ?” Trần Ca lấy thức ăn mèo cao cấp từ trong tủ ra, sau khi lừa được con mèo trắng đến bên mình, anh nhẹ nhàng sờ đầu nó: “Quá nửa đêm, chúng ta có thể phải đi ra ngoài một chuyến.”
Nếu đã trở lại Hàm Giang, Trần Ca muốn làm xong tất cả những việc mà anh còn chưa làm tốt.
Sau khi chợp mắt trong phòng nghỉ dành cho nhân viên, Trần Ca đợi đến hơn nửa đêm, lấy điện thoại màu đen ra và lướt qua các nhiệm vụ hàng ngày.
[Nhiệm vụ hàng ngày mức dễ: Số lượng camera giám sát bị thiếu nghiêm trọng, rất dễ xảy ra tai nạn, vui lòng cài đặt đủ camera giám sát cho tất cả các cảnh ba sao trong vòng 24 giờ.]
[Nhiệm vụ hàng ngày mức trung: Số lượng nhân viên lệ quỷ ngày càng ngày càng nhiều, nếu bạn muốn họ hết lòng vì mình, bạn nhất định phải luôn đảm bảo sức khỏe tinh thần cho họ, hãy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của nam nhân viên lệ quỷ bất kỳ trong vòng 24 giờ.]
[Nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng: Bạn có bao giờ nghĩ rằng, vào nửa đêm, khi bạn mở một cánh cửa trong nhà một mình, sẽ có một bản thân khác đang đứng sau cánh cửa không?]
Trong số ba nhiệm vụ hàng ngày, nhiệm vụ cuối cùng là do các từ máu me gớm ghiếc tạo thành.
Hít một hơi thật sâu, Trần Ca chọn nhiệm vụ hàng ngày cuối cùng.
[Nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng rất nguy hiểm, bạn có chắc chắn chọn không?]
“Xác nhận!”
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm, bạn đã chấp nhận nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng: Cánh Cửa, đây là nhiệm vụ khó khăn nhất trong tất cả các nhiệm vụ mức khó ác mộng, hy vọng vận may của bạn sẽ luôn tốt như vậy.]
[Cánh Cửa (Mức khó ác mộng): Nhắm mắt, bịt tai, không nói lời nào ngoại trừ tên của bạn! Từ 1 giờ 44 sáng, hãy mở tất cả các cửa trong nhà của bạn ra!]
[Mỗi khi bạn mở một cánh cửa, bạn phải gọi tên của mình, có hai cách để thành công trong nhiệm vụ này. Một là mở tất cả các cánh cửa ở nhà, hai là khi bạn gọi tên của bạn, bạn có thể nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên ở phía bên kia cánh cửa.]
[Chú ý! Bạn không được tiết lộ thông tin nhiệm vụ này cho bất kỳ ai! Khi làm nhiệm vụ mức khó ác mộng không được mang theo bất cứ thứ gì có liên quan đến điện thoại, và không được mang theo bất kỳ lệ quỷ nào!]
Sau khi đọc thông tin trên chiếc điện thoại màu đen, Trần Ca vẫn im lặng không nói gì, nhiệm vụ mức khó ác mộng này nếu chỉ nhìn qua mô tả thì sẽ cảm thấy không quá kinh khủng, nhưng đến lúc đi làm cụ thể thì mới thấy vô cùng khó khăn.
“Yêu cầu của nhiệm vụ là mình phải mở tất cả các cửa trong nhà, nhưng lại không nói liệu nhà này ám chỉ nhà mà mình từng sống trước đây, hay nhà ma này nữa.”
“Nếu như là nói đến nhà ma này thì dù nó có cho mình cả một đêm, chỉ sợ rằng mình cũng không thể mở được tất cả các cửa.”
Trần Ca nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình điện thoại: “Đối với mình thì chỉ có một cách duy nhất để hoàn thành nhiệm vụ này, đó chính là nghe thấy giọng nói của chính mình ở bên kia cánh cửa. Nhưng vấn đề là nhiệm vụ đó yêu cầu mình bịt kín lỗ tai, mình đã mất đi thính giác, làm sao có thể nghe được âm thanh ở bên kia cửa? Chẳng lẽ âm thanh kia sẽ vang lên từ bên cửa, rồi trực tiếp truyền vào trong đầu mình sao?”
Mở cách cánh cửa trong nhà mình, rồi nghe thấy giọng nói của chính mình từ phía bên kia cánh cửa, tưởng chừng như một sự miêu tả đơn giản nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa đặc biệt nào đó.
“Mình làm nhiệm vụ này trong nhà ma, chắc có lẽ sẽ không gặp phải nguy hiểm gì đâu nhỉ...” Trần Ca vừa nghĩ đến đây, đột nhiên nhận ra rằng cách đây không lâu, cửa phòng vệ sinh đã bị ai đó mở ra và có thứ gì đó chạy ra ngoài.
Thứ thoát ra sau cánh cửa đó, không biết có còn trốn trong nhà ma hay không.
“Cho dù nó đang trốn trong nhà ma, mình cũng không phải lo lắng quá!” Vì lý do an toàn, Trần Ca quàng một sợi dây vào con mèo trắng, sau đó buộc đầu dây còn lại vào thắt lưng mình.
