“
T
ôi mơ hồ hiểu tại sao hội trưởng lại muốn đối phó cậu ta, có lẽ người này đã đi vào thế giới đằng sau cánh cửa và thậm chí có thể cũng đang sở hữu một “cánh cửa”.”
Giọng nói của Khổng Tường Minh rất nhỏ vì sợ bị người thứ ba nghe thấy.
“Không sao đâu, cho dù cậu ta từng đi đến thế giới đằng sau cánh cửa thì đã sao? Rốt cuộc cậu ta cũng chỉ là một con người.” Ngụy Ngũ nói lời này hơi thiếu tự tin, giống như là đang an ủi chính mình: “Nhiệm vụ này rất quan trọng, hội trưởng không thể nào chỉ phái hai chúng ta, chắc là các thành viên khác của Hiệp hội cũng đã đến.”
“Đừng đặt hy vọng vào người khác, lỡ như hội trưởng chỉ muốn hy sinh hai chúng ta để thăm dò thì sao?” Khổng Tường Minh đóng cửa phòng lại: “Các thành viên của Hiệp hội có thể thay đổi bất cứ lúc nào nhưng số thứ tự vẫn như cũ, mỗi con số đại diện cho một con quái vật đằng sau cánh cửa, sở hữu con số này sẽ cộng sinh với ma quỷ tương ứng. Vì vậy trong mắt của hội trưởng, cái hắn ta thực sự coi trọng là những ma quỷ trên người chúng ta chứ không phải chúng ta.”
Anh ta nheo mắt lại và đột nhiên nói một chuyện khác không liên quan: “Trong Hiệp hội kể chuyện lạ nghiêm cấm làm lộ thân phận của bản thân và nghiêm cấm điều tra thân phận của người khác, cả hai quy định này thực sự có thể bảo vệ sự an toàn của chúng ta vì dù sao trong Hiệp hội không phải là những kẻ điên có tinh thần bất thường thì là một tên đồ tể với bàn tay nhuốm đầy máu tươi, nhưng anh có nghĩ đến một vấn đề khác không?”
“Vấn đề gì?”
“Chúng ta sẽ không bao giờ có thể biết hội trưởng là ai nếu không được tiếp xúc với các thành viên khác trong Hiệp hội.” Suy nghĩ của Khổng Tường Minh rất sâu sắc: “Mọi người đều biết rằng hội trưởng đang trốn trong số mười người ở hai bên bàn nhưng không ai biết rốt cuộc ai mới là hội trưởng? Bây giờ tôi nghi ngờ rằng bản thân hội trưởng chính là một con quái vật đằng sau cánh cửa, trong mắt hắn ta, chúng ta chỉ là một vật chứa cho con quái vật mà thôi.”
“Anh nói mấy chuyện này với tôi làm gì?” Ngụy Ngũ kéo xa khoảng cách với Khổng Tường Minh: “Không ai phản bội Hiệp hội kể chuyện lạ và đây cũng là điều đáng sợ nhất, anh có hiểu ý tôi không?”
Khổng Tường Minh xua xua tay: “Anh và tôi tham gia Hiệp hội trong cùng một đợt, tôi có thể chắc chắn anh không phải là hội trưởng, vì vậy tôi đã chủ động tiếp cận anh trong nhiệm vụ lần trước và cho anh biết thân phận của tôi, người mà tôi có thể tin tưởng trong Hiệp hội chỉ có anh.”
Ngụy Ngũ luôn cảm thấy Khổng Tường Minh có ý đồ khác nhưng anh ta đã vô tình lên tàu của giặc.
“Tất cả những con quái vật đều trốn ra từ thế giới đằng sau cánh cửa, không còn nghi ngờ gì nữa, trong tay hội trưởng đang kiểm soát một cánh cửa!” Khổng Tường Minh nói với một nụ cười nhẹ: “Nếu có một cánh cửa thì sẽ có quyền lập ra các quy tắc, chẳng lẽ anh không muốn trở thành hội trưởng sao?”
“Anh điên thật rồi.”
