Trên tờ giấy trắng chỉ có hai màu đỏ và đen, phong cách của Phạm Úc không hề thay đổi một chút nào.
“Đây là căn phòng mà chúng ta đã ở, lúc đó chị của em nằm ở đây.” Tay của Phạm Úc chỉ trên bức tranh rồi di chuyển dần, lướt qua mấy người nhỏ màu đen và dừng lại trên một cửa sổ màu đen.
Nữ y tá bên cạnh nhìn bức tranh của Phạm Úc thì mặt tái mét, lúc nãy cô vừa đứng gần bên cửa sổ, theo như lời Phạm Úc nói thì con quái vật đáng sợ trông như nhện kia đang ở trên đỉnh đầu của cô.
“Linh Linh, chúng ta về phòng chơi, có được không?” Nữ y tá hạ thấp người xuống, rời mắt khỏi bức tranh vẽ của Phạm Úc.
Lí trí mách bảo cô rằng những con quái vật mà Phạm Úc vẽ ra kia đều chỉ là do cậu bé tự tưởng tượng, nhưng nhìn nhiều lần thì trong lòng bỗng thấy sợ sệt, giống như bên cạnh mình thật sự tồn tại quái vật vậy.
“Chả trách có rất nhiều bác sĩ khoa thần kinh đến cuối cùng đều bị thần kinh hết, tiếp xúc với những tên bệnh hoạn không bình thường như này lâu dần sẽ không tự chủ được mà sinh ra một loại nhận thức đồng cảm mất.”
Theo nữ y tá kia thấy, sở dĩ bản thân cảm thấy sợ hãi và nổi da gà đơn thuần là do ám thị của tâm lí.
Cô thử bế cô bé sang một bên, nhưng cô bé vừa khóc vừa quấy, cứ không muốn rời xa Phạm Úc.
“Để tôi đi, đối đãi với trẻ con không thể thô lỗ như vậy được.” Trần Ca đặt đồ ăn vặt và đồ chơi trong tay lên trên bàn, nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ của Giang Linh.
“Tôi thô lỗ?” Nữ y tá không biết nói gì hơn bèn đứng sang một bên: “Tôi chỉ cảm thấy thường xuyên xem mấy bức tranh đáng sợ như này sẽ gây bất lợi cho sự trưởng thành sau này của Giang Linh, muốn đưa con bé rời đi.”
“Hiểu mà, chăm sóc trẻ nhỏ đúng là không dễ dàng.” Trần Ca trông vừa trưởng thành lại tự tin, trong nụ cười còn chứa một chút ấm áp không diễn tả nổi, nữ y tá liếc nhìn anh, hừ nhẹ một tiếng, vờ như không để ý. Cô nhìn về một phương nào đó, chỉ là ánh mắt thi thoảng vẫn sẽ đặt lên người Trần Ca.
“Giang Linh, chú gặp được chị cháu rồi.” Trần Ca đi thẳng vào vấn đề, anh cũng không đối xử với Giang Linh như một cô bé: “Chú đã đi tới thôn Lâm Quan một chuyến, chuyện của cháu và chị cháu chú đều làm rõ cả rồi, qua khoảng thời gian nữa, chú vẫn sẽ đi tới thôn Hoạt Quan sâu trong núi một chuyến nữa, điều tra rõ ràng mọi chuyện!”
Nghe thấy mấy từ thôn Lâm Quan và thôn Hoạt Quan, cô bé bỗng nhiên ngừng khóc, đôi mắt ngấn nước như chứa đựng những cảm xúc đặc biệt, dường như là kinh ngạc, lại có một chút giống như là sợ hãi.
Hai người không ai lên tiếng nói tiếp, trong phòng bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, nữ y tá ở bên cạnh cũng lầm bầm.
“Cái người này làm sao vậy? Hoạt Quan? Điều tra? Sao tự nhiên lại chơi trò đóng vai nhân vật rồi? Lừa trẻ con cũng phải biết điểm dừng chứ!”
Điều nằm ngoài dự đoán của nữ y tá là Giang Linh trước đó còn khóc sướt mướt nhưng giờ bỗng bình tĩnh lại, cô bé vô cùng ngoan ngoãn vươn bàn tay nhỏ của mình nắm vào tay áo của Trần Ca: “Đừng đi.”
“Nơi đó rất nguy hiểm sao?” Trần Ca đã nghe ông lão họ Bạch nói rằng Giang Linh bị dị tật nhẹ, cô bé cũng giống như chị mình, trên người chảy dòng máu của cái thôn quỷ dị kia, rất có thể biết một số bí mật nào đó.
“Vâng.” Cô bé ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ cháu nói ở đó có rất nhiều người giống như chị gái, bọn họ đều rất xấu.”
“Giống chị của cháu? Mẹ cháu còn nói với cháu gì nữa không?”
“Đừng động vào quan tài.” Giang Linh nắm chặt tay trái, còn tay phải thì giữ lấy tay áo Trần Ca không buông: “Chú đừng đi, đi rồi sẽ không về được nữa đâu.”
“Ừm, chú biết.” Trần Ca xoa đầu Giang Linh rồi bế cô bé lên ghế, cả quá trình Giang Linh đều không phản kháng.
“Hai người đang nói cái gì vậy?” Nữ y tá sợ Trần Ca lại nói ra những lời lẽ kì quái gì đó, bèn bế Giang Linh rời di luôn.
