Lão Chu vươn tay đè đầu của người trong hình lại, đồng thời rất đồng ý với tên tóc vàng: “Gấp gì chứ? Khó lắm mới vào được một lần, phải chơi thật thỏa thích mới được.”
Anh ta đang nói với tấm ảnh nhưng tên tóc vàng kia lại tưởng rằng nói chuyện với mình nên thuận miệng đáp: “Đúng thế, chơi nhà ma là phải có tâm lý như vậy! Đi thôi, tôi dẫn hai người qua chỗ khác dạo, tôi cảm thấy không có gì đáng sợ, nhà ma này đúng là có tiếng mà không có miếng!”
Cậu ta nghênh ngang dẫn hai người rời khỏi tòa nhà cũ.
Sau khi tìm kiếm từng căn nhà một, bọn họ nhanh chóng đến giữa thôn.
“Cảnh tượng hơi lớn, dựa theo tốc độ hiện tại của chúng ta thì chưa chắc có thể đi hết trong vòng 40 phút. Nếu như chúng ta gặp phải sự cố phút chót và không thể tìm ra vật phẩm qua ải thì thật là mất mặt.” Mã Thiên cao to nói với mấy người khác: “Chúng ta nên chia ra tìm thì hơn, đặt đền thờ này làm trung tâm, tôi, chị Miêu và anh Vương sẽ tìm ở bên trái, những người còn lại thì tìm bên phải.”
“Tại sao anh lại được đi chung với chị Miêu? Tôi cảm thấy đổi lại sẽ tốt hơn đó.” Tên tóc vàng hơi không vui, chị Miêu phải an ủi vài câu mới khuyên được cậu ta.
“Vậy cứ quyết định thế đi.”
Nhóm Mã Thiên rời khỏi đó theo con đường nhỏ, năm người còn lại vẫn đứng ở giữa thôn.
“Chúng ta cũng lập kế hoạch, Tiểu Lan, cô đi chung với đôi tình nhân này, tôi thì dẫn người còn lại theo, làm vậy sẽ tiết kiệm thời gian hơn, tranh thủ tìm thấy áo cưới trước bọn họ.” Tên tóc vàng bắt đầu chỉ huy một cách không khách sáo.
“Thế không tốt lắm đâu, thành viên đã phân tán lắm rồi, lại tách ra nữa rồi gặp phải nguy hiểm thì sao đây?” Trương Lan bước đến bên cạnh tên tóc vàng với hy vọng làm cậu ta thay đổi ý định.
“Cô nghe tôi đi, nhà ma này tạo bầu không khí tốt nhưng thiết kế điểm sợ hãi lại rất tệ.” Tên tóc vàng tỏ vẻ không sao cả khiến Trương Lan hơi sốt ruột, cô rất muốn nói cho cậu ta rằng người đi cùng với cậu ta không bình thường cho lắm, nhưng rồi lại ngại nói ra trước mặt Bạch Thu Lâm.
“Được rồi, chúng ta xuất phát trước.” Tên tóc vàng vươn tay với Bạch Thu Lâm ý bảo bắt tay làm quen, nhưng đối phương hoàn toàn không có ý rút tay khỏi túi tiền mà chỉ gật đầu đáp lại.
“Anh thật là lạnh lùng, lát nữa đừng khóc xin tôi dẫn anh ra ngoài đó.” Tên tóc vàng hơi tức giận, rút tay về rồi đi về phía trước một mình. Bạch Thu Lâm theo sau, từ đầu đến giờ anh ta vẫn luôn giữ tư thế bỏ tay vào túi.
Trương Lan thấy rõ cảnh ấy nên cau đôi mày thanh tú lại: “Tôi luôn cảm thấy không đúng lắm.”
“Cái gì không đúng?” Lão Chu vô cùng nhiệt tình kề sát Trương Lan.
“Đúng rồi, đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi hai người.” Trương Lan chỉ vào Bạch Thu Lâm: “Lúc xếp hàng ở bên ngoài trước khi đi vào cùng hai người, người kia có làm ra hành động kỳ quái hay khá là khác thường gì không?”
“Xếp hàng?” Lão Chu vuốt cằm, tập trung suy nghĩ: “Lúc đó ông chủ Trần ở bên ngoài hỏi có ai muốn tham quan cảnh tượng kinh dị ba sao không, được giá vé ưu đãi nè, sau đó ba người bọn tôi cách gần nhất nên được chọn. Tôi không có ấn tượng gì với anh ta, chắc là khách bình thường thôi.”
“Chỉ mong là vậy.” Trương Lan vẫn chưa yên tâm: “Tôi kể hai người nghe, trước đây tôi và chị Miêu đi đánh giá một nhà ma rồi gặp phải một tên mắc bệnh tâm thần, ngoài mặt thì tên đó không khác gì người bình thường, ai ngờ cuối cùng anh ta lại đột nhiên phát bệnh bên trong nhà ma. Hai người không thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc ấy kinh khủng đến thế nào đâu.”
“Cô nói thử xem.” Lão Chu và Đoàn Nguyệt đều tò mò.
