Bốn chữ có thể sẽ chết lại được người trước mặt nói ra với giọng điệu nhẹ nhàng như vậy, cậu thanh niên còn tưởng lỗ tai mình có vấn đề. Cậu ta ngồi im tại chỗ không dám nhúc nhích, ngơ ngác nhìn Trần Ca, hình như còn chưa phản ứng kịp.
“Nói tất cả những gì cậu biết cho tôi, cậu nói càng chi tiết thì xác suất tôi giúp cậu cứu bạn học của cậu về lại càng lớn. Ngoài ra, cậu phải nhớ kỹ một chuyện, cho dù nhà cậu ở đâu, sau khi xuống xe tuyệt đối không được đi hướng đông, hiểu chưa?”
Trần Ca là ai? Nói bò ra khỏi trong núi thây biển máu thì có hơi cường điệu, nhưng nếu nhìn vào những kinh nghiệm của anh trong khoảng thời gian này, đã không đếm xuể những kẻ sát nhân biến thái bị chính tay anh bắt rồi.
Mỗi khi đêm đến đều đi dạo trong các ngôi nhà bị ma ám, nhảy múa cùng với ma quỷ, trong lúc vô tình trên người anh cũng đã nhiễm phải chút hơi thở của lệ quỷ.
Lúc này Trần Ca ngồi bên cạnh học sinh cấp ba, cũng không có làm gì, mới chỉ thay đổi giọng điệu nói chuyện, cái cậu học sinh cấp ba kia đã cảm thấy không ổn. Bản năng sinh tồn từ sâu bên trong gen mách bảo cậu ta rằng cậu ta phải tránh xa người này.
Nhiệt độ cơ thể của Trần Ca thấp hơn so với người bình thường một chút. Vốn bình thường cũng chẳng làm sao, thế nhưng cậu thanh niên ngồi bên cạnh anh cảm thấy càng lúc càng lạnh, hai tay chống vào ghế dựa, lén lút dịch sang bên cạnh.
“Bắc Văn là người cuối cùng bị mất tích, có lẽ là bởi vì quá sợ hãi, cho nên cậu ấy nhìn không giống như mọi khi.”
“Đừng nói những thứ vô dụng ấy, cái tôi cần chính là manh mối liên quan đến bọn họ, họ có để lại thứ gì có ích không? Ví dụ như nhật ký, hay tin nhắn chẳng hạn?” Trần Ca dồn cậu thanh niên đến tận góc trong hàng ghế cuối của xe buýt: “Suy nghĩ kỹ một chút.”
Cậu thanh niên mang vẻ mặt đau khổ, suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nhớ ra một việc: “Khi Bắc Văn biến mất, cậu ấy đã dặn tôi không được báo cảnh sát về chuyến xe buýt cuối cùng số 104. Cậu ấy đưa chìa khóa cho tôi rồi dặn tôi, nếu sau ba tuần mà cậu ấy vẫn chưa trở về, tôi sẽ cầm theo chiếc chìa khóa này và bắt chuyến xe buýt 104 để tìm cậu ấy.”
“Cái chìa khóa đấy cậu có cầm theo không?” Dưới cái nhìn soi mói của Trần Ca, cậu thanh niên lôi một cái chìa khóa rỉ sét từ trong túi quần ra, phía trên còn dính vết máu.
“Đưa tôi xem xem.” Trần Ca cầm lấy chiếc chìa khóa trước mắt, anh có phần không thể tin được. Lúc anh lục tung ba lô ra thì thấy ở ngăn bí mật của ba lô có một chiếc chìa khóa, hai chiếc chìa khóa này có hình dáng giống nhau đến tám chín phần.
“Anh cũng có cái chìa khóa giống như vậy?” Cậu thanh niên rất là kinh ngạc.
“Cậu im mồm.” Trần Ca đặt hai cái chìa khóa lên trên ghế ngồi, nhíu mày.
Cái chìa khóa anh vứt vào trong ba lô thật ra chính là cái chìa khóa mà điện thoại màu đen thưởng cho anh khi anh hoàn thành nhiệm vụ nằm mơ gội đầu của nhân cách phụ của Môn Nam, gọi là Chìa Khóa Sáng Suốt.
Chìa khóa này có thể giúp một người tìm thấy con người thật của mình khi rơi vào trạng thái hỗn loạn, không thể khống chế nổi bản thân.
Dưới tình huống bình thường, chiếc chìa khóa này sẽ giúp anh rất nhiều trong việc thăm dò Khu Nội Trú Số Ba, khi bước vào thế giới phía sau cánh cửa lần đầu tiên, rất dễ bị tác động bởi nhiều cảm xúc tiêu cực sau cánh cửa, dẫn đến đánh mất chính mình.
Căn cứ theo suy đoán của Trần Ca, Chìa Khóa Sáng Suốt phải được dùng để ứng phó với những tình huống như vậy.
Lý do tại sao anh không sử dụng chìa khóa này vào thời điểm đó hoàn toàn là vì Trương Nhã quá mức thô lỗ, ngang nhiên đi thẳng vào bên trong cánh cửa, đuổi viện trưởng áo đỏ chạy khắp nơi. Lúc đó anh ngoại trừ hơi chấn động thì cũng chẳng sinh ra được bất kỳ loại tâm trạng nào, cho nên mới không sử dụng chìa khóa này.
Có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm, huống hồ Trần Ca có cảm giác cái chìa khóa này sẽ có tác dụng rất lớn, vì vậy anh đã vứt luôn nó vào trong ngăn bí mật của ba lô.
