Thường Cô không nói nguyên nhân, giọng điệu gấp gáp, sau khi nói xong câu này thì lập tức cúp điện thoại.
“Tại sao Thường Cô lại ở bệnh viện tâm thần? Anh ta gần như là một người mù hoàn toàn lại chạy đến chỗ ấy làm gì? Lẽ nào anh ta bị bắt?”
Trần Ca cất điện thoại di động, xách theo ba lô đã chuẩn bị sẵn từ trước, chậm rãi đứng dậy.
“Nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma cứ để sang một bên đã, đợi tập hợp được với Thường Cô rồi xem tình huống đưa ra lựa chọn vậy.” Anh rời khỏi khu vui chơi, đón xe chạy tới bệnh viện tâm thần trung ương Hàm Giang.
Bệnh viện tâm thần hoạt động bình thường ở Hàm Giang có ba nơi, trùng hợp chính là cả ba bệnh viện này Trần Ca đều từng tới.
Trần Ca tiến vào đại sảnh, trực tiếp chui vào góc ít người, sau đó mở quyển truyện tranh gọi Thu Mỹ ra.
“Này! Cậu làm cái gì đấy?”
Trần Ca còn chưa kịp nói chuyện với Thu Mỹ đã bị một bác sĩ nhìn thấy: “Muộn lắm rồi, muốn thăm người bệnh ngày mai cậu lại tới.”
“Tôi không đến thăm người bệnh.” Trần Ca chậm chạp xoay người, đại não nhanh chóng suy nghĩ cách đối phó.
“Vậy là anh đến khám bệnh?" Khi bác sĩ nhìn thấy mặt Trần Ca, biểu cảm vô cùng kinh ngạc: “Là cậu?”
Trần Ca cũng nhận ra đối phương. Lúc đó anh mượn tên Lý Chính, chạy đến bệnh viện tâm thần điều tra Khương Tiểu Hổ đã từng gặp bác sĩ này.
Tuy anh quên mất tên của bác sĩ, nhưng vẫn nhớ rõ mặt của đối phương.
“Lại là tổ trưởng Lý bảo cậu tới?" Vị bác sĩ kia cũng không nghĩ tới sẽ gặp lại Trần Ca.
Trần Ca gật đầu, nhẹ giọng nói: “Tôi muốn hỏi thăm một người.”
“Ai?”
“Anh ta tên là Thường Cô.”
“Hình như trong số bệnh nhân không có ai tên vậy.”
“Thế trong số người nhà đến thăm bệnh nhân có người này không? Mắt anh ta không tốt, một con mắt chỉ còn mỗi tròng trắng.”
“Nếu như một người có đặc điểm như thế xuất hiện, y tá phòng trực chắc hẳn có ấn tượng. Cậu đợi một lát, tôi đến phòng trực hỏi thử.”
Đến phòng trực, sau khi bác sĩ nói ra đặc trưng trên người Thường Cô, nhân viên công tác lập tức nhớ lại.
“Bọn họ tới đây lúc chạng vạng, muốn đi thăm một bệnh nhân hôn mê sâu.”
“Bọn họ?”
“Đúng vậy, trừ người mù kia còn có hai người đàn ông với một người phụ nữ. Tôi cũng không biết bọn họ có quan hệ gì, cảm thấy không khí giữa bọn họ rất kì lạ, hình như hai bên không thân lắm.” Nhân viên công tác nể mặt bác sĩ mà thành thật trả lời.
“Bây giờ bọn họ đang ở đâu?”
“Thăm bệnh nhân xong thì bọn họ ra về, nhưng mà có một chuyện rất kì lạ.” Nhân viên công tác nghĩ một lát mới mở miệng: “Hai nam một nữ ra về được nửa tiếng thì vòng trở lại, hỏi tôi có thấy người mù kia không. Hình như bọn họ bị lạc nhau, tôi còn giúp bọn họ tìm trong bệnh viện.”
Trần Ca đã hiểu cơ bản chuyện gì xảy ra, Thường Cô bị "phụ huynh" tìm được, bởi vì một vài nguyên nhân nào đấy mà tới bệnh viện tâm thần, sau khi thăm bệnh nhân xong, Thường Cô lại thừa dịp hỗn loạn mà trốn đi.
