“Ngất xỉu cũng tốt, mình đỡ phải nhiều lời.”
Trần Ca kéo theo Hàn Thu Minh bất tỉnh nhân sự, đi ra khỏi nhà ma, anh rất tự giác đi vào phòng nghỉ ngơi: “Bác sĩ đâu? Người anh em này có thể cần chút trợ giúp nho nhỏ.”
“Trần Ca!” Chú Từ lo lắng không yên chạy từ cửa nhà ma tới, nhìn thấy cảnh tượng này ông chẳng cảm thấy bất ngờ chút nào, trong khu vui chơi thậm chí còn chuẩn bị rất nhiều phương án khẩn cấp chuyên dùng cho nhà ma của Trần Ca.
“Cáng cứu thương ở trong góc! Cậu đừng kéo anh ta! Để cậu ta nằm thẳng tự nhiên, duy trì hô hấp, tản ra cả đi, chú ý không khí lưu thông!”
Bác sĩ khu vui chơi đã ở một bên chờ lệnh từ lâu, nghe thấy tiếng hô thì chạy ngay tới, tiến hành kiểm tra cho Hàn Thu Minh.
“Tình trạng cơ thể vẫn ổn, đầu không có vết thương do va chạm rõ ràng, không ngất xỉu bởi vì va chạm, ngạt thở, bệnh tim hoặc các nguyên nhân khác.” Bác sĩ càng kiểm tra sắc mặt càng kì lạ: “Tựa như cậu ta phải chịu đựng kích thích cường độ cao liên tiếp không ngừng, dẫn tới chức năng của não tạm thời đóng lại, đây là một loại cơ chế tự bảo vệ mình, qua một thời gian ngắn chắc sẽ tỉnh lại.”
“Bác sĩ Lưu, liệu cậu ta có để lại di chứng gì không?” Vẻ mặt chú Từ lo lắng.
“Tôi cũng không nói rõ được, dù sao trường hợp tương tự như cậu ta rất hiếm thấy.”
Bác sĩ Lưu lật mí mắt Hàn Thu Minh lên, đồng tử giãn nở, miệng vô thức bị méo, nhiệt độ cơ thể rất thấp.
“Thế này thì phải trải qua tàn phá cỡ nào...”
Sau đó mấy nhân viên của Bệnh Viện Điền Đằng chạy tới, nhìn thấy Hàn Thu Minh cũng sợ hết hồn.
“Ông chủ Trần, thầy Hàn đi vào nhà ma của anh tham quan, hiện tại anh ấy xảy ra chuyện, anh cũng nên đưa ra lời giải thích.”
“Thật ra tôi cũng rất tò mò, đều vào tham quan như nhau, tại sao cứ phải là anh ta gặp chuyện?” Trần Ca vẫy tay với bọn họ, mấy người cùng tới bên cạnh Quách Diểu với Dạ Tiểu Tâm: “Yên tâm, nhà ma chúng tôi rất có kinh nghiệm xử lí những chuyện như này, nhất định sẽ giải thích rõ ràng với cậu.”
“Rất có kinh nghiệm?” Mấy người nhân viên sững sờ theo sau Trần Ca, luôn cảm thấy lời nói của ông chủ Trần này hơi dọa người.
Dạ Tiểu Tâm và Quách Diểu ngồi xổm hai bên trái phải bậc thềm, hồi lâu vẫn chưa tỉnh táo lại.
“Ông chủ Quách, Hàn Thu Minh đi cùng mọi người vào, trên người anh ta xảy ra chuyện gì, mấy người chắc phải rõ ràng nhất.” Trần Ca đá vấn đề về cho Quách Diểu.
“Tôi cũng không biết, đến giữa chúng tôi tách nhau ra.” Quách Diểu nhìn nụ cười trên mặt Trần Ca, da đầu tê rần, nói thầm trong lòng: “Tại sao anh ta lại trở thành như vậy? Anh không biết ư?”
