“Tại sao lại có một bộ đồ đỏ bay phấp phới trong tủ quần áo treo đầy đồng phục màu xanh chứ? Trừ khi đó không phải là quần áo, mà là một "người" mặc áo đỏ.”
Khi mới bước vào phòng trực ban, Trần Ca đã cảm thấy tủ quần áo rất bất thường. Anh lục tung tủ quần áo lên đầu tiên, nhưng Âm Đồng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
“Tại sao mắt của mình lại không thể nhìn thấy chúng nó?”
Trần Ca nhớ tới con mắt trái mà Thường Văn Vũ mang ra từ Thông Linh Trong Trường Ma: “Có lẽ con mắt đó có thể nhìn thấy diện mạo thật của ngôi trường này, nhưng đáng tiếc con mắt trái lại nằm trong hốc mắt của Thường Cô, hiện tại cũng chẳng biết anh ta ở nơi nào rồi.”
“Cửa" bị đẩy ra, rất có thể lúc này Thường Cô cũng đang ở trong trường, nhưng có lẽ ngôi trường này trong mắt đối phương rất khác so với những gì mà Trần Ca thấy.
“Nếu có thể tìm thấy Thường Cô, hai người hợp tác với nhau thì sẽ dễ dàng hơn nhiều, không gian thao túng cũng lớn hơn.”
Thường Cô là đồng đội phù hợp nhất của Trần Ca trong ngôi trường này. Cả hai đều đến từ thế giới bên ngoài cửa, cùng chung mục tiêu và có cùng lợi ích, mấu chốt của vấn đề là anh không chắc Thường Cô có thể tồn tại được ở nơi này hay không.
Đối với một người bình thường, ngôi trường này giống như đáy của địa ngục vậy.
“Anh ta có mắt trái, có thể nhìn thấy một vài thứ mà mình cũng không thể nhìn thấy, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc là sẽ có cơ hội sống sót.”
Trong sân trường rộng lớn như vậy rất khó tìm được Thường Cô, Trần Ca cũng sẽ không tốn thời gian đi tìm. Thực ra trong lòng anh biết rất rõ, sau khi mình tìm thấy Thường Cô, nhận được sự giúp đỡ của Thường Cô thì đồng thời anh cũng phải gánh chịu những nguy hiểm mà Thường Cô đang mang trên người.
Hai người đi cùng nhau có thể sẽ có nhiều lựa chọn hơn, nhưng sự nguy hiểm cũng sẽ nhân đôi.
Sau khi rời khỏi phòng trực ban, Trần Ca tăng tốc độ, anh cảm thấy lúc trước mình đã quá lạc quan rồi.
Tòa nhà thí nghiệm này không chỉ có mỗi lầu ba là nguy hiểm, mà toàn bộ tòa nhà đều rất đáng sợ, chỉ có điều có thể lầu ba càng khiến người ta tuyệt vọng hơn thôi.
“Mình đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm ở nơi này rồi. Bây giờ những gì mình nhìn thấy bằng mắt chỉ là những thứ mà bản thân cảnh tượng này muốn mình nhìn thấy, không có cảnh tượng nào phía sau cánh cửa là không có màu đỏ, cảnh tượng này cũng không ngoại lệ!”
Nếu so độ rùng rợn của ngôi trường này với một núi băng thì hiện tại Trần Ca chỉ đang khám phá bề nổi của tảng băng trôi nổi trên biển thôi, Trần Ca hoàn toàn không biết lớp băng dưới làn nước sâu kia đang ẩn chứa những điều kinh khủng nào.
Anh bước nhanh qua hành lang, hai bên có đủ loại phòng thí nghiệm mà Trần Ca chưa từng nghe đến. Anh không dừng lại để kiểm tra, chỉ cần tên phòng thí nghiệm không có dính dáng gì đến mỹ thuật, anh sẽ lập tức rời đi, tiếp tục tiến về phía trước.
Đi một mạch vào hành lang khác, khi sắp đi đến cuối, Trần Ca đột nhiên nhìn thấy trên cánh cửa của một căn phòng nào đó có ghi mấy chữ: Phòng chứa thuốc màu.
“Dành hẳn một phòng riêng để chứa thuốc màu sao?”
Thuốc màu có thể dùng để vẽ, cũng có thể dùng để bôi lên bề mặt gương, cho nên khi Trần Ca nhìn thấy dòng chữ này, anh không đi vào ngay lập tức.
“Trong quyển sổ tay có ghi rằng người chết đầu tiên trong phòng 413 là một sinh viên mỹ thuật, có thể cậu ta đã từng đi vào phòng chứa đồ này trước khi chết.”
Trần Ca nắm chặt tay nắm cửa, cánh tay chậm rãi dùng lực, còn chưa kịp đẩy cửa ra, chỗ ngực đột nhiên truyền đến một cảm giác đau nhói!
Keng!
Trần Ca cắn chặt hàm răng, không phát ra tiếng động nào. Anh vén áo lên nhìn thử, phát hiện trên ngực đã bị đinh đâm thủng một lỗ nhỏ rất sâu.
“Nó đã bắt đầu đâm vào trái tim mình rồi sao? Lời nguyền này không thể trì hoãn thêm được nữa, nếu trái tim mình bị đâm như thế này trong lúc chạy trốn, nhất định sẽ gây ra hậu quả chết người.”
Vừa rồi khi anh vén quần áo lên, chiếc đinh kia rơi xuống đất, trên đó cũng không có vết máu.
“Càng ngày càng đau.”
