Ngồi ở trên xe taxi, Trần Ca gọi điện thoại cho Tiểu Cố hai lần. Sau khi xác định con quỷ mặc áo mưa đỏ không quay trở về, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nhiệm vụ hàng đầu đêm nay là đưa Tiểu Cố trở về anh toàn. Về sau mới dần dần xử lý chuyện ở ngoại ô phía đông.”
Trần Ca có nỗi băn khoăn của riêng anh. Tài xế xe taxi và Tiểu Cố đều là người thường, Trần Ca không muốn bọn họ dính vào việc này.
Nước mưa đập vào cửa sổ xe làm mờ tầm mắt. Mây đen dày đặc ngoài cửa sổ, cảm giác bầu trời đêm giống như đang rơi xuống phía dưới.
“Dự báo thời tiết không chuẩn chút nào. Nói là mưa nhỏ, trời đã mưa bao lâu rồi chứ?” Tài xế là một người trẻ tuổi, anh ta cũng tầm tuổi của Trần Ca. Anh ta tập trung tinh thần nhìn con đường phía trước. Bởi vì thời tiết nên anh ta không dám phân tâm chút nào.
“Lát nữa đến nơi đó, tôi sẽ đi đón một người, sau đó lại đi xe của anh trở về. Yên tâm đi, tôi sẽ không để anh chạy xe trống về đâu.” Trần Ca thu hồi ánh mắt.
“Tôi không lo lắng về vấn đề tiền xe.” Tài xế không quay đầu lại: “Anh có cảm thấy trời mưa hôm nay rất quái lạ hay không? Càng đi đến ngoại ô phía đông, mưa lại càng lớn hơn và đường thì ngập nước. Thậm chí bây giờ tôi không thể thấy được đường đi nữa.”
“Vậy thì có gì quái lạ? Có phải anh nhạy cảm quá hay không?” Trần Ca khẽ cười và hỏi lại.
“Có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Có một số việc không nói rõ được.” Tài xế chỉ vào tràng hạt treo ở phía dưới kính chiếu hậu: “Trước kia tôi từng chở hành khách từ ngoại ô phía đông. Những người ở bên đó rất mê tín, rất nhiều quy tắc. Giống như gia đình nào có trẻ sơ sinh, người đàn ông muốn vào nhà thì phải dậm chân một cái ở cửa mới có thể đi vào; nằm mơ thấy thứ gì không tốt, khi thức dậy phải lật gối đầu lại; nhận điện thoại sau 12 giờ đêm không được mở miệng trước; ở hiện trường tai nạn xe cộ, thấy có chiếc xe kỳ quái đi qua thì tuyệt đối không được đến gần. Ngay từ đầu, tôi cũng không tin mấy thứ này. Sau đó bị bọn họ nói khiến cho tôi sợ hãi.”
Ánh đèn hai bên đường càng ngày càng tối. Tài xế nhìn cần gạt nước đong đưa trái phải, hơi khẩn trương: “Ở bên chỗ bọn họ còn có một truyền thuyết đáng sợ nhất. Khi đi đường vào đêm trong cơn mưa to, rất dễ dàng lạc đường. Nhìn thấy là hướng đi về nhà nhưng trên thực tế càng đi càng xa hơn, cuối cùng sẽ đến một nơi hoàn toàn xa lạ.”
“Còn có việc này sao?” Tinh thần Trần Ca tỉnh táo hẳn lên. Rất nhiều chuyện lạ trong thành phố được sinh ra đều có một lý do nhất định. Phần lớn chúng nó đều có liên quan đến hiện thực, không phải do con người bịa đặt hoàn toàn.
“Tuy rằng vùng ngoại ô phía đông chưa từng xảy ra vụ án nghiêm trọng nào nhưng trong các vụ án mất tích mỗi năm ở cả Cửu Giang, bốn phần năm đều xảy ra ở vùng ngoại ô phía đông. Nơi này giống như một nơi ăn thịt người vậy.”
Tài xế nói rất quái lạ, sau khi Trần Ca nghe xong cũng ghi nhớ lời nói của anh ta vào lòng: “Lo lái xe đi, nếu gặp phải việc lạ gì thật, chúng ta sẽ trực tiếp báo cảnh sát.”
“Báo cảnh sát sao?” Tài xế không thích ứng được với lối suy nghĩ nhảy vọt của Trần Ca: “Cũng đúng, tôi tốt bụng nhắc nhở anh một câu, sau này hơn nửa đêm đừng chạy đến vùng ngoại ô phía đông một mình, nơi này tương đối hoang…”
Nói được một nửa, tài xế đột nhiên ngậm miệng lại. Anh ta híp mắt nhìn về phía trước, bất ngờ đánh tay lái!
Xe taxi đột nhiên chuyển hướng, Trần Ca va người vào trên cửa xe. Anh không nói một câu, cho tay vào ba lô, quyết đoán ấn nút mở máy cát-sét mini.
Tốc độ xe giảm bớt, tài xế thở hồng hộc. Cái trán của anh ta đổ đầy mồ hôi.
“Sao lại như thế này?”
“Hình như vừa rồi giữa đường có một người đang đứng.”
“Chắc hẳn anh nhìn lầm rồi? Trời mưa rất to, xung quanh tối như vậy, ai lại đứng ở giữa đường?” Đôi tay Trần Ca sờ soạng trong ba lô, giống như tìm được thứ gì.
“Không thể nào!” Tài xế xoa mồ hôi trên trán, nhìn thoáng qua bên cạnh. Bên ngoài cửa sổ là một màu đen nhánh.
“Vậy anh mô tả ngoại hình của người đó cho tôi đi? Cô ta mặc một chiếc áo mưa màu đỏ có phải hay không?”
