Ngoài sách và lịch trình làm việc, Trần Ca còn tìm thấy một chùm chìa khóa và một chiếc kéo với lưỡi kéo được mài sắc trong ba lô.
“Dấu răng của các chìa khóa trong ba lô Tiểu Lâm đều khác nhau, rất có thể là để mở nhiều cánh cửa khác nhau.”
Trần Ca không biết tại sao Tiểu Lâm lại có chùm chìa khóa này, anh cảm thấy chùm chìa khóa này chắc chắn có liên quan đến "các hoạt động" vào buổi tối của Tiểu Lâm.
“Trong lịch trình làm việc có nhắc đến phòng ngủ, có lẽ trong phòng ngủ sẽ có nhiều manh mối ẩn giấu, nhất định phải đi xem càng sớm càng tốt, mình cảm thấy nếu càng kéo dài thời gian, sẽ càng có nhiều chuyện tồi tệ hơn xảy ra.”
Không có nhân viên ở đây, còn chiếc điện thoại màu đen thì chẳng biết ở đâu, giờ đây mỗi một sợi dây thần kinh của Trần Ca đều căng như dây đàn, anh muốn cố gắng hết sức để tồn tại.
Tiện tay kéo rèm cửa sổ lên, cho dù trong đầu có suy nghĩ gì đi chăng nữa, ngoài mặt Trần Ca vẫn luôn tỏ ra bình tĩnh.
Sau khi vươn vai, anh lại tiếp tục nằm xuống bàn, dùng khóe mắt liếc nhìn các bạn cùng lớp ngồi xung quanh.
Với sự tập trung cao độ, Trần Ca ghi nhớ tất cả dáng vẻ của học sinh vào trong đầu.
“Đây là lần đầu tiên mình gặp tất cả những người ở đây, cũng không thấy bất kỳ cảm giác quen thuộc nào trên người bọn họ, thoạt nhìn thì họ trông giống hệt người bình thường.” Làm sao những người bình thường có thể xuất hiện sau "cánh cửa" được, Trần Ca nhớ kỹ dáng vẻ bên ngoài của họ chỉ để tránh bị những người xung quanh nghi ngờ: “Người ở dưới gầm giường đã đi vào đây trước mình, nếu như người đó là Thường Cô, tại sao mình lại không thấy anh ta ở đây? Anh ta đã đi đến phòng học khác rồi sao? Hay là người đẩy cửa vốn không phải là anh ta?”
Ngay từ đầu Trần Ca thực sự cảm thấy người đẩy cửa trong phòng bệnh của Thường Văn Vũ là Thường Cô, bởi vì chỉ có mắt trái mới có thể nhìn thấy cánh cửa đó, mà mắt trái lại ở trên người Thường Cô.
Nhưng vấn đề là Thường Cô đã bị "các phụ huynh" đưa đi một thời gian, cũng không phải không có khả năng xảy ra vấn đề.
“Tốt hơn hết là nên thận trọng, thế giới sau cánh cửa này không có bạn bè, càng không tồn tại thứ gọi là tin tưởng.”
Trần Ca đang suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo của mình, cố gắng không thể xảy ra sai sót, bởi vì bây giờ anh hoàn toàn không có cơ hội mắc sai lầm, nếu một lựa chọn nào đó có vấn đề, cái chết rất có thể trở thành một thứ gì đó khá xa xỉ.
Trước cửa phòng học có tiếng bước chân, một lúc sau cánh cửa bị đẩy ra, một người đàn ông để tóc bổ luống bước lên bục giảng.
Ông ta mặc một bộ quần áo màu đen, kẹp một tập tài liệu màu trắng dưới nách, có cảm giác như đang đi dự đám tang.
Sắc mặt người đàn ông cũng trắng bệch một cách bất thường, căng thẳng đặt tập tài liệu lên bàn.
Ông ta không nói lời nào, trước tiên là thấp giọng đếm số học sinh trong lớp.
Lúc đếm xong, sắc mặt ông ta dần dần dịu lại. Ông ta cúi đầu liếc nhìn con số trên tập tài liệu: “Không dư không thiếu ai cả.”
Ánh mắt ông ta lại quét qua đám học sinh lần thứ hai, trên mặt người đàn ông nở nụ cười: “Được rồi, tan học đi, buổi tối đừng đi lung tung, gần đây trong trường không an ninh lắm.”
“Thưa thầy Bạch, cái người đàn ông nhìn trộm kia vẫn chưa bị bắt sao? Có cần chúng em hỗ trợ không?" Một nam sinh có vẻ ngoài cường tráng ngồi ở hàng đầu tiên lên tiếng. Cậu ta mặc áo thể thao, có vẻ rất thích vận động.
“Không liên quan gì đến mấy em đâu, chỉ cần không chạy lung tung sau giờ học là được.” Thầy Bạch nói xong thì vội vàng rời đi, thậm chí còn quên cầm theo cặp hồ sơ màu trắng.
“Tiểu Lâm, đi thôi, chúng ta về phòng ngủ đi.” Bạn cùng bàn của Trần Ca thu dọn sách giáo khoa, đeo cặp chuẩn bị rời đi, có vẻ như cậu ta có quan hệ tốt với Tiểu Lâm.
“Chờ một chút.” Trần Ca chậm rãi sắp xếp ba lô, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía tập hồ sơ màu trắng trên bục giảng.
