Trương Kính Tửu là người rất tốt, anh ta chắc là diễn viên đơn thuần nhất trong cả nhà ma.
Thật ra, anh ta cũng muốn hù dọa du khách như những đồng nghiệp khác. Trong đầu anh ta nhớ lại dáng vẻ của chủ quán ăn, vừa suy nghĩ đến mấy trò nghịch dai.
Nhưng dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên anh ta đến làm, còn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, sau khi nhìn thấy bộ dạng khổ sở của du khách thì hơi không đành lòng.
“Vào đi, đây là nơi trú ẩn an toàn của hai người.” Trương Kính Tửu thầm nghĩ trong lòng, dù không thể làm du khách sợ hãi nhưng ít nhất cũng phải khiến du khách cảm nhận được sự chân thành của mình, đây là phẩm chất cơ bản mà một người làm trong ngành dịch vụ cần phải có.
Cô gái do dự một chút, nhưng cậu thanh niên đã sớm trở thành chim sợ cành cong.
“Đừng đi qua!” Mỗi lần Trương Kính Tửu nói, cậu nam sinh đó đều lùi lại một bước.
“Thật ra tôi không có ý gì khác, tôi chỉ cảm thấy hai người quá đáng thương thôi.” Trương Kính Tửu tự hỏi mình chỉ muốn làm chút chuyện tốt, tại sao lại khó như vậy.
“Vương Diễm, hay là tin tưởng anh ta một lần đi?” Cô gái bò dậy, nhỏ giọng nói.
“Em bị dạy dỗ còn chưa đủ sao? Nhân viên trong nhà ma này nếu không phải sói đội lốt cừu thì chính là ma quỷ núp trong cơ thể người sống! Thế mà em còn ngây thơ đi tin tưởng bọn họ?" Nam sinh kéo lê cơ thể mệt mỏi, lùi về phía "chuồng chó" ở đối diện quán ăn.
Cô gái phát hiện bạn đồng hành của mình rời đi, cũng vội vã đi theo.
Nhìn thấy hai du khách cứ tự mình chạy vào khu "chuồng chó", khuôn mặt Trương Kính Tửu lộ vẻ cay đắng, không biết nên khóc hay nên cười: “Sói đội lốt cừu? Ma quỷ núp trong cơ thể người sống? Xem ra mình đã kéo năng lực nghiệp vụ bình quân của nhân viên trong nhà ma xuống một cách nghiêm trọng rồi.”
...
“Vương Diễm, em thật sự không thể chạy nổi nữa, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi.” Bạn gái Vương Diễm vịn vào tường thở dốc, lần đầu tiên cô phát hiện ra tham quan nhà ma lại là một việc mệt mỏi như vậy.
“Bây giờ còn chưa phải là lúc nghỉ ngơi, căn phòng này khiến anh cảm thấy rất tồi tệ.” Bây giờ Vương Diễm đã luyện tốt trực giác của mình. Cậu ta nhìn lướt qua mọi thứ trong sân nhỏ, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên một chuồng chó bằng gỗ.
“Anh chưa từng nhìn thấy một phòng nào được xây cho thú cưng trong những cảnh tượng khác, nơi này chắc chắn có vấn đề.”
Vương Diễm cảm thấy trong lồng ngực như có lửa đốt nhưng không dám dừng lại, trong cảnh tượng này không có nơi nào an toàn cả, khi dừng lại sẽ còn bị nhiều thứ nữa quấn theo.
Cậu thở hắt, ghé người vào bên trong "chuồng chó" để nhìn qua phía bên ngoài.
Mặc dù quán ăn đối diện vẫn đang sáng đèn, nhưng nhân viên của nhà ma kia cũng không đi xa, có thể đối phương đang cố tình dụ bọn họ.
Đường phố tối đen như mực, mơ hồ có thể nhìn thấy những bóng đen đang khẽ di chuyển, như thể ai đó đang đứng bên lề đường vẫy gọi họ.
Quán ăn không an toàn, đường phố cũng không an toàn, giờ thể lực của mình cũng đã đến giới hạn, chạy không nổi nữa rồi.
“Hay là, chúng ta bỏ cuộc đi.” Bạn gái của Vương Diễm nói. Đôi mắt của cô ươn ướt và lớp trang điểm trên mặt đã bị sợ hãi làm trôi đi ít rồi.
“Anh đã đến tham quan nhà ma này nhiều lần, vẫn chưa từng có lần nào đứng dậy đi ra ngoài cả. Hiện tại thời gian tham quan sắp hết rồi, kiên trì một chút nữa là có thể vượt qua, bây giờ mà bỏ cuộc thì thật đáng tiếc.” Lo lắng bạn gái mình đã kiệt sức, Vương Diễm quyết định tạm thời trốn trong căn phòng này.
“Trước đây lúc trốn trong mấy căn phòng trống không đều không có việc gì, hy vọng lần này là do anh nghĩ nhiều rồi.”
Sau khi đóng cửa sân, Vương Diễm cùng bạn gái đi vào trong chuồng chó.