“Anh ta đổ máu nhân tạo trong nhà ma lên người mình, kế đó cầm đạo cụ bên trong nhà ma ra cắn xé và đánh đập khách, chủ yếu là mọi người vốn tưởng rằng anh ta là nhân viên làm việc tại đó nên chỉ sợ chứ không phản kháng, kết quả làm rất nhiều người bị thương.” Trương Lan vẫn còn sợ hãi vì lần đánh giá đó đã để lại bóng ma tâm lý rất sâu sắc trong lòng cô.
“Thế thì kinh khủng quá rồi!” Lão Chu che miệng, động tác hơi lố.
“Cho nên tôi mới lo lắng cho Hoàng Tinh, mặc dù cậu ta không dễ gần lắm nhưng cũng là bạn của tôi.” Lúc này tên tóc vàng và Bạch Thu Lâm đã biến mất trong tầm mắt của bọn họ.
“Nếu tôi là cô thì tôi cũng sẽ lo lắng.” Lão Chu tự nhiên nắm lấy tay của Đoàn Nguyệt, đồng thời nhìn cô bằng đôi mắt đầy tình ý: “Nếu như em mất tích thì anh sẽ đi khắp thế giới để tìm em.”
Phản ứng của Đoàn Nguyệt lạnh nhạt, cô chỉ đáp một chữ: “Cút.”
“Hai người thật là yêu thương nhau.” Trương Lan dở khóc dở cười, cô chỉ đến nhà ma chơi thôi, không ngờ còn phải thấy cảnh tình tứ này: “Chúng ta cũng bắt đầu tìm đi, tìm ra áo cưới càng sớm thì quyền chủ động sẽ rơi vào tay chúng ta càng nhanh hơn.”
Trương Lan vừa nhắc đến nhiệm vụ vượt ải thì sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn: “Tôi là trợ lý của chị Miêu, trước khi đến nhà ma này đã tìm tài liệu về nó, và kết quả thống kê cuối cùng hơi ngạc nhiên. Tất cả những vị khách từng vào nhà ma thật đều chấm trên 8 điểm, ngoài số người được thuê chấm điểm kém ra thì bình luận đều bảo là quá đáng sợ. Chúng tôi đã từng đánh giá rất nhiều nhà ma, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy tình cảnh như vậy.”
“Nói cách khác nhà ma này rất kinh khủng à?” Lão Chu nhìn quanh quất: “Tôi không cảm thấy đáng sợ là mấy, chỉ thấy hơi lạnh thôi.”
“Anh tuyệt đối đừng khinh thường, tôi nghi ngờ ông chủ nhà ma đang nhịn để ra chiêu cuối đó.” Trương Lan lấy điện thoại ra và mở một trang web: “Anh xem đánh giá trực tuyến về nhà ma của anh ta là biết.”
Lão Chu và Đoàn Nguyệt nhìn vào điện thoại của Trương Lan, trong đó có hơn mười bình luận ẩn danh.
Ẩn danh: [Chủ nhà ma này thật sự mất trí rồi! Anh ta đóng vai kẻ giết người điên cuồng và phát hiện ra tôi từ sớm, thế nhưng anh ta không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ theo sau, tồi tệ nhất là anh ta đi theo tôi suốt mười phút! Nếu bạn của tôi không sợ tới mức gục ngã thì tôi sẽ không nhận ra có người sau lưng mình!]
Ẩn danh: [Đừng hỏi tại sao tôi ẩn danh, tôi còn muốn thấy ánh nắng ngày mai... Chủ nhà ma quá kinh khủng rồi (khẽ lầm bầm).]
Ẩn danh: [Bạn bè hỏi tại sao tôi đến nhà ma chơi mà còn chuẩn bị thêm một bộ nội y, tôi nói thật ra chuẩn bị tã lót cũng được.]
Sau khi xem tất cả bình luận ẩn danh, lão Chu và Đoàn Nguyệt đều thay đổi sắc mặt, đồng thời có thêm cái nhìn mới về Trần Ca.
“Có phải đáng sợ lắm không?” Trương Lan cất điện thoại đi: “Cho nên chúng ta nhanh chóng tìm ra áo cưới rồi rời khỏi đây sẽ tốt hơn.”
“Được.” Lão Chu nhanh chóng điều chỉnh trạng thái của mình: “Vậy chúng ta đi đâu tiếp theo đây?”
“Tôi hơi lo cho Hoàng Tinh, chúng ta tìm cậu ta trước đã.” Trương Lan đi theo hướng tên tóc vàng vừa đi, lão Chu và Đoàn Nguyệt cùng theo sau.
Lúc này tên tóc vàng và Bạch Thu Lâm đã dừng lại ở cuối con đường đầy tiền giấy, cậu ta cũng phát hiện một chiếc kiệu cưới ở ngã rẽ.
“Kiệu đón cô dâu ư?” Cậu ta hơi hưng phấn: “Xem ra áo cưới giấu ở gần đây thôi! Tôi tìm đúng nơi rồi!”
Cậu ta không quan tâm đến Bạch Thu Lâm mà bước vào căn nhà ở bên cạnh cỗ kiệu ấy: “Xung quanh đều dán chữ Hỷ màu trắng, đây là minh hôn à?”
Tên tóc vàng nhìn trái nhìn phải nhưng lại quên nhìn phía sau.
Lúc này, cỗ kiệu vừa bị cậu ta đụng vào đang tự lắc lư.