Dẫn con mèo trắng, Trần Ca bước vào phòng đạo cụ, anh tìm thấy một cái bịt mắt và nút bịt tai.
Sau khi hoàn tất công tác chuẩn bị, Trần Ca bước đến cửa chính của nhà ma, anh muốn bắt đầu từ đây và mở tất cả các cánh cửa trong nhà ma của mình.
“Nhà ma là nơi mình ở từ nhỏ đến lớn, những căn phòng trên mặt đất dù có nhắm mắt mình cũng có thể đi được, điều khó khăn nhất là cảnh ở dưới lòng đất.”
Thời gian cứ thế trôi qua, đến 1 giờ 43 phút sáng, Trần Ca đã mặc quần áo đầy đủ và đứng ở cửa không có đem nhà ma bắt đầu lặng lẽ đếm nhịp tim.
Đợi đến khi 1 giờ 44 phút, Trần Ca dùng sức đẩy cánh cửa chính của nha ma.
Không thể nghe được, không thể nhìn thấy, thế giới này tối tăm và yên tĩnh, như thể xung quanh chỉ còn lại bản thân mình.
Bản đồ của nhà ma hiện lên trong đầu anh, Trần Ca nhắm mắt di chuyển dọc theo hành lang, không cần chạm vào bất cứ thứ gì cả, con đường này anh đã đi qua vô số lần rồi.
“Tất cả các nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng đều có ý nghĩa sâu sắc, chúng đang hướng dẫn mình bước từng bước đến với sự thật, nhiệm vụ này chắc là cũng như vậy.”
Trần Ca không nói cho nhân viên biết thông tin nhiệm vụ này, anh cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, cũng không nhìn thấy gì, bước đi trong "ngôi nhà" quen thuộc, như thể trở về thời điểm mà cha mẹ anh vừa mất tích cách đây rất lâu.
Khi đó anh rất suy sụp, luôn trốn trong góc phòng khách của nhà ma, anh rất sợ hãi và không dám đối mặt với tất cả những điều này một mình.
Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, anh đã dần thay đổi.
“Trần Ca?” Đẩy cửa phòng thay đồ, Trần Ca nhẹ gọi tên mình, không có bất kỳ âm thanh trả lời nào.
Anh chạm vào cánh cửa, hình ảnh anh đang trang điểm cho nhân viên hiện lên trong đầu anh, rất bận rộn, rất đầy đủ, cũng rất vui vẻ, trước đây anh chưa từng nghĩ mình có thể có được nhiều người bạn như vậy.
“Trần Ca?”
Sau đó, anh lại bước đến phòng đạo cụ, sau khi đẩy cửa ra, anh vẫn không nhận được phản hồi.
Trần Ca từ từ bước đi trong bóng tối, xung quanh càng lúc càng vắng lặng, cũng ngày càng lạnh lẽo hơn.
Sau khi Trần Ca lần lượt đi qua phòng giám sát, phòng nghỉ và Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ, anh bước vào phòng vệ sinh.
Anh nhớ rõ trước mặt mình chính là căn phòng vệ sinh kinh khủng đó, cánh cửa máu đó đang ở trong phòng vệ sinh.
“Chẳng lẽ nhiệm vụ này đang muốn dụ mình đẩy cửa ra sao? Nhưng cánh cửa máu chỉ có thể mở ra lúc 12 giờ sáng trong tình huống bình thường? Trừ khi người mở cửa chính là người đẩy cửa.”
Mang theo một suy đoán không chắc chắn, Trần Ca dừng lại trước buồng vệ sinh, tay vuốt ve cánh cửa, rồi từ từ dùng lực.
“Trần Ca?”
Cánh cửa phòng ngăn được đẩy ra, trái tim của Trần Ca đập loạn nhịp, anh nín thở.
Một giây, hai giây...
Sau mười mấy giây sau, bên kia cánh cửa không truyền đến âm thanh của anh.
“Không phải ở đây sao?”
Ra khỏi phòng vệ sinh, Trần Ca lại tìm đến cảnh Minh Hôn và cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, nhưng vẫn không tìm thấy cánh cửa đó.
“Chẳng lẽ ở dưới đất sao?”
Anh lần mò trên mặt đất, mở cánh cổng sắt dẫn đến cảnh dưới lòng đất ra rồi thận trọng bước vào.
Nhiệt độ lại giảm xuống khiến Trần Ca rùng mình, anh kéo sợi dây quấn quanh thắt lưng thì phát hiện con mèo trắng đã bỏ chạy từ lúc nào, sợi dây cứ kéo lê trên mặt đất.
“Đạo cao một thước, ma cao một trượng?”
Mặc dù Trần Ca đã đi đến cảnh dưới lòng đất rất nhiều lần, nhưng anh hoàn toàn không hình thành trí nhớ về bố cục nơi này.
Để không bỏ lỡ một cánh cửa nào, anh chỉ có thể nhích từng bước một.
Tối tăm, cô đơn, lạnh lẽo và chết chóc, Trần Ca cảm thấy như thể anh là người duy nhất còn sót lại trên thế giới, mọi cảm xúc từ từ bị tước bỏ.