“Đi về phía mình làm gì?” Trần Ca có phần không hiểu ý đồ của đối phương: “Chẳng lẽ anh ta định đắc tội với toàn bộ người trong xe, mỗi người một lần sao? Cái từ đối xử bình đẳng hình như cũng không thích hợp với cái xe tang này đâu.”
Đương nhiên hành khách mới không nghe được lời trong lòng Trần Ca. Ngay sau khi giày của anh ta chạm đất, bên trong xe vang lên hai tiếng bước chân, một trước một sau, vô cùng kỳ dị.
Nhìn thấy người đó sắp đi đến cuối xe buýt, Trần Ca cũng không bình tĩnh nổi nữa, trên người cái tên miệng còn hôi sữa này có lời nguyền rủa của giày cao gót đỏ.
Anh dịch người sang bên cạnh một chút, đây cũng không phải là do anh sợ hãi, anh chỉ không muốn bị liên lụy, lãng phí sức lực mà thôi.
Động tác dời cơ thể của Trần Ca bị hành khách mới nhìn thấy, ánh mắt của anh ta nhìn quét qua bác sĩ cùng Trần Ca, cuối cùng nở một nụ cười bệnh hoạn đầy khoa trương đến đứng ở bên cạnh Trần Ca.
“Anh đang sợ.” Giọng điệu khẳng định, hai tròng mắt lạnh lùng, hành khách mới nhếch miệng lên, anh ta giống như đã nắm tất cả trong tay, bất kỳ gió thổi cỏ lay gì trong cái xe này đều không qua được mắt anh ta.
“Có một chút.” Trần Ca rất vô tư thừa nhận.
“Anh càng sợ, thì những chuyện không tốt đẹp sẽ càng xảy ra.” Hình như cuối cùng hành khách mới cũng chọn chỗ xong. Anh ta dùng một tay cầm cái túi cùng cây kéo, còn một tay thì lôi cái ba lô và túi du lịch của Trần Ca ra.
Không hề ra tay với Trần Ca mà lôi ba lô ra chỗ khác, đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải người như vậy. Anh khẽ cau mày, suy đoán có phải hành khách mới đã nhìn ra trong ba lô có giấu ma quỷ hay không?
Chỉ qua khoảng một hai giây sau, Trần Ca đã bỏ đi nghi ngờ của mình.
Hành khách mới cười quái dị cầm lấy ba lô, anh ta nắm chặt quai đeo của ba lô rồi nhấc lên. Kết quả ngoài dự đoán của mọi người trên xe, ba lô không hề nhúc nhích, hành khách mới có vẻ ngoài hung ác này không thể dùng một tay cầm được cái ba lô của Trần Ca.
“Ha ha.” Hành khách mới thấp giọng cười nhạt, lại thử lại một lần nữa. Cơ bắp trên cánh tay anh ta căng ra, thoạt nhìn như đã sử dụng toàn bộ sức lực, lúc này mới nhấc được cái ba lô của Trần Ca lên rồi ném xuống đất.
Bịch!
Bên trong có gì đó rất nặng, lúc rơi xuống đất tạo ra một âm thanh nặng nề.
“Bên trong có cái gì?” Hành khách mới hất mặt lên, đưa kéo nhọn để ngay trước mắt Trần Ca.
“Tôi làm đạo cụ trong khu vui chơi giải trí, trong ba lô chứa những dụng cụ tôi cần sử dụng trong công việc hàng ngày, chúng đều là những thứ rất bình thường.” Trần Ca hết sức thành thật giơ tay lên. Lúc ở hiện trường các vụ án mạng, khi nhìn thấy cảnh sát anh cũng đều làm như vậy, đề phòng nảy sinh những xung đột không cần thiết.
Động tác quen thuộc, giọng nói thành khẩn, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên Trần Ca làm việc này.
Sự “nhu nhược” của Trần Ca khiến hành khách mới rất hài lòng, anh ta đưa mắt nhìn toàn bộ xe, thấy cậu thanh niên trước mắt này nhìn có vẻ dễ bắt nạt nhất.
Anh ta vươn đầu lưỡi, cố gắng liếm vết thương, cuối cùng hành khách mới cũng ngồi ở bên cạnh Trần Ca.
Trần Ca chậm rãi buông hai tay xuống, quay đầu nhìn sang phía bên cạnh. Nghe giọng điệu của hành khách mới lúc nãy, anh còn tưởng rằng đối phương muốn ra tay, hoặc ít ra cũng mở ba lô ra xem một chút, ai ngờ đâu tên đó là người sấm to mưa nhỏ, đến cả “bậc thang” cũng chẳng muốn tự tìm đã trực tiếp ngồi xuống.
“Chuyện đó... Xin hỏi anh cũng muốn đến trấn Lệ Loan sao?” Trần Ca thấy hành khách mới này cũng hơi thú vị, vừa lên xe mà đã bắt đầu khiêu khích, vẻ mặt cũng khá cường điệu, cứ như rất sợ người khác không biết anh ta là một tên sát nhân biến thái vậy.
“Nếu như không phải là vì muốn đến trấn Lệ Loan thì ai buồn ngồi vào chuyến xe cuối dành cho người chết này chứ?” Hành khách mới quan sát Trần Ca ở khoảng cách gần. Anh ta cảm thấy trên cả cái xe buýt này, chỉ có Trần Ca thoạt nhìn là bình thường một chút, giống như người tốt.
“Chuyến xe cuối dành cho người chết...” Trần Ca hít một hơi khí lạnh, anh nhìn giống như là đang cố gắng che giấu sự sợ hãi ở trong lòng, nhưng vẫn vô tình để lộ suy nghĩ thật của mình. Cái loại cảm xúc đó được thể hiện từ bên trong ra ngoài, nét mặt thì không có thay đổi gì lớn, ngoại trừ khóe mắt khẽ run, đồng tử run dữ dội.