“Tôi không điên, chỉ là tôi đã không còn chuyện lạ để kể mọi người nghe, nếu không thay đổi quy tắc, nói không chừng ở lần gặp mặt tiếp theo, tôi sẽ bị các anh đưa lên dĩa, từ thực khách biến thành thức ăn.”
Những lời nói của Khổng Tường Minh giống như gáo nước lạnh đánh thức Ngụy Ngũ, Hiệp hội kể chuyện lạ không phải là nơi làm từ thiện, ngay cả bản thân các thành viên của Hiệp hội này cũng sợ hãi.
“Nói về kế hoạch của anh đi.”
“Nếu là trước đây tôi cũng sẽ không đi làm chuyện nguy hiểm như vậy nhưng gần đây tôi đã phát hiện ra một hy vọng. Hội trưởng ngày càng phải liên lạc với chúng ta thường xuyên hơn, hắn ta đã gặp một rắc rối lớn và đồng thời cũng lộ ra một chút sơ hở.”
“Sơ hở gì?”
“Hội trưởng đã liên lạc với chúng ta thông qua những ma quỷ sống trong người chúng ta, mà những ma quỷ này chỉ có thể giao tiếp trong phạm vi năm mươi mét, tôi và anh đã từng thử nghiệm chuyện này.” Khổng Tường Minh nói đến trọng điểm: “Điều đó có nghĩa là khoảng cách giữa tôi và hội trưởng khi hắn ta truyền thông tin đều trong phạm vi năm mươi mét.”
“Không sai.”
“Trong buổi gặp mặt tôi đã ở rất gần với số mười, mỗi lần tôi ngồi bên cạnh anh ta, ma quỷ trên người tôi đều sẽ biểu hiện một cảm xúc kỳ lạ, có một sự khao khát ẩn giấu trong nỗi sợ hãi, tôi có thể cảm nhận được suy nghĩ của nó, nó muốn ăn số mười.”
“Nhưng điều đó không có nghĩa số mười là hội trưởng, vốn dĩ những con ma quỷ trong mười người chúng ta đều khác nhau.”
“Tôi biết, vấn đề là ma quỷ của tôi cũng sẽ sản sinh ra cảm xúc kỳ lạ này trước khi nhận được thông tin của hội trưởng vài giây.” Giọng nói của Khổng Tường Minh từ từ thay đổi: “Khi đang truyền thông tin, số mười và hội trưởng đều xuất hiện gần nhà tôi cùng một lúc, chẳng lẽ điều này không thể chứng minh mối quan hệ giữa hai người họ sao?”
“Có phải là một sự trùng hợp không?”
“Hội trưởng Hiệp hội chắc là người đã gửi tờ rơi cho chúng ta, hắn ta cũng là người duy nhất biết thân phận của tất cả các thành viên. Số mười và hội trưởng đều xuất hiện ở gần nhà tôi trong hai lần truyền thông tin liên tiếp, tôi không tin trên đời này lại có sự trùng hợp như vậy.”
Sau khi Khổng Tường Minh nói xong, Ngụy Ngũ đã hoàn toàn lặng thinh, hội trưởng bí ẩn giống như một thanh kiếm treo trên đầu của tất cả các thành viên Hiệp hội.
“Số mười là hội trưởng sao? Vậy anh muốn hợp tác với tôi như thế nào?” Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh đi cùng nhau chỉ vì có mục tiêu giống nhau, nếu không có lợi ích chung thì hai người chắc chắn sẽ là mối quan hệ không đội trời chung vì họ đã biết thân phận của đối phương.
“Hội trưởng muốn xuống tay với ông chủ ngôi nhà ma mà ông chủ ngôi nhà ma này rõ ràng là một nhân vật tàn nhẫn, hãy để họ đấu với nhau đến khi cả hai bên đầy thương tích rồi chúng ta sẽ tìm cơ hội.”
Khổng Tường Minh bước vào nhà vệ sinh, gỡ xác nữ khỏi trần nhà rồi tìm thấy một phù hiệu trong túi của cô ta: “Chúng ta chỉ là khách đến tham quan, cẩn thận để không bị ông chủ của ngôi nhà ma phát giác là được.”
Hai người cầm phù hiệu đi ra khỏi phòng, sau một hai phút, âm thanh “lộc cộc”, “lộc cộc” vang lên trong phòng, một cái đầu con rối lăn ra từ dưới gầm giường ngủ.