Nhưng điều khiến anh không ngờ tới chính là, ngày hôm nay trên đường đi đến ngoại ô phía đông lại nhìn thấy một cái chìa khóa khác, nếu chỉ nhìn vào ngoại hình thì hai chiếc gần như giống nhau chỉ trừ vết răng ở trên.
“Chìa Khóa Sáng Suốt xuất hiện, có phải đại biểu cho việc gì không?” Chìa khóa này có thể giúp người ta không mất phương hướng, trước khi Bắc Văn mất tích đã nhắc nhở cậu thanh niên này phải cầm theo chìa khóa đến tìm cậu ta, vậy có phải điều đó nói ra, nơi mà cậu ta đi đến rất dễ khiến người ta không khống chế được cảm xúc, dễ đánh mất bản thân?
“Cậu có biết Bắc Văn lấy được cái chìa khóa này ở chỗ nào không?” Trần Ca rất tự nhiên cất hai cái chìa khóa vào trong túi của mình.
“Cậu ấy không nói cho tôi biết.” Cậu thanh niên giương mắt nhìn Trần Ca, thành thật trả lời vấn đề, cũng không dám hỏi thêm Trần Ca.
“Chìa khóa này rất quan trọng, nhưng mà cậu yên tâm, tôi đã cầm đi cái chìa khóa của cậu thì nhất định sẽ giúp cậu hoàn thành mọi chuyện.” Trần Ca dựa vào lưng ghế, anh đột nhiên cảm giác chiếc chìa khóa này giống như một điềm báo.
Khi Chìa Khóa Sáng Suốt thứ nhất xuất hiện, anh đi vào Khu Nội Trú Số Ba, gặp một đối thủ kinh khủng nhất: Hiệp hội kể chuyện lạ.
Lần này anh lại một mình đi đến ngoại ô phía đông, Chìa Khóa Sáng Suốt lại xuất hiện lần nữa, kế tiếp rất có khả năng anh sẽ phải đối mặt với một kẻ địch lớn.
“Cái Chìa Khóa Sáng Suốt thứ nhất có liên quan đến Môn Nam, đứa bé đó có hai nhân cách, tính cách khác biệt; chìa khóa thứ hai lại liên quan đến hai anh em Bắc Dã Bắc Văn, bọn họ có ngoại hình giống nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau.” Trần Ca vuốt hai cái chìa khóa trong túi, không hiểu sao lại nghĩ đến cái bóng có hình dáng rất giống anh: “Liệu tiếp theo mình có gặp được cái chìa khóa thứ ba không?”
Trần Ca cất kỹ hai cái chìa khóa, nhìn mưa to ngoài cửa sổ.
Bên trong xe không có ai nói chuyện, cứ như vậy đi đến trạm kế tiếp.
“Xuống xe ở chỗ này đi, đi về hướng tây, phía đông không bình yên đâu.” Trần Ca tránh sang để lộ một con đường. Cậu thanh niên đứng lên, còn muốn nói cái gì đó với Trần Ca, thế nhưng sau khi nhìn thấy mặt của Trần Ca, cuối cùng cũng không dám nói ra, đi vội xuống xe.
“Này! Cậu quên cầm ô!” Trần Ca hướng ra ngoài cửa sổ xe hô to một tiếng. Cậu thanh niên đã bị dọa cho sợ vỡ mật, mặc kệ mưa to, cũng chẳng buồn quay đầu lại, chạy một mạch về phía tây.
“Là mình khiến cậu ta sợ sao? Nhưng mà thế cũng tốt, hi vọng cậu ta có thể chuyên tâm thi đại học, không cần học lại thêm năm thứ ba.” Trần Ca trở lại chỗ ngồi của mình, bác sĩ khẽ huých anh một cái: “Làm sao vậy?”
“Không cần lo cho người khác, hãy tự lo cho bản thân.” Giọng nói của bác sĩ rất thấp, nói xong anh ta kéo khăn quàng cổ lên, che hết mặt.
“Tôi biết rồi.” Trần Ca cầm cái ô của cậu thanh niên quay về chỗ cũ, khi anh ngẩng đầu nhìn về phía trước thì phát hiện tên đầu nấm ngồi ở hàng ghế thứ hai đang nhìn mình chằm chằm.
Khóe miệng nứt ra, khuôn mặt tươi cười cứng ngắc, nhìn đến mức Trần Ca rất muốn lôi búa của bác sĩ nát sọ ra cho hắn ta nhìn một chút.
Nghĩ đến việc trong xe còn nhiều người khác, Trần Ca phải khống chế bản thân.
“Cười hoài, có phải vì hắn ta trông rất xấu xí khi khóc không?”
Những lời này của Trần Ca đã có ý khiêu khích, nhưng mà tên đầu nấm cũng không có hành động gì kỳ lạ, chỉ nhìn chằm chằm Trần Ca, giữ nguyên khuôn mặt tươi cười.
Không khí trong xe trở nên căng thẳng, nhưng vào lúc này, ở cửa trước của xe phát ra một tiếng động rất kỳ lạ, có một bàn tay dính đầy máu tươi vươn vào trong xe.
Máu tươi nhỏ xuống, một người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ đứng ở chỗ cửa trước cửa xe tang số 104.
Tóc đen dính sát vào mặt, che mất đôi mắt, miệng như bị thứ gì đó khâu lại, nhìn hơi đáng sợ.
“Cuối cùng cũng chờ được cô.”
Nhìn thấy chiếc áo mưa màu đỏ, Trần Ca trực tiếp đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình, những hành khách khác trong xe cũng đều tập trung sự chú ý vào người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ.