Sau khi ra khỏi khe núi, tín hiệu di động hoàn toàn biến mất, đến cả la bàn điện tử mà Trần Ca đã tải cũng mất tác dụng.
Anh luôn có cảm giác thế giới bên này khe núi không giống với phía ngoài, có lẽ là vì anh thường xuyên giao tiếp với ma quỷ nên khá là nhạy cảm với mấy thứ này.
Khi nhìn xuyên qua khe lá, anh chỉ thấy bầu trời đêm vắng sao, tựa như một mảnh vải phủ kín đầu đến mức gió thổi không lọt, càng đi về phía trước lại càng hoảng hốt hơn.
“Cẩn thận một chút, sắp đến nơi rồi.”
Cuối cùng nhóm Trần Ca đã chui ra khỏi rừng cây sau khi đi thêm chừng mười mấy phút nữa.
Cảnh tượng trước mắt khi ngẩng đầu lên khiến bọn họ đều kinh ngạc.
“Đó là... đèn lồng ư?”
Lão Ngụy huých tay của ông cụ Bạch, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ông cụ đến thôn Hoạt Quan vào buổi tối.
“Không biết nữa.” Ông lấy một khối ngọc từ trong túi ra và đeo vào cổ: “Tôi đi trước, hai người theo sau, đừng cách xa quá.”
Ba người bước vào thung lũng, những đường nét kiến trúc mơ hồ phía trước cũng dần rõ ràng hơn.
Trong ngọn núi hiếm khi có dấu chân người lại cất giấu một thôn làng như thế.
Tất cả vật kiến trúc đều theo phong cách từ vài chục năm trước, hơn nữa đều trông đổ nát và hoang vu, nhưng điều kỳ dị là trước cửa từng nhà đều treo một đèn lồng giấy màu trắng.
Ánh sáng âm u như những tròng mắt màu trắng lơ lửng ở hai bên đường nhìn đăm đăm vào ba kẻ từ bên ngoài đến.
Có người trong thôn!
Thôn nhỏ đã bị bỏ hoang từ vài chục năm trước vì bệnh dịch thế mà đến giờ vẫn còn người sống.
“Ông này, chúng ta đi thẳng vào à?” Lão Ngụy bước đến cạnh Trần Ca, ông còn nhớ rõ mệnh lệnh của đội trưởng Nhan, nhiệm vụ chính của ông trong tối nay là bảo vệ Trần Ca.
“Để tôi nghĩ xem.” Ông cụ Bạch nhìn thôn nhỏ không có bóng người và số đèn lồng giấy trắng treo khắp nơi, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh một cách không tự chủ: “Trước đây tôi và cha chỉ qua đây vào ban ngày nên cũng không biết thôn quan tài sẽ trông thế này vào buổi tối.”
Ông cụ Bạch cười khổ, rõ ràng chính ông cũng không muốn vào đó.
Trong ba người thì chỉ mình ông từng vào thôn quan tài, ông biết rõ sự quỷ quái và kinh khủng của nó, ban ngày đã vậy thì buổi tối đi vào sẽ thế nào nữa?
“Không thể gấp gáp, chúng ta phải giữ bình tĩnh.” Lão Ngụy vỗ vỗ vai Trần Ca: “Hay là chúng ta đi quanh thôn để kiểm tra thử xem, được không?”
Trần Ca không trả lời lão Ngụy mà đứng một mình ở sau cùng, cả ông cụ Bạch lẫn lão Ngụy đều không thể đoán ra vẻ mặt của anh.
“Cậu sao vậy?” Lão Ngụy rất lo cho Trần Ca, tuy ông cũng biết đôi khi anh rất liều lĩnh, nhưng không thể không thừa nhận khi đứng trước cửa thôn quỷ trong núi này thì ở bên cạnh anh là an toàn nhất.
“Cháu đang suy nghĩ một vấn đề.” Anh xua tay, sau đó cúi đầu nhìn chiếc điện thoại màu đen.
Điện thoại đen của Trần Ca đã rung lên ngay khi bọn họ vừa đến cạnh thôn vắng này, anh nhận được một tin mới.
[Người Lệ Quỷ Quan Tâm may mắn còn sống! Chúc mừng bạn tìm ra thôn Hoạt Quan bên trong núi, bạn có nhận cảnh tượng kinh dị ba sao: nhiệm vụ tập luyện Thôn Hoạt Quan hay không?]
“Cậu có vấn đề gì thì cứ nói ra, mọi người cùng giúp cậu phân tích.” Lão Ngụy và ông Bạch bao quanh Trần Ca.
“Không cần, cháu đã nghĩ kỹ rồi.” Anh bấm màn hình, lựa chọn nhận nhiệm vụ.
[Thôn Hoạt Quan (chỉ số hù dọa: 3 sao): Sống sót đến hừng đông trong thôn Hoạt Quan sẽ mở khóa cảnh tượng hoàn toàn mới.]
[Gợi ý nhiệm vụ: Ngày đó, ngoài tôi ra thì mọi người đều đến.]
Sau khi nhớ kỹ gợi ý nhiệm vụ, Trần Ca cất điện thoại đen đi và nhìn về phía thôn Hoạt Quan đang chìm trong bóng tối.
“Đi thôi, vào đó xem sao.”