Trần Ca cúi xuống muốn nhặt chiếc đinh, khi anh đang cúi đầu, định vươn tay ra thì ánh mắt lại quét về hành lang phía sau.
Ở chỗ cách anh không xa có một người đàn ông đang cúi đầu, đi theo sau anh.
Trong khoảnh khắc đứng dậy, Trần Ca cầm chiếc đinh lên và vứt nó ra phía sau, nhưng chờ đến khi anh quay đầu lại nhìn thì hành lang phía sau trống không, không có gì cả.
“Đó là cái gì vậy?”
Anh có thể cảm thấy có thứ gì đó đang đến rất gần mình, nhưng lại không thể nhìn thấy đối phương.
Trong hành lang không có cầu thang, trước mặt là một ngõ cụt.
Không chút do dự, Trần Ca mở cửa phòng chứa thuốc màu ra và chạy vào.
Trần Ca khóa cửa phòng lại, mạnh mẽ áp lưng vào ván cửa. Một lúc lâu sau, bên ngoài cửa cũng không có động tĩnh gì, lúc này trái tim anh mới bắt đầu đập bịch bịch.
“Tại sao khi mình cúi đầu xuống nhặt đồ thì lại nhìn thấy có người với cái đầu hướng xuống đi theo sau nhỉ? Hắn ta nhảy lầu chết nên chỉ có thể di chuyển khi đầu hướng xuống như vậy? Hay là thế giới mà mình và hắn ta thấy là đảo ngược của nhau?”
Trần Ca rất muốn cúi đầu xuống để nhìn lại thử, nhưng lại sợ khi cúi xuống sẽ phát hiện trong phòng đầy người, đến lúc đó tình hình sẽ càng nguy hiểm hơn.
“Nếu không nhìn thấy, có lẽ trong lòng sẽ thoải mái hơn một chút.”
Một tay Trần Ca cầm ba lô, một tay nắm chặt cái đinh, đi chậm rãi trong phòng.
Tất cả các kệ và tủ trong phòng chứa đồ đều được phủ bằng vải trắng, một số giá vẽ được đặt ở các góc phòng.
Trong đó có một giá vẽ đang kẹp một tờ giấy trắng, phía trên còn có vài vết bút chì mờ mờ.
“Giấy này là thứ chuyên dùng để vẽ tranh sơn dầu, và giá vẽ trang sơn dầu cũng nặng hơn giá vẽ phác thảo, đây hẳn là một bức tranh sơn dầu chưa hoàn thành.”
Hình vẽ trên giấy vẽ rất thô, nội dung bức vẽ cũng có phần kỳ quái, chủ thể là hai phòng bệnh bị đảo ngược, giữa phòng bệnh có đặt một cái giường, trên giường có một người đang nằm.
Trong hai phòng bệnh đảo ngược lại với nhau, hai bệnh nhân có ngoại hình giống hệt nhau đang nằm trên hai chiếc giường lộn ngược và nhìn thẳng vào nhau.
“Bức tranh này muốn biểu đạt điều gì?”
Trần Ca nghĩ mãi mà không rõ, anh di chuyển giá vẽ và tiếp tục tìm kiếm, kết quả tìm thấy được một ít giấy vụn bị vứt trong thùng rác.
Anh nhặt lên, mở ra, bức tranh nào cũng là một cảnh tượng giống nhau.
Nhìn những phòng bệnh trong tranh, Trần Ca càng thấy nghi ngờ: “Tại sao lại có phòng bệnh? Mình chưa từng thấy trong trường học có một phòng bệnh như thế này, chứ huống chi là bệnh nhân.”
Nghĩ đến đây, Trần Ca nhớ lại một chi tiết.
Khi anh vừa tỉnh dậy và định cùng Vương Hiểu Minh đi về ký túc xá, hai người đã nhìn thấy rất nhiều chân dung bác sĩ ở hành lang của tòa nhà dạy học.
Các trường học bình thường sẽ treo ảnh các vĩ nhân và ảnh các nhà khoa học nổi tiếng trên tường để truyền cảm hứng cho học sinh, nhưng trên tường của trường học này lại chỉ treo ảnh các bác sĩ, hơn nữa những bác sĩ này đều là người mà Trần Ca chưa từng nghe nói tới.
“Tòa nhà dạy học treo đầy ảnh của các bác sĩ, trong bức tranh này, chẳng hiểu sao lại xuất hiện xuất hiện phòng bệnh...” Trần Ca chậm rãi ngẩng đầu lên, trong đầu chợt lóe lên một khả năng: “Mình bước vào cánh cửa kia trong bệnh viện tâm thần, không biết mấy thứ này có phải là một loại ám chỉ không.”
Trần Ca không dám chắc chắn suy nghĩ của chính mình, cũng không dám tùy tiện đi kiểm chứng, bởi vì chỉ cần có chút sai sót, anh chắc chắn sẽ chết.
“Trong trường xuất hiện rất nhiều ảnh bác sĩ và hình vẽ phòng bệnh, nhưng tại sao phòng bệnh trong tranh lại bị đảo ngược lại chứ? Cùng một bệnh nhân, nằm ở hai vị trí khác nhau trên giường để nhìn mình...”
Trần Ca nhìn chằm chằm bức tranh trước mặt thật cẩn thận, đưa tay sờ soạng, không ngờ lại phát hiện trên giấy vẽ có nửa phần trên sần sùi, nửa phần dưới thì tương đối trơn nhẵn, giống như có người bôi gì đó lên phần trên, bức tranh phác họa trông có vẻ đơn giản kia dường như đang che giấu một loại thông tin nào đó.