“Người anh em, bệnh nhân mà bọn họ tới thăm hôm nay là ai vậy? Có thể dẫn tôi đến xem không?”
“Chuyện này...” Nhân viên công tác nhìn về phía bác sĩ, sau khi nhận được đồng ý của bác sĩ, cậu ta mới nhận lời: “Được, tôi dẫn anh qua đó.”
Mọi người ra khỏi tòa nhà lớn, đi tới một khu cách ly phía sau bệnh viện tâm thần.
Loại khu cách ly này trước đây Trần Ca cũng từng thấy, bình thường dùng để chữa trị những bệnh nhân có mức nguy hiểm cực cao.
“Bệnh nhân bọn họ đến thăm tên là Thường Văn Vũ, là một người thực vật, ở chỗ này của chúng tôi nhiều năm. Hình như cô ấy không có người nhà, nhưng mỗi tháng đều có người đặc biệt gửi tiền viện phí tới.” Nhân viên công tác có ấn tượng rất sâu sắc đối với Thường Văn Vũ này.
“Một người thực vật, tại sao mọi người lại nhốt vào khu cách ly? Cô ấy cũng chẳng thể làm hại đến người khác.” Trần Ca hơi tò mò.
“Tuy cô ấy là người thực vật, vẫn luôn hôn mê không tỉnh, nhưng chỉ cần tới gần nữ bệnh nhân này là sẽ luôn xảy ra một vài chuyện không giải thích được.” Nhân viên công tác còn muốn nói gì đó, nhưng bác sĩ bên cạnh đột nhiên ho khan, ngắt lời nhân viên công tác.
“Bệnh nhân tên Thường Văn Vũ này tôi đã nghe nói. Bác sĩ điều trị chính kiểm tra cơ thể cô ấy xong, phát hiện thần kinh đại não và thần kinh chức năng của cô ấy hoàn toàn bình thường, cô ấy không hề giống như hôn mê, mà giống ngủ đông, hoặc là dùng rơi vào giấc ngủ sâu để hình dung thì càng hợp lí hơn.” Bác sĩ giải thích cho Trần Ca.
“Rơi vào giấc ngủ sâu là gì vậy?”
“Cậu có thể hiểu đơn giản là, người bệnh đang mơ một giấc mơ mà cô ấy không thể chủ động tỉnh lại.” Dường như bác sĩ cũng không muốn thảo luận sâu vào vấn đề này với Trần Ca, bèn bước nhanh hơn: “Đến rồi, chính là chỗ này.”
Khu cách ly của bệnh viện tâm thần trung ương Hàm Giang khác với khu cách ly của Khu Nội Trú Số Ba, nhân tính hơn một chút, không có tường cao và rào sắt, chỉ treo ở cửa một tấm biển cảnh báo cấm đi vào.
Sau khi tiến vào khu cách ly, Trần Ca cảm nhận được rõ ràng sự bất thường. Tòa kiến trúc này có nhiệt độ thấp hơn những tòa khác rất nhiều, cũng yên tĩnh hơn, gần như không nghe được bất kì tạp âm nào, cứ như trong cả tòa nhà chỉ có mấy người bọn họ là người sống.
Xuyên qua hành lang, trong lòng Trần Ca càng thêm nghi ngờ.
Bình thường mà nói, bệnh nhân càng nguy hiểm sẽ càng được đưa tới phòng ở sâu bên trong.
Thường Văn Vũ chỉ là một người thực vật hôn mê không tỉnh, nhưng phòng bệnh của cô lại ở chỗ sâu nhất trong tòa nhà!
“Tôi có thể vào trong phòng bệnh xem một chút không?" Cửa phòng bệnh không khóa, không đợi bác sĩ đồng ý, Trần Ca đã đẩy cửa ra.
Phòng bệnh này rất lớn, đặt ba chiếc giường bệnh, nhưng chỉ chiếc giường ở giữa có người nằm.
