Cho dù Trần Ca kéo ngăn thứ ba bằng cách nào cũng không thể mở ra được, nên anh đã thử kéo hai ngăn kéo trên ra để xem có gì bên trong hay không.
Nhưng điều khiến anh thất vọng là khoảng giữa ngăn kéo cố ý dùng một tấm gỗ ngăn cách, hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.
“Trong nhà được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, tôi cũng không muốn làm chỗ này lộn xộn, nếu anh nghe hiểu lời tôi nói thì tốt nhất là nên tự đi ra ngoài.”
Đây không phải là lần đầu tiên Trần Ca đe dọa hồn ma, mặc dù bản thân anh cũng không biết làm vậy có tác dụng không.
Trần Ca nắm lấy cạnh ngăn kéo lần nữa, anh dùng toàn bộ sức lực của mình nhưng dường như ngăn kéo bị mắc kẹt bởi cái gì đó.
“Hứa Âm!”
Trần Ca triệu hồi Hứa Âm, một người một quỷ nắm lấy hai bên ngăn kéo.
Khi Hứa Âm bắt đầu dùng sức thì vết thương trên người anh ta rách toạc, những vết máu trượt dọc theo cánh tay nhợt nhạt nhỏ giọt lên mép ngăn kéo.
Vốn dĩ ngăn kéo không thể mở vậy mà lại từ từ nới lỏng ra.
“Thêm chút sức nữa!”
Hứa Âm không có bất kỳ ý kiến nào, Trần Ca muốn anh ta làm gì, anh ta sẽ làm cái đó.
Từng vết thương nứt toạc ra, máu dính đỏ cả chiếc áo khoác, mặt Hứa Âm nhăn nhó, đôi tay dính đầy máu tươi của chính mình: “Đau quá đi!”
Ngăn kéo đóng chặt không kẽ hở cuối cùng đã bị kéo ra rộng bằng một ngón tay, dường như sức mạnh của Hứa Âm ảnh hưởng đến thứ trong ngăn kéo.
Máu chảy ra ngoài, ngăn kéo bị Hứa Âm kéo ra từng chút một, khi kéo rộng được khoảng nửa lòng bàn tay, đột nhiên có mấy bàn tay đưa ra ngoài từ bên trong ngăn kéo!
Có của nam lẫn nữ, nhìn có vẻ khác nhau, dường như họ muốn ngăn Trần Ca và đóng ngăn kéo lại.
Bất ngờ không kịp đề phòng, cả Trần Ca và Hứa Âm đều buông tay, ngăn kéo sầm một tiếng đóng lại.
“Mọi người hà tất phải như vậy?” Trần Ca ngăn Hứa Âm muốn tiếp tục mở ngăn kéo, nhặt cây búa của bác sĩ nát sọ lên: “Tôi cũng chỉ muốn tốt cho mọi người, dù sao sau này có thể sẽ làm việc cùng nhau.”
“Hy vọng các người có thể suy nghĩ kỹ một chút, tôi hoàn toàn có thể sử dụng cách bạo lực để đập nát cái bàn hoặc dùng lửa đốt tất cả mọi thứ, sau đó từ từ tìm trong đống đổ nát nhưng tôi đã không làm thế, trong nội tâm tôi là một người rất tốt bụng, điều này các người có thể hỏi người bạn bên cạnh tôi.”
Trần Ca ngồi xổm bên cạnh ngăn kéo, hoàn toàn không sợ có thứ gì kỳ quái chui ra từ trong ngăn kéo, anh nắm lấy tay cầm của ngăn kéo: “Ngăn kéo này vốn là đồ của tôi, bây giờ tôi chỉ muốn lấy lại nó.”
Ngón tay từ từ dùng sức, Trần Ca thử kéo ngăn kéo: “Tôi sẽ không để trong lòng những gì đã xảy ra tối nay, mặc dù các người đã lừa tôi năm lần bảy lượt nhưng thực sự không có ý muốn mưu hại tính mạng của tôi, chắc là chỉ muốn dọa tôi sợ bỏ chạy. Thật ra các người không cần phải dùng phương pháp như vậy, tôi là một người rất biết điều, có chuyện gì có thể nói với tôi rồi mọi người sẽ cùng nhau thảo luận để giải quyết.”
Sau khi nói xong, bàn tay kia của Trần Ca giơ cây búa của bác sĩ nát sọ lên: “Giống như bây giờ, các người không còn nơi nào để trốn, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với tôi, không bằng bỏ qua sự phòng bị để chúng ta nói chuyện với nhau.”
Ngăn kéo đóng kín khẽ run lên, có vẻ như những ma quỷ sống bên trong đã bất đồng quan điểm, sau hơn mười mấy giây, ngăn kéo đang đóng kín chủ động mở ra một cen-ti-mét.
“Không tệ, có hiểu biết, là nhân tài có thể bồi dưỡng!”
Trần Ca kéo ngăn kéo thứ ba ra đặt lên bàn, chỉ có mấy quyển truyện tranh làm bằng tay.
“Đây có phải là do hoạ sĩ tự làm không?”
Cuốn sổ ghi chép có nói rằng tác phẩm của họa sĩ truyện tranh không có nhà xuất bản nào đồng ý xuất bản, trong thời đại của ông, có lẽ xuất bản là lối thoát duy nhất.
“Nhiều quỷ như vậy đều chui ra từ quyển truyện nhỏ này sao?” Trần Ca nhớ lại những gì đã xảy ra tối nay, mơ hồ hiểu ra điều gì đó, anh mở cuốn truyện tranh do chính họa sĩ truyện tranh làm.