Lần này Giang Linh không từ chối, cư xử rất ngoan ngoãn, chỉ có điều lúc chuẩn bị rời đi, mắt cô bé cứ luôn dán chặt vào Trần Ca.
“Đừng động vào quan tài, tin tức này rất quan trọng đấy.” Trần Ca đóng cửa lại, ngồi bên cạnh Phạm Úc.
Lúc này Phạm Úc đang vẽ bức tranh thứ hai, trên tờ giấy trắng có một người nhỏ màu đen đi ở giữa, đằng sau có vô số những cái bóng màu đỏ bay qua bay lại, trông như bách quỷ dạ hành.
“Phạm Úc, cháu có hứng thú chuyển đến ở trong nhà ma của chú không?” Trần Ca xé gói đồ ăn vặt ra rồi tự mình ăn.
Phạm Úc đặt bút xuống, cả người bé nhỏ gầy gò nhìn Trần Ca, gật đầu một cách rất nghiêm túc.
“Đợi chú xử lí xong việc trong tay sẽ đón cháu qua đó, có điều cháu cũng phải đồng ý với chú vài chuyện.” Trần Ca tới gần, chen vào chỗ Phạm Úc: “Chú biết cháu không có bất kì bệnh tâm lí nào cả, những gì cháu thể hiện ra không hoà nhập với người khác chỉ là do cháu có năng lực mà họ không có. Nếu so sánh thì cháu càng thông minh và chín chắn hơn họ. Chú sẽ không đi tìm bác sĩ tâm lí gì đó cho cháu, hoặc là bắt cháu uống thuốc, chỉ mong rằng cháu có thể làm tốt một việc.”
“Việc gì?” Phạm Úc ngước đầu lên.
“Chú sẽ làm thủ tục nhập học cho cháu, để cháu có thể sống một cuộc sống giống như các bạn nhỏ khác. Chú không yêu cầu cháu học giỏi đến mức nào, chỉ mong cháu có thể kết bạn được với vài người bạn cùng trang lứa, đi ra khỏi thế giới nhỏ bé bị khép kín này.” Những gì Trần Ca nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, vào lúc cho ra quyết định này, anh đã chuẩn bị sẵn sàng trả mọi chi phí cần thiết sau khi đưa Phạm Úc đi học rồi.
Anh không phải người thích khoe của, có rất nhiều lúc có thể tiết kiệm thì tiết kiệm chứ không phải là keo kiệt, chỉ là cảm thấy không cần thiết.
Phạm Úc không thể hiện thái độ của mình, lại cúi thấp đầu xuống, cầm lấy bút bắt đầu vẽ bức tranh thứ ba.
“Cháu có thể suy nghĩ một chút.” Trần Ca nhìn những bức tranh vẽ kinh dị mang màu đỏ đen kia trên bàn, cũng không bắt buộc Phạm Úc đưa ra quyết định: “Còn có một điểm nữa chú phải nói với cháu, đừng có suốt ngày bày ra vẻ mặt căng thẳng đấy, phải học cách cười lên, giống như chú đây này. Cháu xem chú đi tới đâu cũng được chào đón đó, đây chính là bí quyết của chú.”
Phạm Úc vẫn luôn không tỏ thái độ gì, nghe tới đây dường như là không nghe nổi nữa, cậu bé nhét bức tranh trong tay cho Trần Ca, một mình nằm trên giường, lấy chăn che kín đầu.
“Thằng nhóc này.” Trần Ca lắc đầu, nhìn vào bức tranh trong tay, vốn dĩ anh chỉ nhìn lướt qua nhưng sau khi xem xong thì ánh mắt của anh không tài nào rời đi được.
Chính giữa tờ giấy trắng dùng bút mực đen vẽ một cô bé, sau lưng cô bé là một con quái vật nhện màu đỏ khổng lồ, thoạt nhìn trông giống như những bức tranh trước đây của Phạm Úc.
Nhìn cẩn thận vài lần mới có thể phát hiện ra điểm khác biệt, có một người nhỏ màu đỏ đang khóc rồi cuốn quanh cánh tay trái và phải của cô bé, hình như là cha mẹ của cô bé ấy.
“Phạm Úc đang nhắc nhở mình sao?”
Trần Ca cất bức tranh vào, anh nhìn Phạm Úc đang giấu mình dưới chăn, không hỏi thêm gì nữa, đeo ba lô trên lưng rồi rời khỏi viện mồ côi Cửu Giang.
“Cô bé này không đơn giản nha.” Trần Ca vẫy một chiếc xe taxi lại, vội vã đến nơi trên tờ rơi quảng cáo: “Lấy được ngăn kéo thì mình sẽ rời đi, tối nay phải nghỉ ngơi thật tốt mới được.”
Anh gọi cho số điện thoại trong tờ rơi, phát hiện là một số điện thoại ma.
Không liên hệ được với chủ hộ, anh chỉ có thể tự mình đi tới tận nhà.
Khu cư xá Bệnh Viện Số Ba nằm ở khu phố cổ, số người sống ở đó khá ít, toà nhà bình thường, không cao lắm.
Gần 9 giờ tối Trần Ca mới tìm đến nơi, khu cư xá này hơi vắng vẻ, đèn đường không có mấy ngọn sáng, tất cả đều tập trung ở trên hai toà nhà bên ngoài.