Ngô Kim Bằng không quan tâm đến máu đang chảy vào miệng mình, anh ta hét lớn, như muốn xé toạc cổ họng mình ra.
Sau khi phát hiện Ngô Kim Bằng không bị ảnh hưởng, người phụ nữ không có khuôn mặt rất tức giận, những mạch máu mỏng màu đen nổi lên từ cánh tay nhợt nhạt của cô ta, hai tay siết chặt cổ Ngô Kim Bằng.
“Tại sao? Tại sao anh vẫn còn muốn bảo vệ nó? Em đã cho anh tất cả những điều tốt đẹp nhất! Tại sao anh lại chủ động lựa chọn tuyệt vọng chứ?" Đường nét ngũ quan dần hiện lên trên khuôn mặt của người phụ nữ, đó vốn dĩ không phải là khuôn mặt của một người phụ nữ, mà là khuôn mặt của một cậu bé!
“Minh Thai?”
“Tại sao em không thể giết chết anh được? Chỉ có em mới là người thực sự muốn giúp anh! Tại sao mấy người đều tự quyết định? Tại sao tất cả đều phải tin vào một thứ không tồn tại chứ?" Người phụ nữ bóp cổ Ngô Kim Bằng đến biến dạng, nhưng không thể giết chết Ngô Kim Bằng.
Ngô Kim Bằng, người vẫn còn thở, liên tục vung tay về phía Trần Ca, anh ta không thể phát ra âm thanh, nhưng anh ta vẫn đang cố gắng mở miệng, cố gắng nói những gì mình muốn cho cả thế giới nghe.
Khuôn mặt của người phụ nữ đã hoàn toàn trở thành một đứa bé, miệng há to ra, hai mắt đóng chặt lại, dường như muốn mở mắt ra còn cần rất nhiều thời gian.
Quần áo nhuốm máu đỏ thẫm, thực lực của con quái vật này hiển nhiên mạnh hơn rất nhiều so với con ốc sên phía sau cánh cửa của Giang Minh.
“Trên cơ thể Ngô Thanh cũng tồn tại khiếm khuyết bẩm sinh, cậu bé bị mẹ bỏ rơi, đây là ký ức ở sâu trong lòng Ngô Thanh không thể buông bỏ được, mà Minh Thai cũng dùng việc này để liên tục gieo rắc ác ý, muốn giam cầm đứa trẻ này ở trong vực sâu.” Trần Ca đã hiểu rõ mọi chuyện: “Minh Thai không ngừng hướng dẫn, nhưng đáng tiếc là Ngô Thanh có một người cha rất tốt, cho dù có chuyện gì xảy ra, cha cậu ấy cũng vẫn luôn che gió che mưa cho Ngô Thanh, cho cậu bé biết thế giới này cũng không hề tuyệt vọng như lời Minh Thai nói.”
“Minh Thai không thể giết cha của Ngô Thanh, điều đó cho thấy Minh Thai không thể thay đổi hình dáng của Ngô Kim Bằng trong trái tim Ngô Thanh.” Trần Ca cũng không bỏ chạy, anh nhìn người phụ nữ đang nổi cơn thịnh nộ: “Không ngờ đường đường là một hung thần, cuối cùng lại bị một người cha bình thường ép thành cái dạng này.”
Sau khi làm rõ nguyên nhân và hậu quả, Trần Ca cũng hiểu được khúc mắc trong lòng Ngô Thanh, điều quan trọng nhất là anh đã tìm ra con quỷ mà Minh Thai đang đeo bám.
“Sự tồn tại của thế giới đằng sau cánh cửa này là không cần thiết, giết chết người phụ nữ này là có thể làm giảm sức mạnh của Minh Thai một lần nữa.” Trần Ca nhấn công tắc của máy cát sét mini, lùi về phía sau: “So với con ốc sên, người phụ nữ này còn đáng sợ hơn, thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh cũng vững chắc hơn thế giới sau cánh cửa của Giang Minh một chút, xem ra giữa chín cánh cửa này cũng chênh lệch nhau khá nhiều.”
Đứng trong vũng máu, Trần Ca lấy cuốn truyện tranh ra.
Tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng thì thầm của người phụ nữ đang vang bên tai dần yếu đi, thay vào đó là tiếng hò hét chói tai và tiếng gọi như bị bệnh.
Những dòng máu lan ra xung quanh như một đường phân cách thế giới, người phụ nữ đứng giữa dòng máu cũng để ý đến Trần Ca, cô ta buông Ngô Kim Bằng, người đã có cơ thể biến dạng, nhưng lại không thể chết được ra, xoay người đi về phía Trần Ca.
Cơ thể người phụ nữ trưởng thành có khuôn mặt của một đứa trẻ, cảnh tượng trước mắt rất kinh khủng và kỳ dị, nhưng Trần Ca cũng không quá sợ hãi.
Khi từng áo đỏ một xuất hiện, người phụ nữ dừng lại.
“Anh Bằng! Tỉnh lại đi! Nơi này sắp bị hủy rồi, trời cũng sắp sáng!”
Hứa Âm lao lên đánh đầu tiên, lão Bạch cùng Mùi Hôi Thối đánh ở phía sau, người phụ nữ mặc áo đỏ dù lấy một địch ba cũng không hề thua kém một chút nào, điều khiến Trần Ca ngạc nhiên chính là người phụ nữ mặc áo đỏ có thể điều khiển biển máu đến mức khoa trương, cô ta dường như có thể làm mọi thứ.