Đi tới bên giường, rọi vào mắt Trần Ca là một gương mặt tràn ngập đặc điểm mỹ cảm.
Tư liệu người bệnh dán trên đầu giường thể hiện người phụ nữ đã sắp 30 tuổi, nhưng gương mặt của cô lại giống như thiếu nữ 18, 19 tuổi.
Thời gian như đã quên mất người phụ nữ này, trưởng thành và ngọt ngào đan xen, giống như một ly rượu vang thơm tinh khiết dịu dàng, hoặc như một cốc trà sữa thêm đá.
Chẳng qua có một điểm đáng tiếc, chính là mắt trái của người phụ nữ bị lấy mất, chỉ còn lại một hốc mắt đen ngòm, phá hủy vẻ đẹp cả gương mặt, khiến cô lộ ra bệnh trạng, không giống người bình thường.
“Cô ấy chính là Thường Văn Vũ?”
Bệnh nhân trên giường hoàn toàn khác với Thường Văn Vũ trong tưởng tượng của Trần Ca, thời gian không hề lưu lại bất kì dấu vết nào trên người cô.
Dời tầm mắt xuống, Trần Ca phát hiện ga trải giường rủ xuống mặt đất, một góc chăn bị xốc lên, vừa khéo lộ ra dây buộc ở phía dưới.
“Đây là?" Trần Ca vén chăn lên, bác sĩ muốn ngăn nhưng đã không kịp.
Phía dưới lớp chăn mỏng chuyên dùng cho bệnh nhân, hai tay hai chân của Thường Văn Vũ đều bị dây buộc cố định ở trên giường.
“Tại sao mấy người lại dùng dây buộc với một người thực vật? Lẽ nào cô ấy còn có thể đứng lên hay sao?" Trần Ca càng cảm thấy có vấn đề, anh nhìn chằm chằm bác sĩ, muốn đối phương cho anh một lời giải thích.
Biết là không thể trốn tránh, cuối cùng bác sĩ cũng mở miệng: “Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, có nhân viên lúc trực đêm từng thấy cô ấy xuất hiện trên hành lang, lúc đó bọn họ còn tưởng gặp phải ma.”
“Người của mấy người nhìn thấy chính cô ấy đi lại trên hành lang?”
“Đúng thế, không chỉ một lần, nhưng camera giám sát chưa từng quay được, hơn nữa mỗi lần nhìn thấy đều là sau nửa đêm. Càng kì lạ hơn là chỉ cần chúng tôi âm thầm quan sát, cô ấy tuyệt đối sẽ không lộn xộn, chỉ cần ở tình huống không ai chú ý mới đột nhiên xuất hiện.” Bác sĩ đẩy nhân viên công tác ở bên cạnh một cái: “Cậu ta từng gặp một lần.”
Y tá nam trong bệnh viện tâm thần vẫn tương đối nhiều, bọn họ cũng là chủ lực trực đêm.
“Tôi thấy một lần. Lúc đó là ở cửa nhà vệ sinh, tôi đang rửa tay, đột nhiên thấy trên gương phản chiếu một bóng người khác, cô ấy đi tới từ sau lưng tôi.”
“Lúc đó tôi bị dọa hết hồn, lớn tiếng hét, nhưng đợi tôi bình tĩnh lại rồi đuổi theo, cô ấy đã biến mất.”
“Tôi quay lại phòng bệnh, phát hiện cô ấy vẫn đang yên lành nằm trên giường.”
Nhớ tới trải nghiệm khi đó, nhân viên công tác lại cảm thấy hoảng sợ.
“Có khi nào là người khác không? Cậu xác định người cậu gặp là cô ấy?" Trần Ca dùng tư duy phân kỳ (*) để suy nghĩ: “Có thể là bệnh nhân tâm thần khác giả trang thành dáng vẻ cô ấy, cũng có khả năng là thứ gì khác xuất hiện vào buổi đêm.”
(*) Tư duy phân kì: là khả năng suy nghĩ, tiếp cận theo những cách khác nhau, nhằm mục đích tìm ra nhiều ý tưởng, giải pháp tiềm năng khác nhau cho một vấn đề.