“Vậy đổi câu hỏi khác, mọi người tản ra ở hành lang thứ mấy, lúc tách ra thì anh ta đang làm cái gì?”
Quách Diểu không đoán được ý tứ của Trần Ca, anh ta nhìn Hàn Thu Minh nằm trên cáng cứu thương, có nỗi khổ không nói thành lời.
Hàn Thu Minh muốn phá chỗ này của Trần Ca, kết quả mới nhả hết mấy lời hùng hồn, 2 phút sau liền biến đâu mất.
Tình huống lúc đó quả thực là như vậy, quan trọng là Quách Diểu cảm thấy hôm nay đã đủ mất mặt, lại còn nói chuyện này trước mặt nhân viên với người hâm mộ, về sau làm sao có thể lăn lộn trong giới nữa?
So sánh với mọi hành động của Trần Ca ở Bệnh Viện Điền Đằng, Quách Diểu che ngực, anh ta cảm thấy buồng tim có hơi đau.
“Mặc dù thầy Hàn là nhà thiết kế nhà ma nhưng lá gan anh ta không tính là lớn, có khi là bị thứ gì dọa sợ.” Quách Diểu cố nặn ra một nụ cười, muốn nhanh chóng kết thúc chủ đề này.
“Đại ca, tôi nhớ là đến cả người chết thầy Hàn cũng không sợ...”
Nữ diễn viên A Thấm của Bệnh Viện Điền Đằng muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt nghiêm nghị của Quách Diểu ngăn lại: “Có chuyện gì trở về hẵng nói.”
Anh ta len lén chỉ những vị khách vây xem không xa, không thể vạch áo cho người xem lưng được!
Bọn họ dìu nhau đứng lên, lúc nhìn lại phòng nghỉ ngơi, Hàn Thu Minh đã được bác sĩ và nhân viên khu vui chơi khiêng đi.
Cáng cứu thương đi ra từ trong đám người, du khách hai bên nhìn theo Hàn Thu Minh rời đi, tuy anh ta bất tỉnh, cái gì cũng không biết nhưng dáng vẻ anh ta miệng sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự đã lưu lại trong trí nhớ của tất cả mọi người.
“Nhà ma của tôi thực hiện chế độ phân cấp khủng bố, Khu Nội Trú Số Ba là cảnh tượng kinh dị ba sao, coi như là cảnh tượng kinh khủng nhất, mọi người chỉ bị dọa cho tê liệt đã rất lợi hại rồi.”
Giọng Trần Ca không lớn nhưng vừa khéo có thể để du khách ở gần đó nghe được: “Bình thường mà nói nên tuần tự từng bước, trước tiên thử nghiệm vài cảnh tượng, có một quá trình thích ứng thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Nhân viên Bệnh Viện Điền Đằng bị biến thành tài liệu giảng dạy, người hâm mộ bọn họ cũng xấu hổ, trong đó có mấy người bắt đầu yên lặng xếp hàng, chuẩn bị đi vào nhà ma của Trần Ca trải nghiệm thử.
“Một bộ phận đạo cụ bị hư hại, cần nửa tiếng sửa chữa, mọi người có thể đi tham quan cảnh tượng Minh Hôn trước.”
Trần Ca trở lại Khu Nội Trú Số Ba, gắn cơ thể con rối lại, sau đó đặt chúng về chỗ cũ.
“Chúng mày đừng chạy lung tung nữa! Bên kia đã có y tá với bệnh nhân phụ trách.”
Anh đóng cửa Khu Nội Trú Số Ba, dựa theo tiến độ thử thách của khách tham quan, cảnh tượng kinh dị ba sao tạm thời vẫn chưa có ai có thể chơi.
Anh tiếp tục bắt đầu kinh doanh, lúc ăn cơm buổi trưa, Dạ Tiểu Tâm tìm Trần Ca làm một bài phỏng vấn chuyên biệt liên quan đến nhà ma, nói là muốn quảng cáo giúp Trần Ca.