“Hay là cậu suy nghĩ thêm chút nữa đi?” Lão Ngụy bắt lấy cánh tay của Trần Ca và nháy mắt với ông cụ Bạch với hy vọng ông sẽ khuyên cậu thanh niên này với mình, tiếc là trời quá tối nên ông cụ hoàn toàn không phát hiện.
“Cháu đã nghĩ kỹ rồi.” Nỗi lo của Trần Ca hoàn toàn khác với lo lắng của lão Ngụy.
“Hai người đừng lớn tiếng, vào thôn cũng được thôi, tuy người trong thôn có hình dáng kỳ quái nhưng vẫn rất tốt bụng.” Ông cụ Bạch từng tiếp xúc với người trong thôn quan tài nên là người có quyền lên tiếng nhất.
“Ông à, ông có chắc những người treo đèn lồng giấy trắng vào buổi tối đó là người tốt không?” Lão Ngụy được xem là người có lý trí nhất trong bọn.
Ông cụ Bạch vuốt mặt dây chuyền ngọc trên cổ áo, dáng vẻ như đang nhớ lại chuyện rất lâu về trước: “Cha tôi từng nói với tôi rằng người trong thôn đó rất đáng thương, nếu như sau này tôi học y được thì có thể giúp bọn họ một tay.”
Trần Ca có Âm Đồng, khi nhìn lướt qua mặt dây chuyền ngọc của ông cụ thì mắt anh bỗng hơi nhói đau.
Có điều cảm giác ấy chỉ vụt qua trong thoáng chốc, nếu như anh không đủ nhạy cảm thì chắc là sẽ không phát hiện ra.
“Ông cụ Bạch, mặt dây chuyền ngọc trên cổ ông là do cha ông để lại à?”
“Ừ, cha tôi luôn đeo nó khi hành nghề y ở bên ngoài, cho đến lần cuối cùng trở về từ thôn Hoạt Quan ông ấy mới đưa nó cho tôi, sau đó ông ngã bệnh luôn.”
“Xem ra mặt dây chuyền này không bình thường lắm.” Trần Ca rất muốn nghiên cứu nó, anh từng giao tiếp rất nhiều lần với ma quỷ và từng tìm kiếm những thứ có thể làm ảnh hưởng đến chúng tương tự thế, tiếc là anh tìm mấy tuần mà chỉ tìm ra một con dao mổ heo thôi.
“Cha tôi nói không thể để người ngoài chạm đến mặt dây chuyền ngọc này, vừa chạm vào là mất linh ngay.” Chắc hẳn lời ông Bạch nói là thật: “Mặt dây chuyền này không thể đưa cho hai người phòng thân nên tốt nhất là hai người ở cùng một chỗ với tôi trong đêm nay.”
“Ông này, cha ông còn nói gì nữa không?” Lão Ngụy dò hỏi: “Chúng ta sắp vào thôn rồi, ông không thể giấu giếm được.”
“Không có, ông ấy chỉ nói dù là ở đâu đi nữa, chỉ cần không làm chuyện gì thẹn với lương tâm thì người quỷ đều không thể làm gì mình.” Trần Ca vừa nghe ông nói thế liền hiểu tại sao ông luôn tập trung vào việc giúp đỡ hai chị em Giang Linh, ông cụ này thật là không tồi.
“Ông ấy nói đúng, nhưng quỷ cũng chia thành hai loại như người là ác quỷ và thiện quỷ.” Trần Ca vẫn luôn có cách xử sự riêng và kiên trì với sự “tốt bụng” của mình.
Ba người đi một vòng ngoài thôn Hoạt Quan, thôn này rất lớn, muốn thấy rõ toàn cảnh của thôn thì phải leo lên ngọn núi bên cạnh mới được.
“Chắc trong thôn này có trên trăm người, lát nữa vào đó tuyệt đối đừng phát sinh xung đột gì với bọn họ.” Ông cụ Bạch dặn Trần Ca là chính: “Chúng ta đi vào từ cửa thôn, không cần phải che che giấu giấu gì.”
Ba người đi dọc theo đường đất trước cửa để vào thôn Hoạt Quan.
Trên mặt đường mọc đầy cỏ dại, cửa gỗ của mấy căn nhà ở hai bên đường đều đóng kín, điều kỳ dị hơn là không có cánh cửa nào dán thần giữ cửa mà lại dán chữ “Phúc” ngược màu trắng trông rất khiếp người.
“Cháu có cảm giác tất cả tập tục ở đây đều ngược với người sống.” Trần Ca đứng trước cửa một căn nhà cũ: “Chúng ta có nên vào trong xem thử không?”
“Chúng ta đi thẳng vào thế có ổn không?” Lão Ngụy đặt tay lên thanh súng ngang hông, nơi này tạo cho ông cảm giác áp lực rất lớn.
“Chúng ta đến tìm trẻ em, sớm muộn gì cũng tiếp xúc với người trong thôn thôi, chắc lát nữa còn cần phiền ông cụ Bạch ra mặt nói chuyện với bọn họ.” Trần Ca giơ cánh tay lên, khi tay anh sắp đụng đến cửa gỗ thì đèn lồng giấy trắng treo trên cửa nhà đột ngột tắt ngúm.