“Khụ khụ!" Bác sĩ không ngừng ho khan, anh ta cảm thấy nếu như không ngắt lời Trần Ca, sau này y tá ở đây đừng hòng trực đêm yên ổn: “Nhìn từ góc độ của chúng tôi, nguyên nhân có khả năng nhất là mộng du. Nhưng mà sự đặc biệt của bệnh nhân này còn nằm ở một điểm, cô ấy là người thực vật, không ai biết cô ấy rơi vào giấc ngủ sâu, trong não nhìn thấy cái gì, hoặc là bây giờ cô ấy đang trải qua những gì. Thế nên chúng tôi không thể áp dụng phương pháp truyền thống để chữa cho cô ấy, chỉ có thể trói chặt cô ấy như vậy.”
“Vậy sau khi mọi người trói chặt cô ấy, trực ban buổi đêm không còn bắt gặp cô ấy xuất hiện nữa?" Trần Ca cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, nhưng cho dù anh có hỏi thế nào, bác sĩ và y tá nam đều ngậm chặt miệng. Từ sau khi trói chặt Thường Văn Vũ, buổi đêm cô ấy không còn xuất hiện lại nữa.
Nội bộ phía bệnh viện hẳn đã thống nhất cách xử lý, coi tất cả những bệnh trạng đều là mộng du, dù sao thì Thường Văn Vũ cũng hôn mê sâu, cô lại không có tri giác, cũng không thể phản kháng, nói thế nào chẳng phải đều do phía bệnh viện làm chủ à?
Thấy không hỏi ra thứ gì, Trần Ca chuẩn bị rời đi, việc cấp bách bây giờ vẫn là sớm tìm ra Thường Cô.
Lúc anh chuẩn bị đắp lại chăn trên giường, anh đột nhiên thấy dưới giường thò ra một cánh tay.
Năm ngón tay xòe ra dưới giường, bàn tay đó giống như muốn túm Trần Ca lại.
Trong kẽ móng tay có lưu lại bùn đất, trên mu bàn tay có vết thương bị cành cây làm xước, Trần Ca nhìn thấy bàn tay này, lập tức nghĩ đến Thường Cô.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, "các phụ huynh" bắt cóc Thường Cô nhất định không nghĩ tới thật ra anh ta không hề đi đâu hết, vẫn luôn trốn trong phòng bệnh của bệnh viện.
Người ngoài nhìn thấy một bàn tay đột ngột thò ra từ dưới giường, cho dù không bị dọa hét lên thành tiếng thì ít nhất vẻ mặt cũng sẽ xuất hiện một chút thay đổi, nhưng từ đầu đến cuối Trần Ca đều rất bình tĩnh.
Anh dùng chân của mình ngăn tay của Thường Cô, khẽ tiến lên trước một bước, dùng mặt sau của giày đẩy tay Thường Cô vào gầm giường, ngay sau đó nói thẳng: “Mấy vị, tôi tới đây là để lần theo dấu vết một vụ án mạng, tình huống mọi người miêu tả và tình hình hiện trường giết người rất giống nhau.”
Nghe được hai chữ giết người, vẻ mặt y tá nam chớp mắt trắng bệch. Cậu ta thường xuyên trực đêm, vốn dĩ trong lòng đã rất sợ hãi.
“Bác sĩ này chắc biết quan hệ giữa tôi và phía cảnh sát Hàm Giang, người ngay thẳng không nói lời quanh co, đêm nay tôi muốn ở bên ngoài phòng bệnh này gác một đêm, tôi có một phán đoán rất quan trọng cần kiểm chứng.”
Nếu như là người khác nói những lời này đã bị bác sĩ đuổi ra ngoài từ lâu, nhưng Trần Ca thì lại khác. Bác sĩ này quen biết Lý Chính, anh ta thường xuyên nghe được chuyện của Trần Ca từ chỗ Lý Chính.
“Một mình cậu ở trong khu cách ly quá nguy hiểm.” Bác sĩ lắc đầu.
