Khi chiếc xe buýt 104 lao vào trong màn sương máu, Trần Ca cảm thấy chiếc điện thoại màu đen rung lên, nhưng vì tình hình lúc đó rất khẩn cấp nên anh cũng không lấy điện thoại ra kiểm tra ngay.
Lúc này anh đang đứng một mình ở chỗ chuồng chó trên tầng hai, xung quanh không có hành khách nào khác, cuối cùng anh cũng có thể yên tâm kiểm tra thông tin trên chiếc điện thoại màu đen.
Ngón tay lướt nhẹ, nhìn đoạn thông tin ngắn trên màn hình, Trần Ca nhẹ nhàng nheo cặp mắt lại.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn nhận được một lệ quỷ đặc biệt: Chó Mực, có 90% linh hồn của loài chó và 10% linh hồn của người trưởng thành, là một lệ quỷ đặc biệt được hình thành dưới sự can thiệp nào đó từ bên ngoài.]
[Năng lực đặc biệt: Chó Dại (Có thể đi vào trong cơ thể người sống, làm cho người sống đó thần trí thất thường, trở nên vô cùng hung hãn, khả năng này chỉ có thể sử dụng bảy lần một ngày, mỗi một lần sử dụng đều sẽ gây ra tổn thương không thể phục hồi cho linh hồn của Chó Mực).]
Cả hai thông báo đầu tiên đều liên quan đến chú chó mực, Trần Ca cũng không ngờ rằng “chú chó cưng” trông chẳng mạnh mẽ tí nào này lại được chiếc điện thoại màu đen đánh giá cao như vậy.
“Chờ một chút, tại sao tên của Chó Mực lại trực tiếp xuất hiện trong danh sách nhân viên của nhà ma? Mình đã thu phục nó đâu, mới chỉ nhìn thấy nó có một lần thôi mà.”
“Là do điện thoại màu đen này xảy ra vấn đề gì sao? Hay là sau khi mình và con chó mực gặp nhau, nó đã chủ động nhận chủ?”
Trần Ca cũng không biết Chó Mực có quan hệ như thế nào với cái bóng, nhưng nhìn vào biểu hiện lúc này của con chó, trong lòng của anh cũng đoán ra được đại khái rồi.
“Có khả năng con chó này là một trong số ít "bạn bè" của cái bóng.”
Cách gọi “bạn bè” có nghĩa là quan hệ song phương, bạn bè thật sự mãi mãi luôn là quan hệ song phương.
“Nếu như cái bóng biến hóa thành dáng vẻ của những người khác để tiếp cận mình, khi mà mình còn chưa thể quyết định chắc chắn được thì thả Chó Mực ra, có lẽ sẽ thu hoạch được điều gì đó không tưởng.”
Chó Mực trực tiếp xuất hiện trong danh sách nhân viên, điều này đối với Trần Ca cũng là một chuyện tốt, chỉ là anh lo lắng năng lực của Chó Mực vô cùng hung hăng, cho nên tạm thời không định gọi Chó Mực ra.
Trần Ca trượt màn hình, lại mở xem những thông báo còn lại, những thông báo này được điện thoại màu đen gửi đến ngay khi anh vừa bước vào màn sương máu.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Bạn đã đi vào cảnh tượng trấn Lệ Loan, bắt buộc kích hoạt nhiệm vụ tập luyện có độ khó ba sao rưỡi: Trấn Lệ Loan!]
[Cảnh tượng kinh dị này cực kỳ nguy hiểm, tồn tại những biến số không để đoán trước được, có lựa chọn bỏ dở giữa chừng không?]
[Chú ý! Sau khi bỏ dở giữa chừng, cảnh tượng kinh dị này sẽ vĩnh viễn không thể mở khóa nữa!]
Sau khi xem xong ba thông báo liên tiếp, Trần Ca nghe thấy trong hành lang phát ra tiếng bước chân, những hành khách còn lại cũng đã đi dần lên tầng trên. Hình như bọn họ thấy Trần Ca lên đó mà cả buổi còn chưa đi xuống, cho nên lo lắng anh gặp chuyện gì ngoài ý muốn.
“Dù sao mình cũng đã tiến vào trấn Lệ Loan, bây giờ dù nguy hiểm đến mấy cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà đi về phía trước thôi.” Trần Ca quyết tâm không từ bỏ nhiệm vụ.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Bạn đã tiếp nhận nhiệm vụ tập luyện có độ khó ba sao rưỡi: Trấn Lệ Loan.]
