Môn Nam tự biết mình đã lỡ lời, cậu ta biết hôm nay không thể lừa cho qua được rồi.
“Khu ngoại ô phía đông và phía tây có gì khác nhau? Nhìn bề ngoài, rõ ràng là ngoại ô phía đông an tĩnh hơn một chút, về an ninh thì có lẽ ngoại ô phía đông cũng tốt hơn ngoại ô phía tây, điểm này có thể được nhìn thấy bằng cách so sánh tình trạng làm việc của hai đồn cảnh sát địa phương.” Trần Ca biết khu ngoại ô phía đông rất nguy hiểm, nhưng kiểu nguy hiểm này là kiểu đã được che giấu, đến tận bây giờ anh thậm chí còn chưa nhìn thấy bộ mặt thật sự của kẻ địch.
“Tôi khuyên anh đừng chạy mãi về vùng ngoại ô phía đông nữa.” Môn Nam do dự lúc lâu mới nói ra câu này.
“Ít nhất cậu cũng phải cho tôi một lí do chứ? Tối qua ở nhà máy nước ở ngoại ô phía đông, cậu và Hứa Âm cùng ra ngăn cản tôi, cái bóng đó có đáng sợ như thế không? Hai áo đỏ như các cậu còn không phải đối thủ của nó?” Trần Ca sớm đã muốn hỏi Môn Nam câu này rồi.
Môn Nam lắc đầu, nhìn vào cái bóng của Trần Ca, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng: “Tối hôm đó nếu không phải vị kia trong cái bóng của anh ra tay giúp đỡ, e là chúng ta đều ‘ngỏm’ hết rồi.”
“Trương Nhã giao đấu với cái bóng kia rồi? Sao tôi lại không biết?” Trần Ca không có chút cảm giác nào hết.
“Cũng trách tên kia xui xẻo, hắn ta chuẩn bị chiếm lấy cái bóng của anh, biến anh thành con rối của hắn, ai ngờ được cuối cùng trong cái bóng của anh lại có một áo đỏ cấp cao nhất, trong lúc sơ suất hắn ta bị áo đỏ trong cái bóng của anh đánh bị thương.” Môn Nam không dám gọi thẳng tên Trương Nhã, cũng không phải là do cậu nhát gan, ma quỷ bình thường nhìn thấy Trương Nhã đều cảm thấy sợ hãi.
“Vậy Trương Nhã có bị thương không?” Trần Ca hơi lo lắng, anh hiểu rõ phong cách của Trương Nhã, đó là kiểu ngang ngược ai có ý gì với người của tôi, tôi sẽ xé nát hắn, nhưng tối hôm đó, sau khi Trương Nhã giao đấu với cái bóng lại không chủ động xuất hiện.
“Áo đỏ đó trong bóng của anh vốn đã bị thương, trên cánh tay của cô ấy đầy vết rách.”
“Vết rách?” Trần Ca nhớ lại cảnh Trương Nhã giao đấu với bác sĩ Cao, cuối cùng giữa bọn họ xảy ra chuyện gì thì không ai biết, phòng phẫu thuật bị tóc của Trương Nhã ngăn cách rồi.
“Chỗ dựa lớn nhất của anh đã bị thương, đang trong quá trình hồi phục, mà cái bóng đó chỉ là một cái bóng, nó là bóng của ai, bản thể của nó mạnh bao nhiêu, những thứ này chúng ta đều không biết, vì thế sau này anh bớt ra vào khu ngoại ô phía đông thì tốt hơn.” Môn Nam vươn cánh tay ngắn ra và trèo lên bàn, cuối cùng thì lần này cậu ta cũng không cần ngước lên nhìn Trần Ca nữa.
“Có khi nào bản thể của cái bóng đó là một sự tồn tại trên cả áo đỏ không?” Trần Ca suy nghĩ rất lâu, giống như đang hỏi Môn Nam, lại như tự nói với mình.
“Không ai biết trên áo đỏ là gì, hoặc có lẽ những ai từng gặp đều chết rồi, đến hồn cũng không chừa lại.” Bản thân Môn Nam cũng không rõ, nhưng cậu ta không loại trừ khả năng có ma quỷ trên cả áo đỏ ở khu ngoại ô phía đông.