“Đúng thế, y tá trực ban chúng tôi đều rất hiếm khi đến đây.” Y tá nam cảm thấy Trần Ca không đáng tin, dạng người gì nửa đêm nửa hôm lại chạy tới bệnh viện tâm thần đòi gác đêm, cái này vốn không hợp nguyên tắc.
“Thế này đi.” Bác sĩ suy nghĩ một lúc lâu, nói với y tá nam bên cạnh: “Tiểu Chu, đêm nay cậu cùng cậu ấy gác trong khu cách ly, sẵn gọi điện cho Hoàng Vĩ, bảo cậu ta cũng qua đây.”
“Hả? Tôi cùng anh ta?" Y tá nam không dám tin vào tai mình.
“Buổi tối trông cậu ta cho cẩn thận, có chuyện gì không quyết định được thì lập tức gọi điện cho tôi, tôi ở trong phòng làm việc.” Thật ra bác sĩ bệnh viện tâm thần rất vất vả, rất nhiều người sẽ cảm thấy có nhiều người bệnh như vậy ư? Thật ra đi một vòng bệnh viện tâm thần chính quy sẽ phát hiện phòng bệnh nơi đây luôn thiếu thốn, thậm chí có một số người bệnh chỉ có thể ngủ ở hành lang, một bác sĩ thường phải đồng thời phụ trách rất nhiều bệnh nhân, nhiệm vụ tăng ca cũng là chuyện bình thường.
Sau khi bác sĩ đi, Trần Ca thả lỏng hơn nhiều.
Có lẽ bác sĩ Cao để lại cho anh ấn tượng quá sâu đậm, lúc đối diện với mấy bác sĩ tâm lý hay bác sĩ khoa tâm thần, anh luôn có một chút không được tự nhiên.
“Cậu gác ở bên ngoài đi, tôi có mấy lời muốn nói với người phụ nữ kia.”
“Cô ấy rơi vào hôn mê sâu, cho dù anh có nói gì, cô ấy đều không thể nghe được.” Y tá nam tên Tiểu Chu nhắc nhở.
“Không sao.” Trần Ca đi vào phòng bệnh, đứng bên cạnh giường bệnh, nhìn Thường Văn Vũ hôn mê, nhẹ giọng nói: “Hy vọng đêm nay anh có thể ngủ, tôi sẽ ở bên cạnh trông chừng anh, nếu như cánh cửa kia xuất hiện lần nữa, tôi sẽ giúp anh hết khả năng.”
Trong mắt Tiểu Chu, Trần Ca hoàn toàn không giống một người bình thường. Vừa nghĩ đến mình phải ở cùng người như này cả một đêm, da đầu cậu ta tê rần.
Ống quần bị giật giật, Trần Ca biết đây là câu trả lời Thường Cô đáp lại mình, anh không đi ra nữa mà nằm lên một cái giường khác.
“Mắt trái mang ra từ trong ngôi trường đó, chắc nó có thể nhìn thấy thứ ở trong trường.” Mục đích Trần Ca giúp Thường Cô rất đơn giản, anh chỉ muốn xem trước xem cảnh tượng Thông Linh Trong Trường Ma rốt cuộc như thế nào, nếu như độ nguy hiểm thật sự vượt xa ngoài dự đoán, vậy anh chỉ đành bỏ qua nhiệm vụ.
Trần Ca cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại. Bây giờ là 10 giờ tối, còn 2 tiếng nữa là nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma hết hạn.
Con mắt nhìn chằm chằm giường bệnh của Thường Văn Vũ, lực chú ý của Trần Ca tập trung cao độ.
Cứ thế qua mấy phút, cơn buồn ngủ như thủy triều ập tới. Liên tục bôn ba, anh đã vượt qua 36 tiếng không chợp mắt.
Anh cầm điện thoại di động, cảnh trượng trước mắt Trần Ca chậm rãi trở nên mơ hồ.
...
Trong phòng bệnh đột nhiên yên tĩnh, Tiểu Chu đứng ở cửa thấy Trần Ca nằm trên giường bất động, cũng không biết anh đang làm gì.
“Đúng là một người kì lạ.” Cậu ta ngồi xuống ghế dài trên hành lang, dần dần cũng cảm thấy buồn ngủ.