“Cùng xông lên đi!”
Áo đỏ lần lượt xuất hiện, sau khi giày cao gót màu đỏ cũng tham chiến, người phụ nữ áo đỏ rốt cuộc không chịu nổi nữa, trong miệng không ngừng nói ra những lời nguyền rửa ác độc, nhưng vẫn không thay đổi được tình thế.
Máu và nước đã ăn hết, cuối cùng con mắt đang nhắm chặt kia cũng mở ra thành một khe nhỏ.
“Tao sẽ giết mày! Không cần biết mày là ai, tao nhất định sẽ giết mày!”
Mấy áo đỏ hợp sức, cuối cùng người phụ nữ biến thành một màn sương máu, dòng máu biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại một cái răng của đứa trẻ dính đầy máu đen.
“Giết người là trái pháp luật, để tránh cho mày không đi lạc lối, tao chỉ có thể không ngừng chạy tới khuyên can mày thôi.” Trần Ca đi tới chỗ cái răng, phát hiện trên răng dường như có khắc chữ gì đó: “Đây là răng của mình sao?”
Anh đang định đưa tay ra nhặt thì chiếc răng bị dính máu đen đột nhiên biến mất trong cái bóng anh.
Tay ngừng giữa không trung, Trần Ca nhất thời không phản ứng kịp: “Trương Nhã?”
Thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh sắp bị phá hủy, Trần Ca cũng không dám ở lại quá lâu, cầm ba lô lên, cõng Ngô Kim Bằng chạy nhanh về phía phòng nhỏ nơi Ngô Thanh đang trốn.
“Người anh em, cậu thả tôi xuống đi, tôi nghĩ tôi cần nói cho cậu một chuyện.”
“Rời khỏi trước rồi nói tiếp.”
Chạy một mạch đến phòng nhỏ, Trần Ca cùng Ngô Kim Bằng đi vào trong phòng.
“Ngô Thanh?” Ngô Kim Bằng chỉnh trang lại quần áo của mình, mở nắp hộp gỗ, Ngô Thanh vẫn đang bịt miệng ngồi bên trong: “Trò chơi kết thúc rồi, con không cần phải sợ giọng nói của mình sẽ thu hút người không tốt hoặc quái vật đến nữa, từ giờ con có thể nói bất cứ điều gì con muốn, phải để cả thế giới nghe thấy giọng nói của con.”
Anh mang Ngô Thanh ra khỏi hộp gỗ: “Hôm nay chúng ta sẽ chuyển nhà.”
Dưới sự hộ tống của mấy áo đỏ, một nhóm người đi đến cuối phố Tây, rất nhiều vết nứt đã xuất hiện trên cánh cửa sắt đen đang đóng chặt.
“Chúng ta nên đi ngay bây giờ.”
Trần Ca liếc nhìn Ngô Kim Bằng, người đàn ông cao lớn và mạnh mẽ này đặt Ngô Thanh xuống, sau đó ngồi xổm trên mặt đất và ôm lấy Ngô Thanh một lần nữa: “Điều khiến cha tự hào nhất trong cuộc đời mình chính là có một đứa con trai như con. Đi đi, con không thuộc về nơi này.”
Cánh cửa sắt cũ nát được mở ra, Ngô Kim Bằng nhẹ nhàng đẩy Ngô Thanh về phía Trần Ca, cùng với sự sụp đổ không ngừng của thế giới phía sau cửa, bóng dánh của Ngô Kim Bằng cũng từ từ biến mất.
Thu áo đỏ lại, Trần Ca dắt tay Ngô Thanh, bước ra khỏi cánh cửa sắt đen.
“Bùm!”
Đầu gối va vào thành giường, Trần Ca cầm chiếc ba lô của mình bị vấp ngã, ngã lên trên chiếc giường đơn.
Cánh cửa hư ảo ở phía sau đã biến mất không thấy gì nữa, một giọng nói quen thuộc vang lên từ căn nhà gỗ tối đen như mực.
“Em trai? Cậu, này, cậu đi ra từ chỗ nào vậy?”
Đèn được bật lên, ánh sáng đã mất từ lâu chiếu vào người anh, Ngô Kim Bằng mở to miệng nhìn Trần Ca đang ngã trên giường.
Ngô Thanh vốn đang ngủ say cũng mở mắt ra, không biết là bị Trần Ca đè hay là nhớ ra điều gì đí, khi vừa nhìn thấy Ngô Kim Bằng đã trực tiếp khóc ầm lên.
Âm thanh rất lớn, hàng xóm đều có thể nghe thấy rõ ràng.
“Đừng khóc, đừng khóc, chú đó không cố ý...” Ngô Kim Bằng đang nói thì đột nhiên sững người, dây thanh quản của Ngô Thanh có vấn đề bẩm sinh, vừa mới sinh ra cậu bé đã không thể khóc được, bình thường đều kìm nén đến mức mặt xanh tím, vô cùng dọa người.
Anh ta thật không ngờ, một đứa trẻ bị bác sĩ cho là không bình thường, từ nhỏ đã không thể khóc được, hôm nay đã khóc, khóc rất to.
“Anh nhanh đi ôm nó đi, tên nhóc này đã nhìn thấy quá nhiều chuyện rồi, mấy chuyện xấu xa đó vẫn luôn đè chặt trong lòng nó.” Trần Ca ôm gối đầu ngồi xuống góc tường, cũng không quấy rầy Ngô Kim Bằng cùng Ngô Thanh.