Phong cách của họa sĩ này thiên về tả thực, nhìn rất kỳ lạ, khó trách có rất ít người đồng ý xuất bản truyện tranh của ông.
Toàn bộ cuốn truyện tranh gồm năm câu chuyện ngắn, nhân vật chính của câu chuyện đầu tiên là một con bạc, thân hình cao gầy, hốc mắt trũng sâu, trông giống hệt người đàn ông cao gầy mà trước đây Trần Ca từng gặp.
Tên cờ bạc được sinh ra trong một gia đình đơn thân, chưa bao giờ gặp mặt cha, do mẹ một tay nuôi lớn.
Anh ta không nhận được sự giáo dục tốt, suốt ngày không làm gì đã đành lại hay đánh bạc, hơn ba mươi tuổi vẫn không thức thời ăn bám ở nhà mẹ.
Cuộc sống này không có ý nghĩa gì đối với anh ta, chỉ là đang sống thôi.
Nhưng đến năm anh ta ba mươi bảy tuổi, cuộc sống bình yên bị phá vỡ, người mẹ luôn chăm sóc anh ta bị bệnh nặng, tiền tiết kiệm người mẹ vất vả kiếm được rất nhanh đã dùng hết.
Mẹ anh ta muốn từ bỏ điều trị nhưng con bạc không đồng ý, anh ta bán hết mọi thứ trong nhà, chỉ còn lại ngôi nhà cũ.
Cuộc phẫu thuật của người mẹ vẫn còn thiếu rất nhiều tiền, ngay cả khi ca phẫu thuật thành công thì sau này cũng không thể làm việc nặng.
Anh ta nghĩ tới nghĩ lui, bắt đầu vay nặng lãi.
Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ nhưng số tiền nợ đã tăng gấp mấy lần, người đòi nợ tìm đến cửa buộc con bạc phải bán căn nhà của mẹ mình, con bạc nói rằng hãy để anh ta suy nghĩ một đêm.
Ngày thứ hai, người đòi nợ dẫn theo người của văn phòng công chứng đến gặp con bạc, vừa mở cửa mọi người đều hoảng sợ.
Có một cái chậu rửa trên bàn tròn, trong chậu đều là máu, tay trái của con bạc bị chặt đứt, tay phải của anh ta cầm con dao bếp đứng cạnh bàn.
Anh ta nói bản thân chưa bao giờ làm chuyện gì cho mẹ, bây giờ mẹ anh ta không thể làm việc nặng sau khi phẫu thuật, nếu không có ngôi nhà này, sau này sẽ không biết sống ở đâu.
Vì vậy anh ta sẽ không bán căn nhà này, nếu người ngoài cứ muốn cướp thì anh ta sẽ dùng mạng sống của mình để trả nợ.
Tất cả các giấy nợ đều do anh ta ký tên, anh ta giơ con dao bếp chạy ra khỏi nhà, không ai dám ngăn cản mà chỉ có thể mở to mắt nhìn anh ta chạy lên tầng tám rồi nhảy xuống.
Con bạc chết ngay tại chỗ nhưng bàn tay anh ta chặt đứt không biết được giấu ở đâu.
Nhân vật chính của câu chuyện thứ hai là một giáo viên tiếng Anh còn đang thực tập, bà lão chủ nhà đã cho cô thuê phòng khách và một phòng ngủ lớn, còn bản thân thì sống trong một phòng ngủ nhỏ.
Sau khi con trai của bà mất, con người cũng trở nên mơ hồ hốt hoảng, giáo viên tiếng Anh đã chăm sóc bà như mẹ ruột của mình.
Hai người dần trở nên thân thiết với nhau, mọi thứ đều phát triển theo chiều hướng tốt.
Cô giáo viên phải ôn tập cho học sinh vào buổi tối nên về muộn, bà lão sẽ chuẩn bị đồ ăn rồi để trên bàn, bà đã lớn tuổi cộng thêm sức khỏe không được tốt, thường đi ngủ rất sớm.
Còn cô giáo viên sợ cô về đóng mở cửa làm phiền bà lão nghỉ ngơi nên lần nào cũng sẽ căn dặn bà lão nhớ đóng cửa phòng khi đi ngủ.
Một ngày nọ, cô giáo viên trở về rất muộn, cô không ngờ có người đã theo dõi cô từ trước, ngay khi bước vào hành lang thì có người chạy ra bịt mũi miệng cô lại.
Cô điên cuồng chống trả, đánh nhau với hung thủ trên hành lang, hung thủ không ngờ cô chống cự quyết liệt như vậy, để đề phòng nữ giáo viên phát ra âm thanh làm người khác chú ý, hung thủ sống chết bịt mũi cô lại, lấy con dao ra giết chết cô.
Trên hành lang không có chỗ giấu xác, hung thủ đưa nữ giáo viên trở lại căn phòng cô thuê, xử lý thi thể.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, vào ngày hôm sau, thi thể được bà lão tìm thấy trong ngăn kéo phòng.
Hung thủ đã bị bắt năm ngày sau đó nhưng bệnh tình của bà lão lại nghiêm trọng hơn, với sự giúp đỡ của cộng đồng, bà được đưa vào bệnh viện.
Lúc này trong nhà nghênh đón người thuê thứ ba, là một người kinh doanh bất động sản và người này cũng là nhân vật chính của câu chuyện thứ ba trong truyện tranh.