Anh sử dụng Âm Đồng, nhìn thấy số học sinh của mỗi lớp được liệt kê ở trang đầu của tập tài liệu.
Mỗi lớp do một giáo viên phụ trách, và dường như giáo viên tương ứng với mỗi lớp được tính vào tổng số người của lớp này.
“Có 17 người trong lớp D?” Trước cửa lớp học có gắn số lớp, Trần Ca học lớp D, và số người trong lớp này mà anh vừa kiểm tra đúng là 17 người.
“Đúng là không dư không thiếu ai cả, điều kiện tiên quyết là không tính thầy giáo ở bên trong.”
Trần Ca không biết chuyện gì đã xảy ra trong ngôi trường này, cũng không biết thầy Bạch và bọn họ đang lo lắng về điều gì, nhưng anh biết lớp anh đang học rất không an toàn.
“Không thể đi cùng bọn họ, cứ rời đi trước rồi tính tiếp.”
Sau khi phát hiện trong lớp mình có dư ra một người, Trần Ca cũng không dừng lại lâu, cầm theo ba lô rồi chạy ra phía ngoài.
Đèn cảm biến âm thanh được lắp đặt ở các hành lang, đèn sẽ sáng bất cứ khi nào có người phát ra âm thanh.
“Nơi này trông không khác gì trường học bình thường, nhưng sao trong lòng mình lại bất an như vậy chứ?”
Không có bản đồ, không có trí nhớ của Tiểu Lâm, Trần Ca không biết phòng ngủ của mình ở đâu.
Anh cố tình đi chậm lại, chờ đến khi bạn cùng bàn của mình đi đến, rất tự nhiên mà sóng vai đi cùng với đối phương.
“Tiểu Lâm, tôi hơi đói, chúng ta đi đến nhà ăn nhé?” Bạn cùng bàn của Tiểu Lâm gãi đầu, trông khá đáng yêu.
Ban nãy khi ở trong phòng học, Trần Ca nhìn thấy tên trên sách giáo khoa của cậu ta. Cậu bé nhút nhát, tuổi tác cũng không lớn này tên là Vương Hiểu Minh.
Hoàn cảnh gia đình của cậu ta khá giống với Tiểu Lâm, cũng không phải là loại người quá giàu có.
“Tôi để quên đồ trong phòng ngủ, chúng ta cùng nhau trở về phòng trước đi.” Trước khi tìm ra thông tin về thân phận của Tiểu Lâm, có lẽ Trần Ca sẽ không tùy tiện đi lung tung.
Bây giờ từng phút từng giây đối với anh đều rất quý giá, anh muốn có năng lực tự bảo vệ mình trước khi cảnh tượng này lộ ra "nanh vuốt" của nó.
“Cũng được.” Vương Hiểu Minh và Trần Ca bước vào hành lang, trên tường treo rất nhiều ảnh bác sĩ.
Theo lý thuyết thì chỉ những người có đóng góp lớn hoặc rất nổi tiếng mới được treo ảnh trên tường của trường, nhưng tất cả những bức ảnh treo trong trường này đều là những bác sĩ ít nổi tiếng, Trần Ca chẳng nhận ra ai trong số họ cả.
“Tại sao trong trường lại treo nhiều ảnh bác sĩ như vậy?”
Trần Ca cũng không hỏi, anh chỉ cảm thấy đi trên hành lang như vậy rất áp lực, cứ như đang bị theo dõi vậy.
Hai người nhanh chóng bước ra khỏi tòa nhà dạy học, khu nhà ở dành cho sinh viên cách tòa nhà dạy học không xa.
Trần Ca nhìn xung quanh, phát hiện ra vài tòa nhà cao tầng ở khu phía Tây của trường, nơi đấy có rất nhiều bóng người đang di chuyển, nhìn sống động hơn nhiều so với khu dạy học phía Tây.
Không dừng lại, Trần Ca và Vương Hiểu Minh bước vào khu nhà ở của sinh viên.
Trên cửa ký túc xá có mấy dòng thông báo bằng dòng chữ màu đỏ, Trần Ca không kịp nhìn kỹ, Vương Hiểu Minh đã chạy nhanh qua cửa ký túc xá, có vẻ như cậu ta không muốn dừng lại ở cửa tòa nhà.
Hai người chạy một mạch đến lầu bốn, Vương Hiểu Minh chạy rất nhanh, Trần Ca phải theo sát mới không bị bỏ lại.
“Mỗi lần trở lại khu nhà ở, tôi đều cảm thấy rất hoảng sợ.” Vương Hiểu Minh chạy đến cửa phòng ở của mình mới thở phào nhẹ nhõm, cười với Trần Ca rồi lấy chìa khóa ra mở cửa.
Trần Ca đang định đi theo cậu ta vào, Vương Hiểu Minh đột nhiên ngăn ở cửa: “Cậu định làm gì?”
“Trở lại phòng ngủ lấy đồ.”
“Không phải cậu ở phòng đối diện sao? Cậu có để quên thứ gì ở trong phòng tôi à? Cậu vào phòng của tôi hả?" Vương Hiểu Minh ngạc nhiên nhìn Trần Ca, chân trái len lén đá cái túi rác màu đen ở cửa vào trong góc phòng.