…
Ba sinh viên y khoa đứng sát vào nhau, không có bản đồ, cuối cùng họ cũng cảm nhận được “niềm vui” khi đến tham quan ngôi nhà ma.
“Lý Tuyết, cậu đi chậm thôi!”
Cô gái với khuôn mặt trẻ con đi phía trước một mình, hai sinh viên nam theo sát phía sau, cơ thể hai người họ dựa sát vào nhau, thiếu điều nắm lấy tay nhau.
“Khi ở bên ngoài các cậu thay phiên nhau chém gió, sao bây giờ không có chiến lược của các học trưởng thì đột nhiên sợ hãi như vậy?” Lý Tuyết quay đầu nhìn hai người bạn đồng hành, hơi bất lực: “Hai người có phải là đàn ông không vậy?”
“Cái này có liên quan gì đến chuyện có phải đàn ông không?” Mặc dù Vương Diễm trốn ở cuối nhưng tính tình không giảm bớt chút nào: “Chúng tôi gọi đây là thận trọng, cậu không thấy chúng tôi đang đỡ phía sau cho cậu sao?”
“Ha ha.”
Dương Thần cũng có chút xấu hổ: “Tôi không có sợ, vấn đề là nơi này rất giống với ngôi trường cấp ba của tôi, cảnh tượng vừa nãy vừa nhìn đã biết là được cố ý bố trí nhưng cảnh tượng mới này cho tôi cảm giác giống như được trở về trường cũ.”
“Về trường cũ thì có gì đáng sợ?” Lý Tuyết không hiểu lắm.
“Không giống như cảnh trong đời thực, tôi không ngừng tự nhủ trong lòng rằng mọi thứ đều là giả nhưng ở đây gần như giống với trường học ngoài đời, cho dù tôi có tự nhủ thế nào cũng sẽ không tự chủ được mà đắm mình vào trong đó.” Dương Thần vẫn giữ cuốn sổ tay và cây bút trong tay, run rẩy vẽ sơ đồ lối đi.
Trường Dân Lập Tây Thành bị cắt hầu hết các cảnh tượng vì một vài lý do nên toàn bộ diện tích không lớn lắm.
Ba sinh viên rất nhanh đã đi đến cuối hành lang, trước mặt là một cánh cửa kính rất bình thường.
“Đợi một chút!”
Dương Thần ngăn Lý Tuyết muốn mở cửa, cậu ta dựa lên cửa, mặt áp sát lên mặt kính nhìn vào bên trong: “Hình như đây là một tầng nào đó của ký túc xá, có số thứ tự trên cửa.”
“Chẳng lẽ đây là ký túc xá nữ trên bản đồ?” Lý Tuyết nhìn Dương Thần mở bản đồ ra so sánh và phát hiện ra vị trí cách biệt rất xa.
“Chắc là một cảnh tượng ẩn.” Dương Thần như có câu trả lời: “Khi mới lấy được bản đồ tôi đã nghĩ, tại sao chỉ có ký túc xá nữ trên đó mà không có ký túc xá nam, xem ra bây giờ ký túc xá nam đã trở thành một cảnh tượng ẩn. Nhưng cái tôi tò mò là làm thế nào chúng ta kích hoạt cảnh tượng ẩn? Hình như mọi người cũng không làm chuyện gì đặc biệt.”
“Có khi là do chúng ta hành động quá nhanh nên khiến ông chủ có cảm giác khủng hoảng.” Vương Diễm cười khan một tiếng rồi cũng dựa sát vào cánh cửa kính nhìn nhìn: “Tương tự như ký túc xá của trường chúng ta, vào trong xem đi.”
Miệng cậu ta nói đi vào xem nhưng cơ thể thì bất động, cuối cùng cũng là Lý Tuyết đẩy mở cửa kính.
Sợi xích gỉ sét rơi xuống đất, khi cánh cửa kính mở ra, một mùi lạ bay ra từ sau cánh cửa.
“Tại sao ngửi như mùi xác chết vậy?”
“Có muốn đi vào không?”
