[Bất kể trôi dạt đến đâu, mỗi khi trời sáng thức dậy từ trong mơ, tôi đều tự nhủ rằng hôm nay sẽ là một khởi đầu mới.]
[Nhưng khi tôi mở mắt ra, dường như có một con quái vật trong người thức dậy, nó trắng trợn cắn xé vết thương của tôi, cảm giác đau thấu xương đó luôn nhắc nhở tôi mọi lúc mọi nơi.]
[Tôi là kẻ đã giết con mình, là nguồn gốc của mọi bất hạnh.]
[Tôi đã tìm đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý, họ nói rằng con quái vật đó là lương tâm và cảm giác tội lỗi của tôi, là tôi đang tự hành hạ mình.]
[Họ đề nghị tôi chuyển dời sự chú ý và tìm một nơi mà trái tim có thể dựa dẫm.]
[Tôi sợ tiếp xúc với mọi người, uống thuốc, đọc sách và thử hiến dâng tín ngưỡng của mình.]
[Trong lòng tôi có một chút tham vọng, có lẽ thần linh có thể tha thứ cho tội lỗi của tôi để tôi có được sự cứu rỗi.]
[Trong mắt mọi người, tôi là một tên đồ tể đã giết chết con tôi, chỉ có thần linh mà tôi tín ngưỡng là không như thế, tôi đã phó thác mọi thứ cho thần linh.]
[Trong thời gian ba năm, cuối cùng tôi không còn cảm thấy đau nữa, đó có thể là do thuốc kích thích nên cơ thể tôi đã xuất hiện tình trạng phát triển ngược.]
[Tâm trạng của tôi trở nên yên bình hơn, vào mùa thu năm thứ tư, cảnh sát đã dẫn một người lạ đến tìm tôi.]
[Người lạ mặt đó là một trong những tội phạm trước đó đã làm hại vợ tôi.]
[Hắn ta đến tìm tôi để nhận được sự tha thứ của tôi.]
[Nhưng tại sao tôi phải tha thứ cho hắn ta?]
[Vợ tôi mất ba đứa con và ngày thứ hai sau khi bị làm hại đã mãi mãi bỏ tôi mà đi.]
[Tôi sẽ không tha thứ cho hắn ta, không bao giờ!]
[Người lạ mặt đã khóc lóc kể lể với tôi về việc nội tâm hắn ta bị hành hạ nhưng tôi không hề đồng cảm với hắn ta, tôi chỉ cảm thấy sự trừng phạt mà hắn ta nhận được không bao giờ là đủ.]
[Một người như vậy không nên nhận được sự tha thứ.]
[Sau khi người lạ mặt nói xong hình như thoải mái hơn rất nhiều, tôi đã tức giận khi nhìn thấy vẻ mặt thư thái của hắn ta.]
[Tôi lao về phía hắn ta, trong lúc ẩu đả, mặt dây chuyền trên cổ hắn ta bị kéo đứt, sợi dây chuyền có điêu khắc thần linh rơi xuống đất.]
[Hắn ta giống như bị chà đạp lên thứ quý giá nhất của mình, bảo vệ mặt dây chuyền bằng cả cơ thể và xưng tội với thần linh trên mặt dây chuyền.]
[Tôi mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của tôi trên người hắn ta, rất quen thuộc, bao gồm cả vị thần linh trên mặt dây chuyền kia.]
[Tôi cũng có một mặt dây chuyền giống hệt hắn, chúng tôi cùng tin một vị thần linh!]
[Tại sao vị thần linh mà tôi đã phó thác toàn bộ tinh thần lại có thể tha thứ cho kẻ đã làm hại vợ tôi?]
[Sau khi người lạ mặt rời đi, tôi đập vỡ mặt dây chuyền trên cổ mình và đốt hết mọi thứ liên quan đến thần linh trong nhà.]
[Cứ cách bốn năm con quái vật trong người tôi sẽ thức tỉnh một lần, những vết thương sớm đã rách toạc chi chít trên cơ thể nhưng chỉ là tôi đang tự lừa dối mình.]
[Bây giờ thì tốt rồi, tôi sẽ không bao giờ áp chế con quái vật đã cắn xé tôi.]
[Tôi tìm thấy con dao trong bếp và đuổi theo kẻ lạ mặt đó.]
[Thần linh đã tha thứ cho hắn ta nhưng tôi thì không.]
Những chữ máu trải khắp trên bức tường, phía sau vẫn còn rất nhiều nhưng đáng tiếc là có rất nhiều chữ không thể đọc được vì ngày càng điên rồ nguệch ngoạc giống như lời phát tiết khi phát bệnh.
Quách Diểu càng nhìn càng trở nên sợ hãi: “Có khi nào đây là quá khứ của ông chủ Trần không? Bệnh nhân ở phòng số 10 đã xuất hiện phát triển ngược, có khi nào đây là khuôn mặt anh ta đã từng sử dụng không?”
Trong lòng suy nghĩ lung tung, Quách Diểu hoàn toàn hoảng loạn: “Không lẽ thực sự là da người chứ?”
Anh ta nghiến răng, nín thở rồi đưa tay ra chạm lên khuôn mặt đó.
Khi đầu ngón tay chỉ còn chút nữa là chạm vào khuôn mặt đó thì đột nhiên trên hành lang truyền đến một tiếng hét chói tai!
“Có người! Tôi đã nhìn thấy rồi! Một khuôn mặt bị hỏng! Có một khuôn mặt ở phòng số 3!”
Khi toàn bộ tinh thần đang tập trung, giọng nữ chói tai dọa Quách Diểu run cầm cập, bắp chân anh ta mềm nhũn trực tiếp ngồi trên mặt đất.