Anh trả lời đơn giản mấy câu hỏi rồi tiễn đối phương rời đi, bắt đầu kinh doanh buổi chiều.
6 rưỡi tối nhà ma đóng cửa, sau khi Trần Ca quét dọn vệ sinh xong, một mình nằm trong phòng nghỉ ngơi nhân viên.
“Cuộc sống như thế này cũng tốt đấy chứ, buổi sáng dọa người, buổi tối đếm tiền trêu mèo.”
Trần Ca gọi đồ ăn bên ngoài, còn chưa mở túi nylon thì một cuộc điện thoại đã kéo anh từ trong ảo tưởng trở về hiện thực.
“Đội trưởng Nhan? Chú tìm cháu ạ?”
“Bọn tôi đã kiểm tra toàn bộ camera giám sát gần nhà trọ Hải Minh một lần, không tìm được bất kì nhân viên khả nghi nào, hiện tại tôi cần cậu nói cho tôi biết về nguồn gốc cụ thể của manh mối cậu cung cấp kia.”
Ngày đó quái vật trên người Vương Thanh Long bỏ đi, cậu ta từng nghe thấy tiếng vang kì lạ trong hành lang khu nhà trọ Hải Minh, hình như có ai đang chạy trên đó.
Lúc ấy, Trần Ca nghi ngờ là người của Khu Nội Trú Số Ba xuất hiện xung quanh nhà trọ Hải Minh cho nên gọi điện thoại cho đội trưởng Nhan.
Anh nói rõ đầu đuôi ngọn nguồn tình hình thực tế cho đội trưởng Nhan, qua thật lâu, đội trưởng Nhan mới đáp lại: “Tiếng bước chân chạy trên hành lang, tôi đã nghe hàng xóm của nạn nhân trong một vụ án khác nói qua, chuyện này cậu đừng nên nhúng tay vào nữa.”
“Được ạ.”
“Ngoài ra, chuyện liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ tôi cũng điều tra ra một số thứ.” Tiếng nói của đội trưởng Nhan bỗng nhiên nghiêm túc: “Bọn họ rất nguy hiểm, có liên quan đến mấy vụ án.”
“Vụ án khác ạ?” Trần Ca hơi ngạc nhiên.
“Đừng có hỏi, cái có thể nói với cậu, tôi sẽ kể cụ thể, cái không thể nói, cậu hỏi cũng không ra đáp án.”
“Cháu hiểu quy củ của các chú.” Trần Ca không cảm thấy có gì, chính anh cũng có rất nhiều bí mật chưa hề nói với bất kì ai.
“Vì lo nghĩ cho an toàn của cậu, trước tiên tôi tiết lộ cho cậu một tin tức, toàn bộ vụ án liên quan đến Hiệp hội kể chuyện lạ đều xảy ra vào thứ tư, đối với bọn họ mà nói, ngày này vào mỗi tuần rất đặc biệt, tạm thời tôi vẫn chưa tra được nguyên nhân.”
“Thứ tư? Nói như vậy tức là cháu cần cẩn thận hơn vào ngày này?” Trần Ca liếc nhìn di động, hôm nay là thứ ba.
“Cậu phải chú ý hơn đến an toàn của mình.”
Trần Ca cúp điện thoại, ăn vài miếng cơm, chẳng còn tâm trạng gì hết.
Anh lật tờ rơi từ trong túi ra, ánh mắt dán chặt vào từng chữ phía trên, so với chờ đợi một cách bị động, anh càng thích chủ động đối phó, chiếm trước cơ hội.
“Hiệp hội này rốt cuộc là làm cái gì?”
Trong lúc anh đang suy nghĩ, điện thoại lại vang lên lần nữa, lúc này là đội trưởng Lý gọi đến.
“Trần Ca, lập tức đến đồn cảnh sát Tây Thành! Đã tìm được hung thủ ép chết nữ sinh ở Trường dân lập Tây Thành bốn năm trước!”