“Theo lý mà nói, chúng ta có thể đi đến bước này và phát hiện ra cảnh tượng ẩn là đã phá vỡ kỷ lục của các học trưởng, học tỷ rồi.” Vương Diễm giơ tay: “Tôi đề nghị rút ra ngoài trước.”
“Tôi không biết liệu lần sau có thể kích hoạt cảnh tượng ẩn nào hay không, vả lại đã đến đây rồi mà không vào xem thì cậu có cam lòng không?” Dương Thần và Lý Tuyết kẹp Vương Diễm kéo vào hành lang.
Hành lang tối đen, hai bên là các cánh cửa nửa mở, cũng không biết mùi hôi bay ra từ phòng nào.
“Nơi này bức bách quá ấy nhỉ?” Giọng nói của Vương Diễm trở nên nhỏ hơn như thể ở nơi này mà nói lớn tiếng sẽ đánh thức một số con quái vật trốn trong đây.
“Vẫn còn thời gian, đừng bỏ qua căn phòng nào ở cả hai bên, chắc chắn có rất nhiều phù hiệu được giấu ở chỗ này.” Dương Thần đi cùng với Lý Tuyết ở phía trước, Vương Diễm bất đắc dĩ đi theo sau, trong lòng cậu ta đã hoảng loạn, không dám rời đi một mình nên chỉ có thể đi với mọi người.
“Cậu đừng quá sợ hãi, cảnh tượng kinh dị chắc chắn ở phía sau, mấy căn phòng đầu tiên đều an toàn.” Dương Thần cố gắng sử dụng kinh nghiệm của mình để an ủi Vương Diễm: “Làm gì có ngôi nhà ma nào bày ra cảnh tượng kinh hoàng nhất khi vừa mới đi vào chứ?”
Cậu ta nói xong rồi đẩy mở cánh cửa phòng ngủ đầu tiên ở bên trái hành lang.
Cánh cửa gỗ phủ đầy bụi như thể đã rất lâu không có ai mở, cùng với âm thanh chói tai của trục cửa. Dương Thần bước vào trong nhưng cậu ta vừa tiến vào một bước thì đã dừng lại, thậm chí nửa người trên vẫn giữ tư thế bước vào.
“Lão Dương? Cậu sao vậy?”
Cánh cửa mở ra hoàn toàn, Lý Tuyết và Vương Diễm bên ngoài cũng hít một hơi lạnh.
Ở vị trí giữa phòng ký túc xá, có một người đang treo cổ.
“Con rối?” Dương Thần là người đầu tiên bừng tỉnh, cậu ta chà chà tay lên quần áo, muốn lau đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay.
“Đừng qua đó.” Vương Diễm chỉ dưới chân người đó: “Không giống như treo cổ, cậu nhìn chân cậu ta xem, không rời mặt đất, tôi nghi ngờ là diễn viên ngôi nhà ma đang đóng giả.”
“Chắc không phải là người sống đóng đâu.” Lý Tuyết khá là bạo dạn, trực tiếp đi qua đó: “Sợi dây bị kéo thẳng như cây bút, nếu giữ tư thế này trong một thời gian dài, cho dù đứng thôi cũng sẽ bị siết cổ chết.”
Cô cẩn thận vòng qua phía bên kia của phòng ký túc xá, người bị treo lơ lửng giữa phòng ngủ mặc một chiếc áo khoác tối màu, đầu cúi xuống, không thể nhìn rõ mặt.
Lý Tuyết giơ tay lên, tiến lại từng chút một, đầu ngón tay chạm vào da xác chết.
“Không phải da người, vào đi, không sao đâu.”
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên, cả ba người đều bị dọa không ít.
“Treo một con rối giữa phòng có ý nghĩa gì? Còn cố tình để nó đứng trên mặt đất?” Vương Diễm sờ sờ bàn tay của xác chết, cậu ta là một người học pháp y nên biết rất rõ cảm giác đó khác với da người, nó lạnh hơn, cứng hơn một chút.
“Hai người các cậu đừng chạm lung tung, xác chết này có thể là câu trả lời cho câu đố nào đó.” Hai tay của Lý Tuyết nhẹ nhàng nắm chặt cằm của xác chết rồi đẩy đầu nó lên từng chút một.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của xác chết, ba sinh viên Học viện Pháp y đều hơi hoảng loạn.