[Trấn Lệ Loan: Cửa đã mất khống chế, những kẻ giết người và lệ quỷ đang thác loạn trong màn đêm của thành phố. Mỗi khi màn đêm buông xuống, mọi điều kỳ lạ đều sẽ trở thành hiện thực. Quán trọ buôn bán linh hồn, đứa trẻ chơi trốn tìm trong bệnh viện, cái đầu đập vào tường ở nhà hàng xóm, thần chết vẫy tay nơi ngã tư đường, u linh mãi mãi quay lưng lại với bạn ở trong thang máy, còn có con chó mặt cười dưới gầm giường, đôi mắt đỏ hoe trong tủ quần áo...]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Chạy ra khỏi trấn Lệ Loan, mỗi lần cứu được một người vô tội sẽ nhận được thêm một phần thưởng ẩn bổ sung!]
[Gợi ý nhiệm vụ: Tôi nhìn bạn khóc, nhìn bạn cười, nhìn bạn buồn, nhìn bạn chơi đùa. Tôi đã theo dõi bạn rất lâu, tôi muốn trở thành bạn, tôi sẵn sàng làm người bạn tốt nhất của bạn, nhưng tại sao bạn chỉ để lại những nỗi buồn cho tôi, và một mình độc chiếm tất cả sung sướng?]
Xem hết tất cả thông báo, Trần Ca nhớ kỹ tất cả nội dung thông báo, sau đó cất điện thoại đi.
“Cậu không có việc gì chứ! Dọa chết chúng tôi rồi!” Người đàn ông say rượu lớn giọng. Sau khi lên tầng, anh ta vừa liếc mắt đã nhìn thấy Trần Ca đứng giữa hành lang.
“Đừng sợ, cái người mặt chó này đã bị tôi giải quyết hết rồi.” Trần Ca chỉ chỉ người đàn ông đang nằm co quắp trên mặt đất. Sau khi nhìn thấy thông báo mà điện thoại màu đen gửi đến, thái độ của anh đối với những hành khách khác đã tốt hơn nhiều. Dù sao mỗi lần cứu được một người vô tội là có thể nhận thêm được một phần thưởng nữa.
Cho dù là xuất phát từ đạo đức hay là lợi ích của bản thân thì Trần Ca đều phải bảo vệ bọn họ thật tốt.
“Tên này chính là cái con quái vật kia sao? Trông cũng không lợi hại lắm nhỉ?” Cái Kéo nâng cằm người đàn ông: “Trên người không có vết thương rõ ràng, lúc tôi đứng dưới tầng cũng không nghe thấy âm thanh đánh nhau, tại sao hắn ta lại ngã xuống vậy?”
“Mấy người tốt nhất nên cách xa hắn ta một chút, hắn ta chỉ ngất đi thôi, lúc nào cũng có thể tỉnh lại.” Trần Ca không trả lời câu hỏi của Cái Kéo, tìm thấy dây thừng trong phòng, sau đó buộc chặt người đàn ông lại, rồi lại dẫn những người khác đi ra khỏi phòng này.
Sau khi nhìn qua thông báo về nhiệm vụ trên điện thoại màu đen, Trần Ca cũng đã có một cái nhìn đại khái về trấn Lệ Loan. Trên điện thoại có một đoạn giới thiệu về trấn Lệ Loan, trong đó có nhắc tới vài nơi như quán trọ, bệnh viện, ngã tư đường, nhà hàng xóm nữa.
Kết hợp với trò chơi của Tiểu Bố mà anh đã chơi lúc trước, Trần Ca nghi ngờ cái quán trọ và nhà hàng xóm mà điện thoại màu đen nói đến chính là những nơi mà anh đã điều khiển Tiểu Bố đi qua trong trò chơi.
“Cửa ở trong chung cư mà Phạm Thông ở, mặc kệ cánh cửa kia còn có thể sử dụng hay không, mình đều muốn đi qua đó nhìn một chút. Việc đi qua tất cả những cảnh tượng mà điện thoại nhắc đến không thực tế lắm, cho nên mình chỉ đi xem những tòa nhà trên đường đi đến đó thôi.”
Trần Ca đã có quyết định, anh dẫn những hành khách còn lại quay về xe buýt số 104.
Bên ngoài xe đã bị tơ máu bao quanh, không thể khởi động được nữa.
“Tôi có một người bạn ở trong trấn Lệ Loan, cho nên tôi cũng coi như là có quen biết đối với nơi này. Ba người đi theo sát tôi, nếu vận may tốt thì có khả năng trước khi trời sáng chúng ta có thể đi ra ngoài.”