Tim đập dữ dội, vang lên thình thịch, Quách Diểu ôm lấy ngực, anh quay đầu lại định rống một câu đừng hét lớn như vậy thì ánh mắt bị thu hút bởi một thứ.
Lúc này anh ta đang quỳ gối trước khuôn mặt đó, từ góc độ này có thể nhìn thấy có một tờ giấy ố vàng giấu giữa miệng của khuôn mặt và bức tường.
“Đây là cái gì?”
Anh ta run rẩy đưa tay vào miệng của khuôn mặt đó, tờ giấy và bức tường dính sát nhau, phải mất rất nhiều sức để gỡ trang giấy lớn bằng lòng bàn tay ra mà không làm hỏng khuôn mặt.
“Hiệp hội kể chuyện lạ?”
Mảnh giấy đó giống như là một tờ rơi có cảnh nền là cánh cửa đỏ như máu đang nửa mở, nửa phần trên của tờ giấy viết năm chữ Hiệp hội kể chuyện lạ, nửa phần dưới của tờ giấy là bài viết giới thiệu cách tham gia Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Tìm một tòa cao ốc hai mươi bốn tầng? Đi thang máy lúc nửa đêm?”
Quách Diểu đang cầm tờ rơi, trái tim vẫn đập nhanh như cũ, bây giờ anh ta không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả.
Cùng lúc anh ta tìm thấy tờ rơi, Trần Ca vừa mới vào phòng bệnh số 3 từ lối đi bí mật ở văn phòng viện trưởng chợt dừng lại, chiếc điện thoại di động màu đen trong túi của anh rung lên.
“Tại sao lại gửi thông tin vào lúc này?” Trần Ca ra khỏi lối đi bí mật, đóng cửa sắt và lấy điện thoại di động màu đen ra để kiểm tra.
[Kích hoạt thành công nhiệm vụ ẩn duy nhất ở Khu Nội Trú Số Ba - Hiệp hội kể chuyện lạ!]
[Đây là đối thủ đầu tiên bạn sẽ đối mặt trước khi kiểm soát cơn ác mộng! Tìm được họ!]
[Nhắc nhở nhiệm vụ số một: Hiệp hội kể chuyện lạ ở trong một căn phòng nào đó trên tầng hai mươi bốn.]
[Nhắc nhở nhiệm vụ số hai: Tại sao tòa nhà có hai mươi ba tầng lại có hai mươi bốn số?]
[Nhắc nhở nhiệm vụ số ba: Chỉ khi đi thang máy vào nửa đêm mới có thể vào tầng hai mươi bốn.]
Sau khi đọc hết thông tin trên điện thoại màu đen, Trần Ca lập tức nhớ ra một chuyện!
Khi anh đang đợi thang máy ở tòa nhà số 3 của khu chung cư Phương Hoa Uyển, từng vô tình phát hiện ra tòa nhà chỉ có hai mươi ba tầng nhưng thang máy lại có hai mươi bốn số!
“Hiệp hội kể chuyện lạ ở toà nhà đó sao?”
Trong phòng bệnh số 10, Quách Diểu dùng màn hình điện thoại di động soi lên tờ rơi: “Chỉ khi sau nửa đêm mới có thể tìm thấy Hiệp hội kể chuyện lạ bằng cách đi thang máy. Sau khi vào thang máy, nhấn tầng hai mươi ba, khi đến tầng hai mươi ba thì nhấn tầng hai, sau khi trở lại tầng hai thì lên tầng hai mươi hai, sau đó lần lượt dừng lại mỗi tầng và cuối cùng nhấn tầng hai mươi bốn.”
“Đây có phải là một trò đùa không? Nửa đêm nửa hôm một mình đi lên đi xuống trong thang máy, bên ngoài thang máy là hành lang, nếu thực sự có mấy thứ dơ bẩn đi vào thì sao?”
Quách Diểu xem thôi đã cảm thấy kinh khủng, anh ta gấp qua loa tờ rơi rồi bỏ lại vào miệng của khuôn mặt.
“Nơi này chỗ nào cũng kỳ lạ, không thể ở lại lâu hơn nữa. Lão Tống, đỡ tôi đứng dậy, chuẩn bị rút thôi!”
Trần Ca đứng giữa lối đi bí mật, anh cất điện thoại màu đen, lắc lắc cây búa của bác sĩ nát sọ: “Nhiệm vụ ẩn bị khách tham quan kích hoạt rồi, làm sao họ làm được vậy?”
Trước khi Khu Nội Trú Số Ba chính thức được mở, Trần Ca đã tìm kiếm mọi ngóc ngách trong cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba, thật ra anh có kiểm tra phòng bệnh số 10 rất kỹ.
Chỉ là góc giấu tờ giấy đó rất xảo trá, chỉ khi đưa mặt nhìn sát khuôn mặt trên tường và chịu đựng nỗi sợ hãi mới nhìn thấy, Quách Diểu cũng vô tình phát hiện ra vì sợ hãi.
Còn Trần Ca thì sao, khi lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt đó thì đã đến gần nặn nặn mũi và mặt của nó để thử cảm giác tay.
Anh không chỉ không cảm thấy sợ hãi trong suốt toàn bộ quá trình mà thậm chí trong lòng còn có vẻ vui mừng, cảm giác như bản thân đã tìm thấy hình dạng khuôn mặt của bệnh nhân số 10, tiến gần thêm một bước để giải mã câu đố.
“Nhiệm vụ ẩn bị khách tham quan phát hiện, xem ra mình phải cảm ơn họ một chút.”
Trần Ca nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài lối đi bí mật, anh sờ sờ mặt nạ da người trên mặt rồi nằm bò ở lối vào bí mật chờ cơ hội.