Hành khách mới càng ngày càng cảm thấy hài lòng đối với Trần Ca, anh ta rất thích người “nhỏ yếu” hơn so với mình: “Anh tên là gì?”
“Tôi tên Trần Ca, làm việc trong một khu vui chơi, còn anh?” Trần Ca rụt cơ thể sang bên cạnh, hình như là cảm thấy hỏi câu như vậy rất dễ làm đối phương tức giận, anh lại vội vàng bổ sung thêm một câu: “Không muốn nói cũng không sao, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.”
“Anh có thể gọi tôi là Cái Kéo, tôi muốn đi đến trấn Lệ Loan để tìm một người, một người chết.”
Trần Ca vốn không hỏi những thứ đằng sau, nhưng hành khách mới lại tự mình nói ra.
“Tôi cũng đi tìm người giống anh, một người bạn của tôi bị mất tích, manh mối cuối cùng người ấy để lại cho tôi chính là chiếc xe này. Lúc đầu tôi còn chưa tin, mãi tới khi tận mắt nhìn thấy chiếc xe này xuất hiện, lúc đặt chân lên xe tôi còn rất rầu rĩ...” Trần Ca miêu tả rất chi tiết, có điều bác sĩ ngồi ở phía trước nghe lại cảm thấy hơi quen tai. Anh ta phát hiện hình như Trần Ca chỉ cải biên câu chuyện của học sinh cấp ba lúc nãy một chút, sau đó đặt ở trên người mình.
“Có vẻ như cũng có người giống vậy, không phải chỉ có mình mình.” Nụ cười bệnh hoạn trên gương mặt của hành khách mới từ từ thu lại. Anh ta trầm ngâm suy nghĩ. Trong khi anh ta còn đang suy nghĩ vô thức, biểu hiện trên khuôn mặt lại trở lại bình thường, đây chắc mới là biểu cảm trong cuộc sống bình thường của anh ta.
“Chúng ta đều không khác nhau mấy.” Trần Ca cúi đầu giả bộ buộc giây giày, ngón tay lặng lẽ chạm vào cái kéo mà hành khách mới vừa dùng để khua khoắng, không cẩn thận làm nhỏ một giọt máu tươi lên trên giày.
Đầu ngón tay xoa giọt máu, Trần Ca đưa lên mũi ngửi một cái. Các giác quan của anh rất nhạy cảm, hơn hẳn người bình thường, nhưng dù như vậy thì anh cũng không thể ngửi được mùi máu tươi.
“Không phải là máu.” Trần Ca khẳng định. Nếu bình thường anh ta cầm theo một cái túi lớn đựng “thi thể” này, trừ phi dùng màng bọc thực phẩm, xử lý các thứ bằng than hoạt tính, bằng không nhất định sẽ có một mùi rất khác lạ.
“Người đàn ông này cũng giống như bác sĩ, đều là người bình thường đến trấn Lệ Loan để tìm kiếm “gửi gắm”.”
Trần Ca có thể hiểu được những hành động khác thường của hành khách mới. Anh ta biết trên cái xe này rất nguy hiểm, cũng biết cái nơi mà mình sắp đến đầy rẫy những tên sát nhân biến thái và ma quỷ, cho nên anh ta mới làm dê đội lốt sói, muốn trà trộn vào trong đó.
“Dê con dù ngụy trang như thế nào cũng chỉ là dê mà thôi.” Trần Ca nhìn bàn tay trắng nõn của người đàn ông, khẽ lắc đầu, nói thầm trong lòng: “Cứ cầm theo cái kéo như thế, nếu một khi xảy ra xung đột, rất có thể sẽ làm mình bị thương. Trong lúc đánh nhau kịch liệt vốn không có cơ hội nào để dùng kéo cắt kẻ thù của mình, tốt hơn hết là nên nắm chặt vào giữa tay cầm cái kéo, dùng đầu nhọn của kéo để tấn công thì dễ dàng hơn nhiều.”
Trên người cái tên tự xưng là Cái Kéo này có rất nhiều kẽ hở, người bình thường có thể sẽ sợ hãi trước tạo hình khủng khiếp và giọng điệu bệnh hoạn của anh ta, nhưng Trần Ca thì không hề. Anh là một ông chủ của nhà ma, theo góc độ chuyên môn thì trên người Cái Kéo có nhiều sơ hở lắm.
Sự uy hiếp của Cái Kéo không lớn, Trần Ca lại đưa mắt nhìn về những hành khách khác. Sắp đến trấn Lệ Loan rồi, anh không thể để những hành khách này làm xằng bậy nữa.
Anh vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch gì, biến cố lại xuất hiện, điện thoại trong túi Trần Ca đột nhiên rung lên.
Sau khi Trần Ca đeo tai nghe lên rồi ấn nút trả lời, bên kia điện thoại phát ra giọng nói của Phạm Đại Đức.
“Ông chủ Trần! Tôi phát hiện ra một vấn đề! Cửa phòng khách bị mở, lúc nãy tôi có đi ra nhìn thử, trong hành lang chỉ có dấu giày đi lên, không có dấu giày đi xuống, thứ đó có khả năng vẫn còn ở trong nhà! Tôi có nên chạy ra khỏi căn nhà này không?”
“Chỉ có dấu chân đi lên?”
“Đúng vậy, hôm nay tôi luôn cảm thấy hơi khác thường, nhìn mọi thứ đều cảm thấy kỳ quái! Ông chủ Trần, bây giờ anh đang ở đâu? Tôi thật sự sắp sụp đổ rồi!”
“Anh cố thêm một chút nữa đi, tôi sắp đến nơi rồi!”