Cửa vừa mở, chiếc chuông gió treo ở cửa vang lên, như muốn báo cho chủ nhân biết có người bước vào.
“Chuông gió treo trên cửa, trông nghệ thuật thật đấy.” Vương Diễm nhìn vào trong phòng. Căn phòng này có kiến trúc kiểu Nhật Bản, ở giữa có hành lang dài và hẹp, hai bên có các phòng ngăn cách, sàn nhà có lát, và vài đôi dép bị ném ở cửa.
“Vương Diễm, anh có ngửi thấy mùi thơm gì không? Giống như là mùi của nước xịt phòng ấy.” Bạn gái của Vương Diễm nắm chặt quần áo của Vương Diễm và di chuyển cẩn thận: “Những nhà ma khác đều sẽ cố gắng làm nổi bật cảm giác kinh dị, tạo ra một vài mùi đặc biệt nào đó. Nhà ma này thì ngược lại, vì sợ du khách khó chịu nên xịt nhiều nước xịt phòng như vậy.”
“Chờ một chút!” Vương Diễm đột nhiên dừng bước, cậu ta quay đầu lại nhìn bạn gái: “Vừa rồi em nói cái gì?”
“Trong phòng này được xịt rất nhiều nước xịt phòng...”
“Anh đã cảm thấy căn phòng này có vấn đề rồi mà! Trở về đường cũ đi, chúng ta đi chỗ khác.” Vương Diễm vừa vào phòng, còn chưa buồn đi vào bên trong đã trực tiếp xoay người định rời khỏi.
“Xịt nước xịt phòng thì có vấn đề gì chứ?” Bạn gái của Vương Diễm còn chưa hiểu mấu chốt của vấn đề.
“Các phòng khác không có mùi nước xịt phòng, chỉ có mỗi phòng này có, và mùi còn rất nồng nặc. Điều này cho thấy đối phương cố ý dùng mùi của nước xịt phòng để che đi mùi vốn có của căn phòng này!” Trên trán Vương Diễm đã đổ đầy mồ hôi lạnh: “Tháng trước trong khóa giảng công khai của pháp y Lưu, ông ấy đã lấy ví dụ bằng một vụ án mà nghi phạm mổ xẻ thi thể xong thì giấu kín thi thể ở trong nhà, mỗi ngày vận chuyển một phần ra bên ngoài. Gã ta lo lắng mùi ở trong nhà quá nồng nên đã mua một lượng lớn nước xịt phòng để che dấu mùi xác chết. Sau này, khi cảnh sát tìm thấy thi thể, pháp y Lưu phát hiện có mùi xịt phòng trên thi thể, ông ấy đã lần theo dấu vết, lúc này mới bắt được hung thủ.”
Vương Diễm không bao giờ ngờ rằng những kiến thức mà cậu ta học được trên lớp sẽ được vận dụng vào thực tế trong quá trình tham quan nhà ma như thế này.
Nếu như đổi sang nghề khác cũng không thành vấn đề, nhưng điểm mấu chốt là ở chỗ, cậu ta cũng học pháp y.
“Anh nói nước xịt phòng là để che đi mùi xác chết?” Bạn gái của Vương Diễm cũng hoảng sợ. Đến tham quan nhà ma, không cẩn thận còn có thể dính dáng đến một vụ giết người, cái này ai mà chịu nổi.
“Không nhất thiết là để che đi mùi xác chết, cũng có thể là che đi những mùi khác.” Vương Diễm không còn là cậu thanh niên sức trâu hay cáu kỉnh của trước kia nữa. Sau khi trải qua nhiều đả kích nặng nề, cậu ta đã thay da đổi thịt rồi.
Cánh cửa phòng được mở ra lần thứ hai, chuông gió lại phát ra âm thanh chói tai.
Lúc đầu Vương Diễm cũng không cảm thấy có chuyện gì, nhưng sau khi tiếng chuông gió chuẩn bị biến mất, một giọng nam rất yếu lọt vào tai Vương Diễm.
“Giúp tôi, mang tôi đi với cậu đi.”
Vương Diễm đứng ở cửa, quay đầu lại nhìn, trên hành lang tối tăm không có bất kỳ người đàn ông nào cả.
“Em có nghe thấy giọng một người đàn ông đang kêu cứu không?” Vương Diễm hỏi bạn gái của mình, cô lắc đầu.
“Là do mình quá căng thẳng nên sinh ra ảo giác sao?” Cậu ta nâng tay chuẩn bị đóng cửa phòng, khi tấm ván cửa chạm vào chuông gió thì giọng nói của người đàn ông lại xuất hiện.
“Đừng bỏ tôi ở đây! Giúp tôi với!”
Vương Diễm tin chắc rằng có một người đang kêu cứu, cậu ta ngẩng đầu lên và nhìn về hướng phát ra âm thanh.
“Chuông gió?”
Giọng người đàn ông như phát ra từ chiếc chuông gió, Vương Diễm lại mở cửa một lần nữa, đưa tay nắm lấy chiếc chuông gió.
Cậu ta khẽ lay, khuôn mặt một người đàn ông lờ mờ xuất hiện phía bên trong của chiếc chuông gió.