“Những người từng nhìn thấy đều chết rồi?” Trần Ca nhớ đến bác sĩ Cao đã tự sát hóa thành quỷ, tên điên đó từng một mình nắm giữ ba cánh cửa, khi chết có vẻ đã chạm đến giới hạn của áo đỏ.
“Trần Ca, tôi muốn tốt cho anh, vùng ngoại ô phía đông và phía tây không giống nhau, anh không phát hiện đến bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba còn không muốn đi tới vùng ngoại ô phía đông à?” Môn Nam khuyên hết nước hết cái, cậu ta sợ Trần Ca mà bốc đồng sẽ đem theo cậu ta đến vùng ngoại ô phía đông: “Sự nguy hiểm của vùng ngoại ô phía tây có thể nhìn thấy được. Ví dụ như kẻ điên trong Khu Nội Trú Số Ba, bọn chúng thật sự tồn tại. Mà chỗ nguy hiểm nhất của vùng ngoại ô phía đông nằm ở việc chúng ta còn không biết nguy hiểm đó là gì. Anh có thể đi tìm báo ở Cửu Giang xem thử, vụ án nghiêm trọng ở ngoại ô phía đông ít nhất, nhưng trong số người mất tích cả năm ở Cửu Giang, có hơn 90% đều là mất tích ở vùng ngoại ô phía đông, số liệu này đã có thể chứng minh rõ sự nguy hiểm của vùng ngoại ô phía đông.”
“Tôi biết vùng ngoại ô phía đông rất nguy hiểm, nhưng tôi có lý do để không thể không đi, trước khi cha mẹ tôi mất tích cũng từng đến vùng ngoại ô phía đông.” Cha mẹ mất tích là nút thắt trong lòng Trần Ca.
Chuyện liên quan đến cha mẹ Trần Ca, Môn Nam cũng không dám nói bừa nữa: “Chuyện ở vùng ngoại ô phía đông tôi chỉ nghe đám điên ở Khu Nội Trú Số Ba nhắc tới, nếu anh thật sự muốn biết chuyện ở đó thì có thể đi hỏi bọn họ.”
“Tôi cũng muốn hỏi bọn họ, quan trọng là bọn họ vẫn chưa quen với thân phận ma quỷ của mình.” Trần Ca có hồ sơ bệnh án của Khu Nội Trú Số Ba, đáng tiếc là những lệ quỷ biến thành bệnh nhân tâm thần kia không thể nào trao đổi được với anh.
Nói chuyện với Môn Nam thêm một lúc, Trần Ca không kháng lại sự nài nỉ ỉ ôi của Môn Nam, cuối cùng quyết định đưa cậu ta về, thật ra anh cũng lo cánh cửa ở Khu Nội Trú Số Ba bị mất khống chế.
“Ngoại ô phía tây yên ổn lại, khu vui chơi và nhà ma mới có thể yên tâm phát triển.” Trần Ca thu Môn Nam về quyển truyện tranh, ra khỏi phòng học cuối cùng: “Vùng ngoại ô phía đông loạn thế này, khu vui chơi Tương Lai Ảo lại mở đúng ở đó, bọn họ đúng là biết chọn chỗ.”
Trần Ca rời khỏi cảnh tượng dưới hầm, vào phòng nghỉ của nhân viên, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.
8 giờ sáng, Trần Ca bị tiếng chuông báo thức làm tỉnh giấc, tắm rửa xong, anh bắt đầu quét dọn vệ sinh nhà ma.
Một ngày mới đã bắt đầu. 9 giờ khu vui chơi mở cửa, khách tham quan đổ xô tới, Trần Ca có thể cảm nhận rõ độ nổi tiếng của nhà ma mình mở ngày càng tăng.
“Số khách mà nhà ma của mình có thể tiếp cùng một lúc vẫn còn quá ít, nếu như có thêm nhiều cảnh tượng nữa thì tốt rồi.” Trần Ca đứng canh ở cửa lớn nhà ma, bỗng phát hiện thấy mấy cái bóng quen mắt: “Hạc Sơn? Sao thằng nhóc này lại tới đây?”