Giống như thật!
Là vì đã từng nhìn thấy xác chết thật nên lúc này ba người họ có cảm giác càng khủng bố hơn người thường.
“Dây siết chặt phía trước cổ, buộc cơ lưỡi phải co về phía sau bám vào thành cổ họng làm tắc nghẽn và chặn đường thở của khoang họng, nguyên nhân tử vong có thể là nghẹt thở.” Sau khi Lý Tuyết nói xong, bản thân cô cũng kinh ngạc ngẩn người, cô không ngờ kiến thức mình học trên sách vở lại được sử dụng trong một ngôi nhà ma.
“Cậu để ý mặt của con rối sẽ thấy có những cục máu đông bất thường, điều này có sự khác biệt nhất định với trạng thái chết do nghẹt thở.” Dương Thần đi quanh con rối một vòng: “Động mạch cổ bị tắc nghẽn, mạch máu chảy lên não bị chặn, nguyên nhân tử vong có lẽ là bị tắc mạch máu não.”
“Hai vị à, bất kể nguyên nhân tử vong là gì, chúng ta nhanh chóng đi thôi!” Vương Diễm thúc giục: “Cả hai cậu không cảm thấy sợ hãi sao? Một xác chết con rối trong một ngôi nhà ma không chỉ có hình dạng giống như người chết mà thậm chí nguyên nhân tử vong cũng được tái hiện hoàn hảo!”
“Ông chủ ngôi nhà ma cũng biết pháp y sao?” Lý Tuyết nhìn Dương Thần bên cạnh một cái.
Sắc mặt của Dương Thần không được tốt lắm: “Một người ngoài ngành không thể nào tái hiện lại đặc điểm của xác chết một cách chi tiết như vậy, trừ phi anh ta nhìn một xác chết thật để làm ra từng chút một.”
Một bức tranh kinh khủng xuất hiện trong tâm trí của ba người, họ không nói chuyện nữa, ăn ý bước ra khỏi phòng ký túc xá.
“Chúng ta đã đi sâu lắm rồi, nếu đã xem xong thì ra thôi.”
“Tìm thêm mấy phòng khác xem sao, đúng rồi, có phù hiệu trong phòng đó không?”
Dương Thần hỏi một câu, cả Lý Tuyết và Vương Diễm đều lắc đầu: “Không chú ý.”
“Quên nó đi, tìm trong các phòng khác trước rồi mới vào lại phòng này.”
Ba sinh viên nói chuyện ngoài cửa, họ không biết xác chết đang đứng quay lưng về phía họ trong phòng ký túc xá từ từ mở mắt ra.
Có một ngã rẽ ở phía trước hành lang, càng đi vào trong, mùi đó lại càng nồng.
Vết bẩn dần bắt đầu xuất hiện trên gạch lát sàn và tường, ba sinh viên đi một mạch đến cuối hành lang, các phòng gần cuối hành lang đều bị khóa.
“Hình như mùi hôi bay ra từ đây.”
Lý Tuyết đi trước, cô đẩy cánh cửa căn phòng sâu nhất trong hành lang ra.
Trong số bốn chiếc giường trong phòng ngủ này, chỉ có một chiếc giường được trải ga giường, còn ba chiếc giường còn lại bị chất đầy các loại rác trên đó.
“Không có gì hết hả? Tôi còn tưởng có một cái gì đó khủng khiếp giấu trong căn phòng này, cảm giác còn không đáng sợ bằng phòng ngủ đầu tiên.”
“Sắp đến giờ rồi, tìm phù hiệu trước đi, Vương Diễm, cậu đừng đứng ngốc bên ngoài nữa, mau đến giúp đỡ!”
Dương Thần và Lý Tuyết đều bước vào phòng, chỉ có Vương Diễm nhìn hành lang dài u ám, mơ hồ có một cái gì đó đang nhảy lên nhảy xuống trong bóng tối!
“Lão Dương, các cậu ra đây trước đi, hình như tôi nghe thấy tiếng bước chân của người thứ tư.”