“Không có mặc áo mưa, chỉ là một cái bóng. Có lẽ tôi nhìn lầm thật rồi.” Tài xế xoa xoa đầu, anh ta gỡ tràng hạt đang treo ở dưới chiếc kính chiếu hậu xuống rồi đeo vào trong cổ tay. Sau đó anh ta lại tiếp tục đi về phía trước.
“Tốc độ xe đừng nhanh quá, vùng ngoại ô phía đông có rất nhiều con sông. An toàn là trên hết.” Trần Ca không sợ lệ quỷ, anh chỉ lo lệ quỷ sẽ xuống tay với tài xế. Nếu tài xế gặp tai nạn khi lái xe ở tốc độ cao, vậy anh cũng toi mạng theo.
Dòng điện rè rè vang bên trong chiếc xe taxi. Hạt mưa ngoài cửa sổ dường như cố ý tránh khỏi chiếc xe.
Hai người hữu kinh vô hiểm* đi đến nhà máy nước ở vùng ngoại ô phía đông. Trần Ca nói tài xế chờ ở cổng lớn, tự mình đội mũ áo mưa, mở cửa xe rồi đi vào giữa màn mưa.
(*) Hữu kinh vô hiểm: Gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy.
Vừa xuống xe, Trần Ca đã vô cớ cảm thấy áp lực, nhìn cái gì cũng sẽ sinh ra một cảm giác kỳ quái.
Rất quen thuộc, giống như trước đây đã từng trải qua hoặc từng thấy cảnh này trong giấc mơ.
Anh ở giữa cơn mưa to, âm thanh hạt mưa rơi xuống bên tai Trần Ca dần dần bị tước đi. Anh hơi nhíu mày, lấy điện thoại ra gọi điện cho Tiểu Cố.
Tiếng chuông vang lên bên tai nhưng không có ai bắt máy. Mưa rơi càng ngày càng lớn nhưng Trần Ca lại không nghe thấy tiếng nước mưa rơi xuống, bên tai chỉ còn lại âm báo máy bận của điện thoại.
Anh giống như bị thế giới cô lập, bóng tối đến từ bốn phương tám hướng. Trong tầm mắt anh chỉ còn có cánh cửa cũ nát của nhà máy nước kia.
Cửa sắt bị gió thổi đung đưa, trong đó truyền ra rất nhiều tiếng cười và tiếng khóc của trẻ con hỗn tạp với nhau.
Trong vũng nước bắt đầu xuất hiện một đống dấu chân nho nhỏ. Có thứ gì đó vọt ra khỏi nhà máy nước. Chúng nó vội chạy và nhảy, bao vây Trần Ca ở bên trong.
Thân thể anh cứng đờ, một đoạn ký ức chôn giấu ở sâu trong lòng dần dần hiện ra.
Lúc còn rất nhỏ, cha mẹ Trần Ca từng dặn anh không được đi đến vùng ngoại ô phía đông. Nhưng có một buổi đi chơi ngoại ô ở trường học và địa điểm lựa chọn vừa đúng là ở vùng ngoại ô phía đông.
Khi đang đi chơi dạo bên cạnh đập chứa nước nào đó, anh nghe thấy có người gọi tên của anh. Sau khi anh và giáo viên mình cùng đi xuyên qua rừng cây, anh thấy cuối con đường có một ngôi nhà đỏ như máu. Xung quanh ngôi nhà đó có rất nhiều đứa trẻ đang chơi đùa với nhau. Bọn họ lúc khóc lúc cười, cảnh tượng lúc đó giống như bây giờ vậy.
“Xem ra hầu hết những điều bất thường ở vùng ngoại ô phía đông có quan hệ với ngôi nhà màu đỏ kia. Cánh cửa mất kiểm soát ở trấn Lệ Loan có thể có quan hệ với ngôi nhà màu đỏ này hay không?”
Dấu chân dần dần đến gần, đồng tử Trần Ca thu nhỏ lại. Nhưng cho dù anh có được Âm Đồng thì cũng vẫn không thấy rõ mấy thứ kia như trước.
“Lũ quỷ nhỏ này và hoàn cảnh xung quanh giống như hoàn toàn dung hợp cùng nhau vậy.”
Tiếng cười và tiếng khóc của trẻ con từ xa đến gần, tiến đến bên cạnh anh, ôm lấy chân anh, sau đó dần dần bò lên trên thân thể anh.
Trần Ca nắm chặt cây búa của bác sĩ nát sọ. Khi anh chuẩn bị gọi Hứa Âm ra, cảm giác lạnh lẽo trên người lại biến mất.
Những tiếng kêu khóc của trẻ con rời khỏi người anh. Mà cũng vào thời điểm đó, có một giọng nói hơi quen thuộc từ nơi xa truyền đến.
“Trần Ca…”
Trần Ca ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện trong nhà máy nước có một bóng người, hình thể không khác gì anh cho lắm.
“Anh là ai?”
“Tao sao?” Thân ảnh kia nâng đôi tay lên, dần dần đâm vào ngực của mình. Hắn ta túm một đứa trẻ từ giữa thân thể hắn ra.
Khuôn mặt đứa trẻ mơ hồ, giống Trần Ca lúc còn nhỏ ba bốn phần. Cổ nó bị bẻ cong, giống như bị người ta dùng lực mà bẻ gãy.
“Tao chính là đứa trẻ bị mày giết chết đó…”
“Bị tôi giết chết sao?” Trần Ca kéo cây búa của bác sĩ nát sọ, trầm tư một lúc lâu: “Nhưng tại sao tôi không có một chút ấn tượng nào? Nếu không thì anh quay đây, cho tôi nhìn kỹ xem mặt của anh?”