Hạc Sơn cũng nhìn thấy Trần Ca, cậu dùng lực vẫy tay: “Đại ca! Đã lâu không gặp!”
“Giọng nói của cậu vẫn lớn như thế.” Trần Ca tạm thời để chú Từ bán vé, còn mình thì đi vào trong đám người.
“Đại ca, lần này trường tôi đã chuẩn bị đầy đủ rồi, chọn ra những sinh viên dũng cảm nhất ở các lớp, mục đích chúng tôi đến hôm nay chính là vì hai chữ - qua ải!” Hạc Sơn chỉ ra đằng sau, sau lưng cậu có một nhóm người đang đứng.
“Đây đều là người trong trường của các cậu? Hôm nay các người trốn tiết à?” Trần Ca cũng không biết Học Viện Pháp Y Cửu Giang uống nhầm thuốc gì mà đưa nhiều người đến như thế: “Qua ải chỉ là việc phụ, các cậu vẫn còn là sinh viên, đừng xao nhãng việc học tập đấy.”
Ý nghĩ thật sự trong nội tâm Trần Ca là, nếu như để mấy bác sĩ ở cảnh tượng Nhà Xác Dưới Lòng Đất biết được chuyện này thì có lẽ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
“Yên tâm đi, bọn tôi không trốn tiết.” Dương Thần đen mặt đứng bên cạnh Hạc Sơn: “Nhà ma của anh đến lãnh đạo trong trường chúng tôi cũng biết rồi.”
“Lãnh đạo trường các cậu cũng biết?” Trần Ca chột dạ.
“Đúng thế, nói ra cũng lạ, hiệu trưởng của bọn tôi bốn ngày trời liên tục nằm mơ cùng một giấc mơ, giảng viên lúc thầy ấy còn trẻ đứng trong nhà ma của anh mắng thầy ấy một trận té tát.” Hạc Sơn hạ giọng: “Hiệu trưởng của bọn tôi bị mắng bốn ngày liên tục, giờ chỉ cần nhắm mắt là lại cảm thấy ông lão đó đang bay trước mặt thầy, chịu không nổi nữa.”
“Hiệu trưởng trường cậu mơ cùng một giấc mơ trong bốn ngày liên tục?” Trần Ca dở khóc dở cười: “Có phải thầy giáo của ông ấy lúc trẻ tên là Vệ Cửu Khanh không?”
“Đúng! Chính là ông lão đó, sao anh lại biết được?” Hạc Sơn rất lấy làm lạ: “Sau đó hiệu trưởng của bọn tôi thương lượng với vài giảng viên hướng dẫn một lúc, có người nói ông lão này đang báo mộng cho thầy ấy, cảm thấy sinh viên Y bọn tôi đến xác chết cũng không sợ nhưng lại bị dọa ngất trong nhà ma của anh, quá mất mặt.”
“Vì thế hiệu trưởng của các cậu bèn chủ động để các cậu đến chỗ này của tôi tham quan?”
“Cũng gần như thế, ý của hiệu trưởng là một pháp y đạt tiêu chuẩn lúc nào cũng phải giữ bình tĩnh, cho dù núi Thái Sơn có đổ ngay trước mắt thì sắc mặt cũng không được thay đổi, nai sừng bên cạnh cũng không được chớp mắt. Thầy ấy động viên bọn tôi lúc rảnh rỗi thì đến nhà ma của anh rèn sự dũng cảm, là một pháp y mà đến một cái nhà ma bé tí cũng không chinh phục được, sau này làm sao có thể chiến đấu chống lại những tên xã hội đen hung dữ và độc ác?” Hạc Sơn nhái theo ngữ khí của hiệu trưởng, diễn rất giống.
“Có vẻ hiệu trưởng của các cậu hiểu sai ý của ông lão rồi.” Người đến rồi, Trần Ca cũng không đuổi họ đi, chỉ có thể dùng hết sức mình, đưa ra một lời khuyên cho những sinh viên của Học Viện Pháp Y Cửu Giang: “Những cảnh tượng khác thì các cậu cứ tham quan thoải mái, nhưng Nhà Xác Dưới Lòng Đất thì bỏ đi.”