Trần Ca không lừa dối những hành khách khác. Trong thế giới đầy sương mù máu này không có ánh sáng, cũng không có hy vọng, chỉ có chạy đi mới có thể thấy mặt trời.
Ý kiến tương tự, những đổi một cách biểu đạt khác là đã có thể lấy lòng được số đông người, đây cũng là một trong những năng lực của Trần Ca.
Để không lãng phí thời gian, Trần Ca cũng không đi kiểm tra từng tòa nhà một, thật ra chính anh cũng cảm thấy khá đáng tiếc.
“Nếu như đủ thời gian thì mình sẽ để đám người bác sĩ đi vào tòa nhà trước, còn mình sẽ mai phục phía sau, chỉ cần có người dám tấn công bọn họ, mình sẽ lập tức đứng ra.” Người khác thì câu cá, còn Trần Ca là câu ma quỷ, trong lòng anh đã có kế hoạch để câu hết tất cả.
Sương mù máu dày đặc che giấu sát khí, nhưng điều làm những hành khách khác ngạc nhiên chính là bọn họ cũng không gặp quá nhiều trở ngại.
“Dừng một chút đã, chúng ta đi vào trong tòa nhà này xem một chút đi.” Trần Ca đột nhiên dừng bước, anh nhìn một đống tòa nhà bên cạnh, để lộ ra vẻ mặt khiến người ta không đoán ra được.
Mấy tòa nhà này anh rất quen thuộc, chính là khu cư xá mà Tiểu Bố và cha nuôi của mình ở trong trò chơi của Tiểu Bố.
“Có nên vào hay không? Nơi này nhìn thật âm u.” Người đàn ông say rượu dứt khoát lui về phía sau.
“Nếu dựa theo kinh nghiệm lúc trước của tôi, tòa nhà chiếm diện tích càng lớn thì ma quỷ bên trong sẽ càng kinh khủng, trong khu cư xá này chắc chắn có rất nhiều thứ kinh khủng.” Bác sĩ cầm lấy khăn quàng cổ, cũng không muốn đi vào.
“Đúng là trong khu cư xá này rất nguy hiểm, nhưng mà chỉ cần ba người nghe theo lời của tôi, tôi bảo đảm mấy người sẽ không xảy ra chuyện gì.” Trần Ca nói xong thì đi thẳng vào.
“Này! Cậu cẩn thận một chút!” Người đàn ông say rượu cũng không nhịn được nói thầm: “Một nơi mà lúc nào cũng có thể bỏ mạng được, thế mà tôi lại có cảm giác như cậu đang đi về nhà mình vậy.”
“Nhát gan quá, tôi cũng không biết anh đang sợ thứ gì?” Cái Kéo lau đi máu tươi trên khóe miệng.
“Cái nơi này chỗ nào cũng đầy rẫy quái vật, hồn ma, còn có cả sát nhân biến thái, cậu hỏi tôi đang sợ thứ gì chứ?” Người đàn ông say rượu giả vờ mạnh mẽ, nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi, đi theo sát Trần Ca.
“Đều yên lặng một chút, tôi có một chuyện muốn nói với ba người.” Trần Ca cắt đứt lời người đàn ông say rượu đang nói, nâng tay chỉ bụi cỏ ở bên cạnh: “Nơi đó có một tên biến thái đang xử lý thi thể, mọi người đi qua thì cố gắng không nên phát ra bất kỳ âm thanh nào, tuyệt đối không được để hắn ta nghe thấy.”
Nghe được lời Trần Ca nói, mấy hành khách còn lại đều ngơ ngác nhìn nhau.
Bọn họ có thể nghe hiểu từng lời từng chữ mà Trần Ca vừa nói, thế nhưng nếu kết hợp toàn bộ lại với nhau thì bọn họ lại chẳng biết Trần Ca đang biểu đạt cái gì.
“Xử lý thi thể? Không nên để hắn ta nghe thấy? Đây là cái gì vậy?” Mấy người ôm một bụng nghi vấn.
“Một lát nữa tên biến thái kia còn có ích, không kịp giải thích, ba người cứ làm theo lời tôi nói là được.” Trần Ca một mình đi ở phía trước, cố ý tránh bụi cỏ: “Tên biến thái giết người trong bụi cỏ vẫn còn ở đó, cũng không biết cái tên sát nhân biến thái mặc áo mưa trong thang máy có còn ở đó hay không?”